settingsshare

Chuyện Tình: Công Chúa & Hoàng­ Tử Chương 25: Năm mới

Ánh náng rọi vào phòng làm thức tỉnh 3 nàng công chúa nhỏ. Vậy là năm mới đã tới rồi, năm mới đã tới đem theo nhiều điều mới, đem theo nhiều khó khăn thử thách và có thể sẽ đem lại cả tình yêu cho họ nữa. Khẽ dụi mắt, làn mi dài cong vút khẽ tách rời nhau ra, để lộ ra những cặp mắt to tròn đang còn ngái ngủ nhưng tuyệt nhiên lại vô cùng trong sáng và lung linh. Bước xuống giường, xỏ vào đôi dép bông mềm mại và ấm áp, mở tủ quần áo, lựa chọn cho mình 1 bộ đồ thích hợp, 3 nàng công chúa bước vào nhà vệ sinh

30' sau, 3 cánh cửa phòng nơi những nàng công chú nhỏ ngự trị bật mở, 3 nàng công chúa xinh đẹp xuất hiện mang theo mỗi người 1 vẻ đẹp. Trinh trong bộ váy liền màu hồng đã thử hôm qua toát lên vẻ đẹp trong sáng và đáng yêu. Trong bộ đàm xoè màu trắng có thát nơ to bên hông, Ngọc lại toát lên sự dịu dàng, nữ tính và cũng k kém phần lạnh lùng nữ tính với khuôn mặt đẹp hút hồn người đối diện nhưng lại ít khi cười. Khác hẳn với 2 người bạn, phong cách mà Phuơng hướng tới lại sự sự trẻ trung, năng động và cá tính, đôi giày Vũ tặng tối qua nhìn qua có vẻ thật nữ tính nhưng khi vào tay Phuơng thì nó lại là 1 sự kết hợp hoàn toàn khác. 1 bộ đầm k dây, xoè rộng màu xanh dương, bên ngoài là áo khoác lửng, tay phồng màu trắng, bộ váy được làm nổi bật bởi những đường viền màu trắng theo phong cách thuỷ thủ, kết hợp cùng đôi giày trắng phong tặng, phải nói là đẹp vì tone/tone

-Hơi trễ đấy. Biết các ấy làm đẹp nhưng cũng nhanh nhanh lên 1 tí, để tụi này chờ dài cổ_Kiệt nhìn đồng hỗ nói khi thấy 3 nàng bước xuống cầu thang

-Anh thật k biết ga-lăng gì cả, đợi chờ phụ nữ là cả 1 vinh hạnh đấy_Bảo ra giọng người "nhớn"

-Tụi này là con gái, k phải phụ nữ, nghe chưa?_Phuơng cốc đầu Bảo

-Dạ, em biết rồi. Chỉ có chị Trinh với chị Ngọc của em là con gái thôi, còn chị là sư tử Hà Đông đó_Bảo nói, tất nhiên là câu thứ 2 chỉ nói trong miệng

-Này nhóc, coi chừng anh mày đánh chết đấy_Vũ nghe được, dùng tay khoá cổ Bảo và đưa ra 1 câu cảnh cáo

-Anh sao thế? K muốn em nói xấu bạn gái anh à?_Bảo trả đòn

-Bạn..bạn gái nào? Chỉ là bạn bình thường thôi_Vũ lắp bắp phủ nhận

-Bạn bình thường?_Bảo nhắc lại

-Phải_Vũ nói

-Em k tin. Bạn bình thường mà thế à, người ta chỉ nổi giận khi nghe thấy người khác nói xấu bạn gái mình thôi_Bảo nhún vai

-Bạn gái?_Vũ thẩn thờ, buông Bảo ra

-Đúng thế, ông anh ngốc à_Bảo lợi dụng cơ hội, thoát ra và chỉnh đốn lại bộ vest của mình

-Nè nhóc, nới gì với Vũ mà cậu ta thẫn thờ thế?_Trinh hỏi

-Chuyện đàn ông, chị hỏi làm gì?_Bảo nói làm mợi người phì cười

-Đừng có mới nhỏ mà làm ra vẻ người lớn như thế, chả dễ thuơng chút nào_Ngọc nói

-Thôi, vào trong ăn sáng thôi, hôm nay là 1 ngày bận rộn đấy_Phong lên tiếng

-Bận rộn?_Trinh hỏi

-Uk, vào trong đi, mình sẽ nói cho các cậu_Phong nói rồi nở 1 nụ cười hiếm hoi, có lẽ nhìn thấy bộ quần áo của Trinh chăng?

