settingsshare

Chuyện Tình: Công Chúa & Hoàng­ Tử Chương 15: Thêm 1 ác quỷ

Hôm nay sân trường rộn ràng hơn những ngày trước rất nhiều, nhìn nét mặt của ai cũng hiện lên 1 sự lo lắng khó tả, nhưng xen lẫn đâu đó cũng có cả sự vui mừng và háo hức, dường như họ đang mong ngóng 1 thứ gì đó. Nó bước qua mặt mọi người mà k quan tâm hay liếc nhìn ai tới 1 lần nhưng cũng k vì thế mà nói nó k tò mò vì những gì đang xảy ra. Bằng chứng là nó đang đắm mình trong cái suy nghĩ vẩn vơ :" Quái, cái trường này sao hôm nay lại huyên náo như vậy nhỉ? Bình thường tuy ồn ào nhưng cũng tới mức này đâu. Nhìn cái cảnh này sao giống với cái hôm con Linh đí học lại thế nhỉ? Phiền phức thật"

Bỗng, có 1 chiếc xe đậu ngay trước cửa ra vào của trường học, bước xuống xe là 1 người con gái xinh đẹp, trên người toát lên vẻ quyến rũ, yêu kiều nhưng đó chỉ là cảm nhận của những ai mới gặp cô nàng lần đầu tiên và chưa từng nghe cô ta nói chuyện hay giao tiếp với mọi người vì trái tim của cô ta đã nhuốm màu đen tối bởi những âm mưu thâm độc. CẢ cái trường này ai ai cũng biết cô ta tuy đẹp nhưng học hành thì..be bét, chỉ được cái kiêu căng, hạch sách, ra lệnh cho mọi người. Vừa rồi những khuôn mặt lo lắng là so biết rằng mình sẽ k được sống yên khi cô ta về nước, vui mừng vì từ nay chị 2 của mình đã trở về, chúng sẽ lại như hổ thêm cánh( K biết là hổ hay là quỷ nữa), mà trong đó có 2 đứa là Trúc và Linh, háo hức là vì sẽ được ngắm nhung nhan xinh đẹp của cô nàng. Tuy nói là xinh, là đẹp thế thôi nhưng nếu dêm so với các ss nhà ta thì khác xa 1 trời 1 vực mà nều như nói cụ thể hơn thì các ss nhà ta là trời còn người con gái này chỉ có thể là vực thẳm. Nhân tiện đây mình cũng xin giới thiệu lí lịch của cô nàng luốn, cố ta tên là Ngô Thanh Trà (nghe tên có vẻ hiền ha nhưng thật ra thì chẳng phải vậy, đáng ghét), là chị gái của TRúc tức em họ của Linh, lớn hơn tụi nó 1 tuổi, năm nay đáng lẽ học lớp 11 nhưng vì k đủ điểm nên phải học lại lớp 10. Thích Vũ nhưng bị từ chối, cũng đúng thôi, làm bạn gái của Vũ k cần có IQ cao nhưng ít ra cũng phải có chút chút gì đó gọi là tàm tạm, còn chị này nói thật thì chỉ toàn xơi trứng ngỗng.

Bươcs vào lớp với 1 đống thắc mắc, Ngọc kéo ghế và ngồi vào bàn. Lúc này, Kiệt, Phong, Vũ, Phuơng,Trinh đã tới từ lâu

-Cậu hôm nay đến trễ hơn mọi ngày thì phải_Trinh cười nhìn Ngọc

-À, chắc tại lúc nãy dưới sân đông quá nên mình lên trễ_Ngọc nói

-Cậu thấy con nhỏ đó thế nào? Siêu rắc rối phải k?_Vũ ngán ngẩm khi nhắc tới Trà

-Hahahha, cả đời Vũ thiếu gia k ngán 1 mĩ nhân nào thế mà hôm nay lại sợ 1 đứa con gái sao?_Phong cười

-Cô ta đâu phải mĩ nhân gì đâu, học hành thì dốt nát, chỉ được cái ăn no đi thẩm mĩ viện là giỏi. K biết trên người cô ta còn có cái gì mà chưa qua dao kéo k nữa_Vũ lắc đầu nói

-Cậu cũng quan sát kĩ quá ha_Phuơng cười

-Nhìn là biết ngay. Cô ta hay nghĩ học vài ba tháng, khi đi học thì chắc chắn phải có cái gì trên cơ thể thay đổi nên biết thôi. K biết chừng Phi Thanh Vân còn phải nhường cái biệt danh Nữ hoàng Dao kéo cho cô ta nữa đó_Vũ nói

