settingsshare

Chuyện Tình: Công Chúa & Hoàng­ Tử Chương 2: Snow Princess ( Công chúa tuyết)

Sáng hôm sau tại trường....................................

................................được coi là miễn nhiễm( Đoạn trên đó)

Bỏ qua những ánh mắt ngưỡng mộ có, trái tim có, ganh tị có và coi thường cũng có, nó ung dung bước vào lớp mà k hề hay biết rằng có một ành mắt đang trân trối nhìn vào mình_Ánh mắt chứa đựng sự đọc ác và hủy diệt như những mụ phù thủy trong truyện cổ tích ngày xưa( hehehe, hơi mơ mộng 1 xíu)

-Tụi mày dám bơ rơi 1 mĩ nhân như ta để theo bọn nó à?Cái trường này thật quá đang smaf. Cồn máy nữa Ngọc,mày sẽ k được yên đâu.Con Trinh và con Phương thì tao k làm gì được nhưng mày thì...........Dám dành cái chức hot girl của tao hả hả?Đừng có mơ. Hahaha_ Con nhỏ đó vừa độc thoại vừa cười ha hả trông cực kì khả ố

Trong lớp, những ánh mắt dành cho nó cũng chẳng khác gì mấy so với ở ngoài kia. Những ánh mắt ngưỡng mộ dành cho nó vì biết nó vào được trường nhờ thành tích học tập. Và nhuwngx ánh mắt trái tim của bọn nam sinh cũng k kém vì cái lớp này vốn dĩ nũ ít, nam nhiều mà ( nữ: 5/ 40), nhưng chẳng ai dám tới tỏ tình hay làm quen nó vì sau khi chứng kiến cái cảnh máu me hôm qua thì chẳng thằng nào muốn như thằng đó cả

2 tiết đầu tôi qua trong sự im lặng (trừ bộ đôi siêu quậy của trường Phương_Vũ), tới giờ ra chơi......

Nó 1 mình lặng lẽ xuống căn-tin trường mua cái gì đó lót dạ vì sáng nay giao báo về trễ nên nó chưa kịp ăn uống gì. Dù có lạnh lùng và mạnh mẽ đến đâu nó cũng chỉ là con người_1 con người bình thường như bao con người khác. Nó bước tới quầy tự phục vụ và lấy 1 cái bánh ham-bơ-gơ nhỏ có phết một ít bơ. Sau khi thanh toán tiền cho cô thu ngân, nó quay bước đi về phía sau vườn trường, mắt thì vẫn dán vào cuốn sách. Hôm qua nó đã phát hiện ra 1 khu vườn rộng rãi và ít người lui tới ở phía sau trường nên hôm nay nó muốn tới đó. Đang đi nó va vào 1 người hay nói đúng hơn là người đó cố tình va vào nó.

-Cái con kia,mày k thấy đường ha?_Con nhỏ đó hét lên

-tôi xin lỗi nếu như người có lỗi là tôi, nhưng theo tôi nghĩ thì lỗi k hoàn toàn là ở tôi đâu_ Nó nói giọng điềm tĩnh

Ý mày là tao cố tình?_Con đó hỏi

-Cái đó là bạn nói chứ k phải tôii_ Nó vẫn thản nhiên như k

-Mày có biết tao là ai k hả?_con nhỏ đó đã bắt đầu mất bình tĩnh

-Bạn và tôi đều là con người, lại cùng là con gái, suy cho cùng tôi và bạn cũng là đồng loại, tại sao tôi lại phải biết bạn? Bộ não của tôi k có đủ chỗ đễ chứa tên của bạn đâu_nó thản nhiên nói

-Mày nói gì vậy hả?_con nhỏ đó rít lên và tát vào mặt nó

Pặc! _ Âm thanh khô khốc đó vang lên nhưng k phải là nó bị tát mà tay con nhỏ kia đang bị nó túm chặt

-Tôi nhịn cậu nãy giờ rồi đấy, cậu mà tát tôi thì cũng đồng nghĩa với việc cậu xúc phạm tới lòng tự trọng của tôi đấy_Nó nói rồi buông tay con nhỏ kia ra

-Mày...mày sẽ k được sống yên đâu_ Con nhỏ đó vừa nói vừa xoa cánh tay đang sưng tấy

-Tôi sẽ chờ cậu_Nó thản nhiên đưa ra lời thách thức

Nói rồi nó bước đi

-Một con nhỏ nhà quê như mày mà đòi lên mặt sao? Đồ k có cha, mẹ thì bị điên_Con nhỏ đó nói khẽ

Rầm!