Mọi người ăn uống vui vẻ, lúc đang ăn trái cậy, Phong nói

-Bây giờ bọn tớ nói được rồi chứ?_Phong hỏi

-Uk, cậu nói đi_Trinh gật đầu

-Là thế này, hôm nay chúng ta sẽ đi chơi, sau đó sẽ tới nhà 1 ông chủ để dự tiệc mừng năm mới_ Phong nói

-Ông chủ Trần phải k?_Trinh hỏi

-Uk, ông ta mời tụi mình tới chơi_Kiệt nói

-Haizz, mới mấy ông chứ dâu có mời tụi tui. tụi tui k được mời, tới đó làm chi? Thôi, mấy ông đi đi, tụi tui đi chơi riêng_Phuơng nói

-Trời ạ, làm ơn để người khác nói hết có được k? Ông ấy mời mấy bà đó, tụi này chỉ có trách nhiệm hộ tống thôi, nói đúng hơn, tụi này đi ké mấy người đó_Vũ nói

-Ha, vậy thì đi_Phuơng cười

-Mình cũng vậy_Trinh nói

-sao cũng được_Ngọc nhún vai, khẽ cười

-Vậy thì chuẩn bị đi, chúng ta sẽ xuất phát vào 30' nữa_Kiệt nói

-Ok_All

-Đi thôi_Kiệt nói và mở sẵn cửa xe limo, 1 hành động ga-lăng

-Cảm ơn anh nha_Bảo nhảy tọt vào xe_Chị Ngọc, vào đây_Rồi vẫy vẫy tay bảo Ngọc vào

-Uk, chờ chị 1 lát_Ngọc cười, nói rất nhẹ nhàng rồi lên xe

Khi Kiệt định ngồi vào ghế cạnh Ngọc thì......

-Ai cho anh ngồi ở đây? Chỗ này chỉ có em và chị Ngọc ngồi thôi_Bảo phồng mang trợn má

-Thôi mà Bảo, cho anh Kiệt vào ngồi đi, ha! Nha, Bảo ngon lắm mà_Ngọc nói khó với Bảo

"Sao mà giọng Ngọc lại có thể ngọt thế được nhỉ? Tại sao lúc trước mình k phát hiện ra? Taij cậu luôn lạnh lùng và mạnh mẽ? Hay vì mình quá vô tâm? Dù sao chăng nữa, mình vẫn muốn cậu nói chuyện với mình bằng giọng nói đó vì hình như mình thích cậu mất rồi, ngọc ạ"_Kiệt suy nghĩ

-Cậu làm gì mà còn đứng đó? Ngồi xuống đi, Bảo đồng ý rồi_Ngọc cười

-Uk, cảm ơn cậu_Kiệt nói

-Cảm ơn mình làm gì? Cảm ơn Bảo ấy_Ngọc mỉm cười, hình như hôm nay cô cười hơi nhiều thì phải

-Thằng nhóc đó sao?_Kiệt nhăn mặt hỏi

-Nè, đừng có gọi em là nhóc. Em k cần anh cảm ơn đâu, tại chị Ngọc năn nỉ nên em mới đồng ý thôi_Bảo nói

-2 người thật là....._Ngọc lắc đầu

..........

-Bảo! Vào đây chơi với tụi mình đi_1 vài đứa nhóc trạc tuổi vẫy tay gọi Bảo từ ngôi biệt thự

-Uk, mình tới liền_Bảo nói rồi chạy vụt vào trong

-Ai vậy?_Ngọc hỏi

-à, cô bé đó là con chủ nhà, mấy đứa kia là con của khách, tụi nó học cùng lớp mà_Kiệt nói

-À, thì ra là vậy, dễ thuơng thật_Ngọc nói rồi lại khẽ nở 1 nụ cười

Thấy Ngọc cười nhiều như vậy Kiệt cảm thấy thật vui nhưng cũng rất lo lắng vì khi Ngọc cười thật sự rất đẹp. Ở dây có biết bao tên công tử nhà giàu ăn chơi, nhỡ Ngọc bị làm phiền thì.....Nhưng k sao, Kiệt đã quyết định làm chàng vệ sĩ bảo vệ Ngọc rồi.(thành quả của 1 đêm thức trắng đó)

