settingsshare

Chuyện Tình: Công Chúa & Hoàng­ Tử Chương 3: Rốt cuộc, cậu là ai?

Sáng ngày hôm sau

-Ngọc ơi, chờ mình với_Tiếng Trinh vang lên

-Các cậu tới rồi à?_Ngọc đang chúi mũi vào cuốn sách, nghe tiếng gọi nên quay lại thì thầy tui nó

-Cậu tới sớm vậy?_Phương hỏi

-Thì cũng như các cậu thôi_Ngọc cười và đáp lại

Tụi nó vừa đi vừa cười nói hay đúng hơn là chỉ có Trinh và Phương cười còn nó thì k, dường như ở trường nó k muốn bộc lộ cảm xúc của mình

Còn tụi học sinh trong trường thì được dịp lé con mắt vì vì nụ cười của Phương và Trinh, lại còn thấy nó có vẻ thân với tụi nó nữa

Đang đi qua khu vực bóng rỗ thì có 1 trái bóng từ đâu bay tới, nhắm ngay vào nó

Thấy nguy hiểm nên Kiệt lao vào đỡ vho nó nhưng vì ở quá xa nên k tới kịp. Cứ tưởng là nó sẽ nằm bẹp dí dưới đất vì trái bóng nhưng bằng phản xạ cực kì nhạy bén, nó vung chân lên đá vào trái banh

Binh_ Tiếng động đó vang lên khi khi chân nó và quả bóng chạm vào nhau

-Ngọc, cậu k sao chứ?_Kiệt chạy lại

-Tôi k sao_Nó đáp lại

-Chắc là có ai chơi bóng, ném phải cậu thôi_Phương nói và nhìn về phía sân bóng

-Ừ, chắc có lẽ là vậy. 2 cậu lên lớp trước đi, mình có chuyện cần nói với các cậu ấy_ Ngọc nói với Trinh và Phương, đồng thời chỉ tay vào Kiệt, Vũ và Phong

-Cậu ở lại nhé_Trinh nói rồi kéo Phương đi

Khi họ đã đi khỏi thì....

-Cậu biết đây k phải là ai đó vô ý phải k?_Phong hỏi nó

-Um, có ai đó đã cố tình ném nó_Nó trả lời

-Nhưng sao cậu biết?_Vũ hỏi, vẻ mặt k còn vui vẻ như hàng ngày

-Vì tôi đã thấy hướng của trái bóng, nó bay ra từ khung cửa sổ dãy nhà kho_Nó chỉ vào dãy nhà bỏ hoang ở đằng xa

-Cậu phản xạ tốt thật đấy_Kiệt gất gù

-Tự nhiên như vậy thôi_Nó trả lời rồi bỏ đi

-K đơn giản như vậy_Phong nói

-Ý cậu là sao?_Kiệt hỏi

-Phản xạ của cậu ấy cực kì nhạy bén, người bình thường k dễ gì có được. Hơn nữa.._Phong bỏ dỡ câu và chỉ vào trái bóng

Lúc này 2 người mới chú ý tới trái bóng đang nằm lăn lóc ở sân. Và cả 2 đều giật mình khi thấy rằng trài bóng đã k còn nguyên vẹn

-Cú đá của cậu ấy rất có lực và vô cùng điệu nghệ_Kiệt nói khi nhớ lại lúc nãy

-Thân phận thật sự của cậu ấy là gì? Đó là 1 bí mật mà chúng ta phải bật mí_Vũ nói, vẻ mặt đã trở lại như ngày thường

-Nhưng dù sao cậu ấy vẫn là người tốt. Trực giác mình mách bảo như vậy_Phong nói

-Nếu cậu cảm nhận được như vậy thì chắc là đúng rồi, vì trực giác của cậu trước giờ chưa bao giờ sai_Kiệt nói thêm, khẳng định những gì Phong nói là đúng

-Thôi 2 ông cụ, nhìn 2 ông như 2 ông cụ non ý_Vũ chọc

-Cái gì?_cả 2 cùng đồng thanh và rượt Vũ chạy lên lớp

Bỏ vui vẻ như ngày thường nhưng trong bộ não của họ vẫn luôn tồn tại 1 câu hỏi

RỐT CUỘC, CẬU LÀ AI?


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