Nó đặt cuốn sách và ổ bánh lên 1 chiếc bàn gần đó một cách rất..nhẹ nhàng

-Cậu vừa nói gì?_Nó rít lên

-Tao..tao nói mày nhà quê, k có cha, mẹ bị điên_con nhỏ hơi sợ nhưng vẫn cố gắng lên mặt

Bốp! Chát

1 cái tát và 1 cái đấm mạnh mẽ vào mặt, vào bụng con nhỏ kia

-Mày nói tao thế nào cũng được, tao cũng k quan tâm mày nói gì về ông ta nhưng tao cấm mày xúc phạm tới mẹ tao như vậy. Lần này tao tha nhưng lần sau thì k chỉ có như vậy đâu

Nó nói rồi cầm lấy cuốn sách trên bàn và bỏ đi , để lại cho con nhỏ 1 cục tức thật to, vừa đau lại vừa xấu hổ

(Đừng hỏi mình ổ bánh ham-bơ-gơ ở đâu nha, nó đã tan tành lúc Ngọc đập nó xuống bàn cùng quyển sách rồi còn đâu)

Chạy thật nhanh ra phía sau trường.Giờ đây nó cảm thấy thật tức giận, thật khó chịu và cũng có phần tủi thân nữa, nếu như bây giờ k trút ra thì nó sẽ chẳng thể nào sống yên được( bà này quan trọng hóa vấn đề ghê)

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA.........._Nó hét lên thật to, tiếng hét như nỗi lòng của nó vậy

Sau khi k thể hét được nữa, nó ngồi bệt xuống và khóc. Lúc này trông nó thật sự rất yếu đuối, vẻ lạnh lùng hàng ngày đã mất

Nó cứ như vậy mà k hề hay biết có 1 người đă trông thấy tất cả.Đó là Kiệt.

Thật ra khu vực này k phải là nơi bỏ hoang như nó vẫn thường nghĩ mà là nơi tụ họp của Hội học sinh, chỉ có hội học sinh nó mới được vào.Kiệt thường hay vào đây ngủ vào giờ ra chơi. Lúc nãy đang say giấc nồng, tâm hồn đang vi vút trên 9 tấng mây, suýt nữa thì gặp được cô tiên thì bị tiếng hét của kẻ nào đó phá rối, Đang định cho kẻ phá phách ấy 1 trận vì tội quấy rối giấc ngủ ngàn vàng của mình và dám vào cấm địa của hội học sinh thì Kiệt thấy nó

....thì Kiệt thấy nó đang hét đến khản cả cổ, rồi ngồi khóc nữa.

" Ngọc lạnh lùng thế mà cũng biết khóc sao?"_Suy nghĩ của Kiệt

Thấy k ổn nên kiệt tiến gần về phía nó, chìa chiếc khăn tay màu trắng thoang thoảng mùi bạc hà trước mặt nó và nói

- Nè! Lau nước mắt dùm mình đi, tớ k quen nhìn con gái khóc đâu

-Lại là cậu sao?_Nó nhận lấy chiếc khăn và ngước mặt lên nhìn Kiệt

-Tại sao cậu lại nói: lại là?_Kiệt k hiểu ý nó nói gì

-Cậu đừng tưởng tôi k biết hôm qua cậu đã đi theo tôi cả ngày_ Nó nói, giọng đã bình tĩnh hơn