-Nào, đưa tay cho mình_Kiệt lịch sự đưa bàn tay mình ra_ Cậu sẽ vào trong với tư cách là người đi dự tiệc cùng mình nhé_Kiệt hơi khom người xuống, nở 1 nụ cười

-Um...uk_Ngọc hơi lưỡng lự rồi gật đầu, đưa tay cho Kiệt

Thế là 2 người bước vào trong, Phuơng và Vũ, Trinh và Phong cũng vậy. Thông thường người ta hya đi dự tiệc cùng người yêu, vậy đây có được coi là 1 lời tỏ tình kín đáo hay k????

Quả như Kiệt dự đoán, vừa mới bước vào tiền sảnh Ngọc đã làm cuốn hút mọi ánh nhìn. Trông cô k khác nào 1 nàng công chúa nhỏ bước ra trong truyện cổ tích, từ 1 đất nước xa xôi mà quanh năm được bao pohur bằng tuyết tráng. Và sự lạnh lẽo của tuyết đã làm cho trái tim cô trở nên lạnh giá, đã làm cho cô trở thành 1 thiếu nữ tuy đẹp nhưng kiêu kì và lãnh đạm.

Kiệt và Ngọc đứng chào hỏi chủ nhân của buổi tiệc. Khi nhìn thấy cô, ông ta có vẻ khá bất ngờ, ông nói cô thật đẹp, ngoài Phuơng và Trinh ra cô là cô gái đẹp nhất trong buổi tiệc này, 1 vẻ đẹp mà k phải ai cũng có được. Cúi chào cảm ơn và mỉm cười 1 cách lịch sự, cô xin phép được đi tham quan kiến trúc của ngôi nhà. cô nói với ông rằng ngôi nhà này thật đẹp, được thiết kễ thật độc đáo khiến cô cảm thấy tò mò và thích thú ngay từ khi mới bước vào đây. Câu nói này của cô khiến ông cảm thấy hài lòng và vui vẻ mời cô cứa thàm quan thật tự nhiên. thế là cô xin phép đi, để lại Kiệt vàd ông Trần hỏi han sức khoẻ và công việc nhau. Nhìn Kiệt trong bộ đồ vest với cách nói chuyện chín chắn thật tuyệt, giống như 1 người lớn thực thụ

Đang tham quan thì.............

-Chào cô bé, em có vẻ thích thú quá nhỉ? tôi có thể làm quen với em được k?_1 tên con trài tiến lại gần và hỏi

Hắn cũng khá đẹp trai, nhưng k phải mẫu người Ngọc thích. Nhìn vào nụ cười nửa miệng và đôi mắt thâm quần mệt mỏi kia cũng đủ cho Ngọc thấy đây là 1 tên công tử ăn chơi xa đoạ, thường xuyên chơi thuốc và hôm qua mới đi nhảy nhót cả đêm và sau đó thì nhập hội bay. Ngọc ghét những con người như vậy, ghét những kẻ vô trách nhiệm với bản thân, ngu ngốc đi sử dụng hàng trăng, thứ thuốc độc huỷ hoại cuộc đời mình. Ngọc muốn bỏ đi nhưng bị tên công tử kia chắn đường. Ngăn cản phụ nữ là 1 hành động được cho là khiếm nhã nhưng với tên công tử này thì có nói cũng như k

-Xin anh hãy tránh đường_Ngọc lạnh lùng

-Kìa cô bé, sao lại như thế? Nói chuyện với anh 1 lát nào_Tên đó túm lấy tay Ngọc

Cô k thể làm gì hắn được. Trong 1 buổi tiệc có mặt của đông đảo những doanh nhân lớn, cô k thể có những hành động đi quá giới hạn của mình, cô k thể dùng võ để k chế tên công tử kèm nhèm này. cô cần 1 người giúp và người mà cô đang nghĩ tới là Kiệt

-Này anh bạn, anh đang làm gì bạn gái của tôi đấy? Phiền anh bỏ tay ra cho_Kiệt bước lại, nói bằng giọng lạnh lùng và đe doạ, đồng thời kéo Ngọc áp sát vào lồng ngực ấm áp và rắn chắc của mình

-Người quen của em hả?_Kiệt quay lại hỏi Ngọc

-Ơ, em... em k biết anh ta. Anh ta tự tiện nắm tay em đấy chứ_Ngọc nói rồi nhìn tên đó

-Tôi nhắc lại, anh hãy bỏ tay cô ấy ra, anh làm gấu con của tôi sợ đấy_Kiệt lườm tên đó

-Ơ..ơ..tôi xin lỗi_Tên đó giật nảy người, vội buông tay Ngọc ra

-Cảm ơn anh. Mong anh hãy tìm cho mình 1 người bạn gái nhé. Gấu con của tôi tuy xinh đẹp thật đấy nhưng k phải người tầm thường đâu, cô ấy là của tôi mất rồi. _Kiệt cười_Ta đi thôi, gấu con_Kiệt nắm tay Ngọc rồi kéo đi

............

-Mình xin lỗi cậu_Kiệt nói rồi buông tay Ngọc ra

-Ơ...sao...sao thế?_Ngọc nói, guơng mặt vẫn còn ửng hồng

-Mình xin lỗi vì đã nói cậu là bạn gái của mình, lại còn ôm và nắm tay cậu nữa, mình xin lỗi_Kiệt nói

-K sao đâu, đáng lẽ ra mình mới phải là người cảm ơn cậu mới đúng. Nhờ cậu mà mình thoát khỏi tay đó mà_Ngọc cười nhẹ

-Vậy là cậu k giận mình phải k? Cẩm ơn cậu. Cậu ngồi đây 1 lát nhé., mình đi lấy nước cho cậu_Kiệt cười rồi quay lưng bước đi

Nhìn theo bóng Kiệt đang khuất dần trong làn người đông đúc, khuôn mặt Ngọc chợt đỏ gay vì những gì vừa xảy a. Cô ghét ai gọi cô là em, cũng ghét ai tự ý chạm vào người mình nhưng sao lúc nãy cô lại cảm thấy vui? Tại sao tim cô lại đạp loạn nhịp như thế? Tại sao cô lại thích được cậu gọi là gấu con? Tại sao vậy nhỉ????

-Nước cam của cậu này_Kiệt trở về, trên tay cầm theo 1 ly nước cam và 1 ly rượu vang đỏ

-Cảm ơn cậu_Ngọc người rồi nhận lấy ly nước

-Cậu thấy ở đây thế nào?_Kiệt ngồi xuống lên cạnh Ngọc và hỏi

-Um....đẹp. Mọi người có vẻ rất hứng thú với buổi tiệc này_Ngọc nhìn xung quanh rồi nói

-Đúng thế, ngay cả Trinh và Phuơng cũng thế bởi vì ông Trần là 1 ông chủ rất thú vị, có khiếu hài hước và luôn luôn đem lại những sự bất ngờ đặc biệt cho mọi người vào buổi tiệc đầu năm_Kiệt giải thích

-Vậy sao? Vậy hôm nay sự bất ngờ thú vị mà cậu nói là gì nhỉ? Mình tò mò quá_Ngọc nói

-Cô gái, đừng nôn nóng như thế chứ? Rồi bí mật cũng sẽ được bật mí thôi mà_Ông Trần Từ đâu xuất hiện phía sau lưng Ngọc, nói và nháy mắt

Vì sự xuất hiện bất ngờ này đã làm cho Ngọc giật mình và suýt nữa thì làm rơi cốc nước. Cô khá nhạy cảm nên chỉ cầm có ai đi theo mình là cô có thể nhận ra ngay. Nhưng ông Trần thì hoàn toàn khác, ông di chuyển 1 cấch bí ẩn giống như những ...con mà k chân khiến Ngọc k thể phát hiện được

-Kìa cô gái, đừng giật mình tới như thế chứ? đầu năm mà làm vỡ ly cốc là k may mắn đâu, đặc biệt là với những người làm kinh doanh như lão già này_Ông Trần nói bằng điệu hóm hỉnh