-Sao cậu biết?_ Kiệt hốt hoảng, mặt có phần đỏ hơn

-4 năm sống một mình đủ để tôi rèn luyện khả năng đó_Nó nói

-Vậy sao? Bạn k đơn giản như tôi vẵn nghĩ rồi_ Kiệt nói với vẻ trầm tư

.......im lặng kéo dài

-Mà sao cậu biết tôi ở đây?_Nó nói sang chuyện khác vì nó k thích cái k khí ngột ngạt này

-À, nhắc tới chuyện này tôi mới nhớ. Đây là lãnh địa của hội học sinh, chỉ có chúng tôi mới được vào_ Kiệt giải thích

-Vậy có nghĩa là tôi đã vi phạm nội qui rồi. Lần sau tôi sẽ k đến đây nữa.Chào cậu, cảm ơn cậu về chiếc khăn , lần sau tôi sẽ trả_ Nó nói 1 lèo rồi bỏ đi, để lại Kiệt bơ vơ 1 mình

-về lớp thôi_ Dù gì thì cũng k thể nào ngủ được nữa sau giọng hét ..khủng bố của nó, Kiệt đành quay về lớp

Kiệt thấy nó đã yên vị ở chỗ ngồi, Kiệt k biết có chuyện gì đã xảy ra với nó nên hỏi Phương, Trinh, Vũ và Phong

-Nè, hồi nãy giờ ra chơi có chuyện gì xảy ra vậy?_Kiệt hỏi Vũ

-Là vậy nè !@#%&^%*&(_ Vũ kể lại tất cả vì những cảnh đó mọi người đều chứng kiến

-Thì ra là vậy_Kiệt nói với vẻ hiểu biết

-Mà tội Ngọc quá à_Trinh nói

-Ừ, cái con Trúc "điệu" quá đáng thật, lúc nào cũng thích gây sự với những người đẹp hơn mình_Phương bức xúc

-Thôi vào lớp rồi, đừng làm mọi chuyện rắc rối thêm nữa_Phong vẫn vậy

3 tiết học cuối trôi qua k mấy thoải mái khi mọi con mắt cứ đổ dồn về phía nó

Reng..........reng..reng.....

Tiếng chuông báo kết thúc giờ học vang lên, nó bước ra khỏi lớp nhưng k vội về mà ra khu vườn phía sau trường để tìm cuốn sách mình để quên giờ ra chơi. Tìm được cuốn sách cũng là lúc sân trường chẳng còn ai ngoài ông bảo vệ .Nó lặng lẽ bước về

Cùng lúc đó

-Các cậu chờ bọn mình 1 chút nhé. Bọn mình cần phải lên phòng hiệu trưởng 1 lát, có chuyện cần bàn_Kiệt nói với Phương và Trinh

-Ừ, nhanh lên nhá_Phương nói, vẻ hơi bực.Cũng đúng thôi, giữa buổi trưa nóng muốn chảy mỡ như thế này mà bắt đứng chờ thì ai chả cáu

Đứng đợi khoảng 15' thì có một đám con trai khoảng 5 thằng tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ nhìn cũng biết là loại k đàng hoàng đi tới chọc quẹo

-Nè 2 bé dễ thương, sao 1 bé lại đứng 1 mình như thế này? Đi chơi với tụi anh nhé_Tên cấm đầu nói và cấm lấy tay Phương

-Buông ra!_Phương quát lên và cố kéo tay mình ra nhưng tất cả đều là vô ích

-Cưng nên nghe lời đi_Thằng đó nói

-Bỏ tay cậu ấy ra_1 tiếng nói cất lên đầy lạnh lùng và người đó k ai khác chính là nó

-Ồ, lại thêm 1 cô bé xinh đẹp_1 trong số 5 thằng cất tiếng

Nói rồi thằng cầm đầu bỏ tay Phương ra và tiến về phía nó, đưa đôi bàn tay ra định dở trò sàm sỡ thì

Bốp_ nó tặng cho thằng đó 1 cái đấm vào mặt

-Đừng có đưa đôi bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào người tao_Nó nói và tặng thêm cho thằng đó 1 cái đạp vào bụng

-Còn tụi mày...._Nó quay sang nhìn tụi đàn em của thằng đó và......