-Nhưng....._Ngọc k thể nói nên lời

-Cậu đừng như thế chứ. Ông Trần cũng là 1 bậc thầy trong làng võ thuật đấy, tổ tiên của ông là 1 võ sư nổi tiếng của Trung Quốc mà. Rất ít ai cos thể phất hiện được ông khi ông di chuyển đấy. Về khoản này thì có lẽ chúng ta còn thua xa và phải học hỏi nhiều_Kiệt nói

-Thôi, đừng tâng bốc tôi nhiều như thế chứ chàng trai trẻ. Mà theo như cậu nói thì chắc tiểu thư đây cũng là 1 người am hiểu võ thuật phải k?_Ông Trần hỏi

-Vâng, dạo trước khi về Việt Nam chắc ông đã từng nghe tới bộ 3 S và Snow rồi chứ?_Kiệt nói

-Ồ, ta có nghe. Đó là 1 bang phái khá nổi thời đó và là 1 trong số ít những bang hoạt động vì chính nghĩa_Ông trần nói

-Đúng rồi, ồn quả là 1 người có trí nhớ tốt_Kiệt cười

-Quá khen. Vậy chẳng lẽ...cô đây là....._Ông nói lấp lửng, ánh mắt đầy nghi ngờ

-Vâng, đúng vậy. cô ấy là Snow_Kiệt gật đầu

-Ồ, vậy sao? Thật bất ngờ và hân hạnh. k ngờ Snow khét tiếng lạnh lùng lại là 1 cô bé có vẻ ngoài yếu ớt và xinh đẹp thế này.Thật là khác xa với sự liên tưởng của tôi_ Ông Trần nói

-Vậy ông nghĩ tôi như thế nào? 1 người có sức khoẻ phí thường và cao như thnahs gióng?-Ngọc đùa

-Ồ, gần như là vậy đấy. cô bé làm tôi cảm thấy cô thật thú vị. nhất định hôm nào tôi phải nhờ cô và cậu Kiệt chỉ giáo mới được_Ông Trần nói

-K giám ạ, bọn tôi mới là người cần phải nhờ ông chỉ giáo mới đúng_Ngọc lễ phép nói nhưng bằng tiếng trung Quốc

-Cô bé là....._Ông tỏ ra khá ngạc nhiên

-Vâng, tôi k phải người Hoa nhưng lại sống ở đấy hơn 10 năm rồi_Ngọc cười

-Cô bé thật sự làm tôi nhớ quê nhà và nhớ cả cô bé đấy. Thôi, tôi đi đây, k làm phiền đôi bạn trẻ nói chuyện nữa kẻo người ta lại trách tôi cản trở tình yêu của 2 người_Ông lém lỉnh rồi vụt biến đi như k khí, k kịp để Ngọc nói gì

-Ông..ông ấy nói gì vậy?_Ngọc lầm bầm mà khuôn mặt thì đỏ gay

-Thôi, để ý làm gì, ông ấy chỉ đùa thôi_Kiệt cười xoà

-Alo alo...1234....aloalo...nghe rõ trả lời...._Ông Trần bước lên bục trải thảm đỏ và nói làm 1 vài người bên dưới khẽ cười_ Như mọi người đã biết, hàng năm vào này này, gia đình chúng tôi vẫn tổ chức tiệc mừng năm mới. Và mỗi lần như vậy, đều có 1 bất ngờ đặc biệt xảy ra. Và hôm nay cũng vậy, tôi sẽ đem tới cho các bạn 1 vài những bất ngờ nho nhỏ, mong mọi người sẽ thích. Còn bây giờ, mời mọi người hãy cùng nhau khiêu vũ, cùng nhau hoà mình vào những giai điệu nhrj nhàng của những bản tình ca

Vừa dứt lời, tiếng nhạc đã được bật lên. những chàng trai khẽ cúi người, đưa tay về phía người con gái mình muốn mời làm bạn nhảy. Và Kiệt cũng vậy. Từ từ đặt tay lên bàn tay Kiệt thay cho cậu trả lời, cả 2 cùng hoà mình vào những bản nhạc. Ngọc có thể nhảy được vì những điều này cô đã được học trong những tháng ít ỏi học ở trường. cũng đúng thôi vì đây là trường dành cho quí tộc mà. Hơn thế nữa, cô đã được học nó ở......bí mật. Đang hoà mình vào từng giai điệu trầm bổng thì...........

-Kiệt, cái vụ này là sao?_Vũ nói

-Làm sao tao biết. Mày cũng thừa biết tính ông Trần rồi mà. Có ai hiểu được đâu+_Kiệt thờ dài

-Đừng nói xấu ông ấy khi đang ở trong lãnh thổ của ông ta. Ông ấy k khác gì 1 con ma đâu, thoắt ẩn thoát hiện làm người ta bị bệnh tim_Phong nhắc nhỏ

-Ồ, cậu nhóc có vẻ hiểu tôi nhỉ? _Ông trần xuất hiện

-Á_Vũ hêt shoonf

-Vũ à, cậu k cần bộc lộ cảm xúc nhiều thế đâu_ông Trần nói

-Haizzzzz, ông như thế thì người ta k muốn cũng hết hồn_Phong lạnh lùng

-Cậu vẫn có vẻ lạnh lung nhỉ? Tôi vẫn chưa bao giờ chọc cho cậu cười được, chỉ duy nhất cô bé ấy là có thể thôi. Cậu hãy cô gắng tìm cô ấy nhé, cô bé đang ở trong số những cô gái này đấy. Để tôi còn được nhìn thấy nụ cười của cậu đẹp tới nhường nào_Ông Trần nói rồi biến mất như bọt xà phòng

Ánh đèn điện màu cam nhạt sang trọng và ấm áp được vụt tắt, cửa sổ cũng đựoc đóng lại và thả rèm để ngăn k cho ánh nắng mặt trời chiếu vào. Từng ánh nến được thắp sáng, đẹp lung linh và huyền áo. Dưới ánh nến, mọi vật trở nên mở hồ và dường như làm mạn hơn. Bữa tiệc hôm nay bỗng dưng có cảm trở thành 1 buổi càu hôn của hoàng tử dành cho công chúa trước sự chứng kiến của những người trong hoàng tộc

-Thưa mọi người, đặc biết là những người bạn trẻ, hôm nay tôi muốn dành cho các bạn 1 bất ngờ. Các bạn có thấy k khí này thật lãng mạn k? Hỡi những bạn trẻ có mặt tại đây, cấc bạn hãy cũng bước lên đây để cugnf nhau tham gia 1 phần chơi nho nhỏ. được chứ? Nào, mời các bạn lên đây_Ông Trần nói

và sau câu nói đó của ông, tất cả những bạn trẻ có mặt trong buổi tiệc hôm nay đều bước lên bục và các nàng công chúa, hoàng tử cua rchungs ta cũng k ngoại lệ

-Các bạn đã sẵn sàng chưa? Bây giờ chúng ta cùng bắt đầu nhé_Ông trần nháy mắt rồi nói

Và sau đó họ đựa tách ra làm 2 nhóm, 1 nên trai và 1 bên gái. Các cô gái được đưa vào 1 căn phòng nhỏ và được make-up bởi bàn tay của những chuyên viên trang điểm hàng đầu, sau đó thì được thay những bộ đồ khác giống nhau và khuôn mặt thì được che mạng. Xong xuôi, họ được ngồi trên những chiếc ghế phủ khăn trắng sang trọng.Trong khi đó, các chàng ngồi ở 1 căn phòng khác, sau khi các nàng chuẩn bị xong thì các chàng được đưa tới nói các nàng đang ngồi. Nhiệm vụ của họ là phải tìm cho ra được người bạn đi chung với mình. Nhưng khổ nỗi các nàng ai cũng mặc đồ giống nhau, khuôn mặt đã bị mạng che khuất lại được make-up 1 cách thật kĩ lưỡng lại đều ngồi trên ghế nên k thể nhận ra được chiều cao cũng như dáng đứng của ai cả, thật sự là làm cho các chàng trai phải đau đầu

Nhưng dù có muốn than vãn hay k thì họ cũng phải chọn vì họ đã trót đồng ý tham gia trò chơi này, hơn nữa, họ k thể ở ngoài mà đứng nhìn người con gái họ yêu bị người khác cướp lấy được. Họ phải tìm cho ra được người con gái bấy lâu vẫn luôn ngự trị trong trái tim của họ, ho chỉ có 1 cơ hội, 1 cơ hội duy nhất để có được tình yêu.