Binh...bốp...hự..._hàng loạt những âm thanh vang lên và kết quả là 4 thằng còn lại lăn đùng ra đất ôm của quí và rên lên đầy đau đớn

Cùng lúc đó Kiệt, Phong và Vũ cũng vừa chạy tới. Thấy khung cảnh hỗn độn, 3 chàng trai k khỏi lo lắng

-Nè có chuyện gì xảy ra vậy?_Vũ chạy tới chỗ Phương hỏi han

-Cậu có làm sao k?_Phong hỏi Trinh, gương mặt hiện lên 2 chữ lo lắng chứ k điềm tĩnh như mọi khi

-Bọn mình k sao đâu, nhờ Ngọc đó_Trinh trả lời Phong và thấy vui vui trong lòng vì biết Phong luôn quan tâm tới mình

-Cậu có bị sao k vậy?_Kiệt hỏi Ngọc, nếu như là trước đây thì người Kiệt quan tâm sẽ là Trinh nhưng từ khi Ngọc xuất hiện thì........

-Cậu nhìn tôi mà k thấy hả?Tôi k sao_Ngọc nói mà giọng vẫn chẳng hề thay đỗi_Mà các cậu cũng làm ơn quan tâm đén 2 cô ấy 1 chút, dù gì thì họ cũng là những người con gái rất đẹp đó.Để họ 1 mình như thế này k hề an toàn 1 chút nào đâu_Nó bắt đầu dở giọng thuyết giáo

-Bọn mình......_Vũ dù muốn cãi lại nhưng cũng đành cứng họng vì những gì nó nói là đúng hoàn toàn

-Còn các cậu, nếu đi 1 mình thì tôi khuyên các cậu nên mang giày cao gót và trong túi thủ sẵn 1 bịch muối cùng 1 đôi dép lê_Nó nói tuy hơi khó nghe nhưng lại rất chân thành

Tại sao lại phải làm như vậy?_Phương ngơ ngơ k hiểu gì

-Giày cao gót là để đá vào chỗ đó của tụi nó, muối là đẻ ném vào mắt tụi nó, có thể khống chế tụi nó tạm thời, còn dép lê là để chạy_Nó giải thích cực khì cặn kẻ về kế hoạch bỏ trốn những con yêu râu xanh

-Ờ, thì ra là vậy. Nhưng tại sao k mang giày thể thao?Như vậy chẳng phải sẽ k mất nhiều thòi gian cho việc cởi giày và mang dép sao? _Vũ vẫn còn thắc mắc

-Giày cao gót có mủi nhọn nên sẽ tuyệt được giống nòi của tụi nó còn giày thể thao thì k_Nó nói ra cái kế hoạch tôi lỗi của mình

-Trời ơi, vậy chẳng lẽ tôi sẽ bị tuyệt tử tyệt tôn sao?_1 trong 5 thằng kia lên tiếng

-Mày nhìn lại coi tao mang giày gì? Yên tâm, mày vẫn cồn khoảng 1/3 cơ hội sinh sản đó_Nó nói rồi bước đi

-May mà đó là giày búp bê_Thằng đó cất tiếng và ...ngất đi

-Cạu ấy là người tốt_Trinh cất tiếng

-Nhưng lại luôn tỏ ra khó gần_Phong thêm vào

-Mà chuyện này là sao vậy?_Kiệt hỏi

-À, bọn mình đang đợi các cậu thì tụi nó đến trêu chọc.May mà có Ngọc.._Phương kể mà giọng vẫn còn hơi run

-Bình tĩnh đi, để mình đưa cậu về. Xe của cậu thì cứ để tạm ở trường đi_Vũ nói rồi kéo Phương đi

-Phong, cậu đưa Trinh về giúp mình nhé_Kiệt nói rồi bỏ đi

-Ừ.._Phong chưa kịp nói hết thì Kiệt đã lặn mất tăm

Mọi chuyện đã ổn thỏa, mọi người đã về hết.Chỉ còn 5 cái xác đang quằn quoại trong cơn đau đớn ở lại nơi vỉa hè hoang vắng


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