Kiệt là người mở màn cho cuộc chơi này. Cậu nhẹ nhàng lướt qua từng hàng ghế nhưng dường như cậu vẫn chưa tìm ra Ngọc. Tới hàng ghế cuối cùng, cậu chợt cảm thấy lo sợ, cậu sợ rằng trái tim mình đang lạc lối, cậu sợ rằng nó k còn niềm tin và sự bình tĩnh đễ chỉ đãn cho cậu biết đâu là người con gái cậu yêu. Nhưng lí trí đã làm trái tim và bộ óc sáng suốt của cậu thức tỉnh, làm quyết tâm trong người cậu tưởng chừng đang vụt tắt lại bừng sáng. Hít vào và thở ra 1 hơi thật sâu, cậu đi 1 vòng qua dãy ghế cuối cùng. Rồi đôi chân cậu chợt dừng lại ở chiếc ghế cuối cùng, nơi con tim cậu xao xuyến và loạn nhịp, nơi cậu cảm thấy trái tim mình ấm áp 1 cách là thường. Nhẹ nhàng nắm tay cô gái đó đứng dậy, cậu càng tin chắc rằng người con gái kia chính là NGọc, là cô Ngọc lạnh lùng đã làm con tim cậu nhớ hoài k nguôi. Về vị trí của mình, cậu nở 1 nụ cười và dùng tay con lại vỗ lên vai cậu bạn Phong của mình như để truyền niềm tin cho cậu vì giờ đây, cậu cảm thấy Phong cũng đang như mình ban nãy

Nhận được cái vỗ vai của người bạn lớn lên từ thouwr nhỏ, từ người anh em cong thân hơn ruột thịt cậu cảm thấy an tâm hơn. Đi men theo từng hàng ghế, cậu chợt nhận ra phía xa kia là 1 hình bóng thân thuơng, cậu chợt nhận ra nơi kia có hình bóng của 1 người vẫn hiện ra trong từng giấc mơ của cậu. Vụt chạy tới nới đó, cậu cảmthaays mất mát và hụt hẫng trong lòng được bù đắp, cậu cảm thấy như người con gái cậu yêu đã quay trở lại. Phong k thể kiềm chế được cảm xúc của mình nữa, cậu ôm chầm lấy cô bé kia và giờ đây cậu lại muốn khóc, nhưng là 1 người mạnh mẽ, cậu k thể khóc được, cậu k muốn mình trở nên yếu đuối trước mặt bao người. Bỗng, cánh tay nhỏ bé của cô bé kia chuyễn động và nhẹ nhàng đặt lên vai Phong. Và lúc này thì cậu k còn ngần ngại gì nữa, cậu chắc chắn đây là Trinh, người con gái cậu yêu.

Phong đưa cô bé và cậu chắc chắn là Trinh kia quay về, nở 1 nụ cười cảm ơn dàng cho Kiệt. Nụ cười thật hiếm hoi là ông Trần đứng đó phải bất ngờ, cuối cùng mong muốn của ông cũng được thực hiện. Các chàng tai khác cũng tiếp tục. Bây giờ, chỉ còn lại Vũ và cô gái ngồi kia. Cậu bước chân tới nơi cô gái ngồi nhưng thật lạ....................

Cậu bước về phía cô gá cuối cùng, bước về phía cô gái mà theo lí trí thì đó là Phương. Nhưng khi bước lại, cậu lại cảm thấy k phải. Cô gái ngồi trước mặt cậu kia k đem lại cái cảm giác ấm áp mà cậu có khi ở bên Phuơng, nó lạnh lẽo và bình thường giống như 1 người xa lạ. Cậu cảm thấy trái tim cậu đang lên tiếng, tình yêu của cậu đang lên tiếng rằng cô gái ngồi kia_cô gái cuối cùng k phải là người con gái cậu chọn. Nhưng giờ ở đây đâu còn người con gái nào nữa? Mà có khi nào những chàng trai kia đã chọn nhầm người con gái của cậu k? K, k thể, cậu đã đứng ở đó, đã chứng kiến từng cặp bước qua mình. Nếu trong đó có Phuơng, chắc chắn cậu sẽ biết. Hay sự hồi hộp và run sợ của cậu đã làm cho tình yêu và con tim của cậu bị lu mờ, làm nó k còn đủ mình mẫn để tìm ra tình yếu đích thực? K, k thể được. Cậu k thể dễ dàng xuôi tay để người con gái cậu yêu xa rời cậu chỉ trong vài phút, vài giây ngắn ngủi. Nhắm mắt, cậu hay đúng hơn là con tim cậu cảm nhận xung quanh, cảm nhận xe nơi nào làm cho nó rung động. Nhưng dường như, k nơi nào cả.

Điều đó lại làm cậu lo lắng hơn, nhưng giờ đây cậu chỉ con 2 sự chọn lựa. 1 là chọn cô gái kia, thử vận may rủi, biết đâu cô gái kia chính là Phuơng. 2 là ..........(lát rồi biết). Và cậu đã chọn cách......

Vũ tới gần cô gái 1 mình ngồi kia, nắm tay đỡ cô đứng dậy, trên môi vẫn nở 1 nụ cười như khác lạ. Hành động này của cậu làm tim 1 người, ở 1 nơi nào đó nhói đau. Nhưng k.......

Vũ k đưa cô gái về phía những đôi khác đang đứng mà về phía ông Trần đang nở 1 nụ cười bí ẩn và có phần đắc thắng. Vũ trao bàn tay nhỏ nhắn của cô gái cho ông Trần. Điều này đã làm cho ông Trần và mọi người ở đây phải bất ngờ và sửng sốt.

-Sao thế chàng trai trẻ? Sao cậu lại đưa người con gái cậu chọn cho tôi?_Ông Trần nói

-Phiền ông hãy đưa người con gái của tôi về đây. Cô ấy k phải là người mà tôi muốn tìm_Vũ cuơng nghị

-oh, vậy sao? Vậy cậu hãy tìm 1 trong số những người con gái đã được các cậu trai kia chọn đi._Ông Trần nói

-K, k ai trong số ấy là người tôi muốn tìm. Phiền ông hãy đưa cô ấy ra đây_Vũ nói

-Vậy à? Cậu chắc chứ? Vậy thì chúng ta hãy chờ xem các cô gái mở mạng che mặt ra nhé. Các cô gái, hãy cho mọi người trông thấy nhung nhan của các cô đi_Ông Trần nói

Và rồi từng khuôn mặt của các cô được hiện ra dưới ánh đèn vàng nắng ấm

Dưới lớp mạng dày là hình ảnh của những cô gái hao hao giống nhau vì đã được make up kĩ. Sau khi được các nhân viên tẩy trenag, khuôn mặt thật của các cô gái đựoc hiện rõ. Kiệt và Phong đã tìm được Trinh và Ngọc, người con gái mà cậu muốn tìm. Các đôi còn lại có ngưi tìm được nhau, có người thì k nhưng dù sao đi chằng nữa, tất cả cũng đều rất vui. Chỉ tội cho Vũ, hồi hộp chờ đợi, nhìn từng cô gái 1 sau khi được tẩy tráng và thật may mắn rằng k ai trong số đó là Phuơng. Cậu càng tự tin hơn với quyết định của mình.

-Khá lám chàng trai, xem ra tôi thua cậu mất rồi_Ông Trần thở dài_cô Phuơng, cô ra đây đi, Vũ đnag đợi cô đây_Ông Trần nói

Sau góc khuất của căn phòng rộng, Phuơng hiện ra với khuôn mặt nhoè lệ. Vụt chạy về phía vũ, cô k thể nào giữ được bình tĩnh, dường như bao nhiêu cảm xúc chan chứa nãy giờ đều trào ra, k thể kìm nén được. Trong bộ váy trắng tinh khiết và guơng mặt nhèo đãm nước mắt, trông Phuơng thật dịu dàng và dễ thuơng, yếu đuối như 1 con cừu con bị lạc mẹ, như 1 bông hoa nhỏ bé rung rinh trước cơn gió bão. Vũ nhẹ nhàng ôm Phuơng vào lòng, che chở cho hình hãi nhỏ bé đang run lên từng đợt tỏng tiếng khóc nghẹn ngào.

Mọi người nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ và chúc mừng.

Buổi tiệc đầu năm đánh dấu những cảm xúc chan chứa trong lòng mỗi người và góp phần làm sáng tỏ thêm tình cảm của họ


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