-Vinh hạnh cho cô ta rồi còn gì_Kiệt cười

-Mà cho mình hỏi, cô ta là ai vậy?_Ngọc hỏi

-À, cô ta là !@%&*&(_Trinh kể về lai lịch của TRà

-Vậy à, nhưng sao mình nhìn cô ta có nét gì đó quen quen nhỉ?_Ngọc nhăn nhó hỏi

-Thế à, bọn mình chưa thấy mặt cô ta, chỉ nghe nói là đi học lại thôi. Phẫu thuật thẩm mĩ thì có ai nhận ra cô ta nữa đâu_Phong nói

-Để mình hỏi tụi trong lớp xem, biết đâu họ có chụp hình lại thì sao_Kiệt nói rồi chạy mất tăm

5' sau Kiệt chạy lại, trên tay cầm theo 1 chiếc điện thoại màu đen của ai đó

-Nhìn nè, hình như Ngọc nói đúng đó_Kiệt nói và đưa cho mọi người xem tấm hình được lưu trong máy

-Ừ, đúng đó, nhưng k tài nào nhớ ra được đã gặp ở đâu_Trinh nói

-Nhưng biết đâu cô ta phẫu thuật ít nên mọi người thấy quen thì sao?_Vũ nói

-K đúng, lần này ai cũng nói cô ta hoàn toàn khác trước mà_Phuơng cãi lại

-Hơn nữa nếu cô ta nhìn giống trước đây thì làm sao Ngọc cũng thấy qên được? Cậu ấy chỉ mới nhập học được nữa tháng thôi mà_Phong suy luận

-Um, có lí. Mà nghe nói cô ta cũng chỉ mới về nước được gần 1 tuần nay thôi_Kiệt nói vì lúc đi mượn điện thoại cậu chàng cũng hóng hớt được 1 chút mà

-Vậy bây giờ chúng ta cùng liên tưởng xem chúng ta đã cùng đi đâu trong suốt 1 tuần qua_Ngọc nói

-Ngày hômqua là cùng nhau đi xử con Trúc và con Linh_Vũ nhớ lại

-Hôm trước nữa thì đi đua xe ở trường đua_Phong nói

-Nhưng trước khi đua xe thì chúng ta đã cùng nhau đi Bar_Phuơng nói

-Bar? Đúng rồi, chính là Bar_Ngọc hét lên

-Đúng rồi, đây chính là con nhỏ lẳng lơ đã bị cậu tát đúng k?_Kiệt nói

-Thì ra như vậy, hèn gì thấy quen dẽ sợ_Trinh ngộ ra

-Nhưng nếu như vậy thì thật sự nguy hiểm đó vì dù sao cậu cũng đã tát nó mà_Phuơng nói

-Nhưng liệu nó có nhận ra Ngọc k?_Vũ nói

-Cũng có thể lắm, vì dù sao lúc đó nó cũng đã thù Ngọc rất nhiều. Chắc chắn nó sẽ nhớ như in khuôn mặt của nGọc_Kiệt nhăn mặt

-Thôi được rồi. Bây giờ chúng ta chưa thể biết trước được chuyện gì vì dù sao Trà vẫn chưa nhìn thấy Ngọc. Nhưng mà cậu phải cẩn thận nha_Phong nói

-Um_Ngọc gật đầu

Rồi tụi nó bước vào giờ học

2 tiết học trôi qua, cuối cùng chiếc đồng hồ cũng điểm tới giờ ra chơi, tụi nhó cùng nhau bước xuống căn-tin. Và cũng như thường lệ cặp đôi siêu quậy của trường vẫn cãi nhau nãy lửa, Trinh và Phong thì vẫn phải đóng vai sứ giả hòa bình, Kiệt mọi hôm thì lặng lẽ đi, k quên nở nụ cười sát gái của mình nhưng từ 2 tuần nay thì cứ tìm cách chọc phá Ngọc để rồi khi nhìn thấy khuôn mặt cáu kỉnh của Ngọc thì nở 1 nụ cười thật tuơi, nụ cười thật sự chứ k phải sát gái thường ngày

Khi xuống tới căn-tin, tụi nó chän cho mình 1 bàn ở góc khuất để dễ nói chuyện và chọc phá nhau vì nếu ngồi ở chỗ dễ thấy thì hay bị mọi người soi mói và như vậy thì sẽ k thể chơi tự nhiên được

Bỗng từ đâu có 1 con nhỏ nhảy ra ôm chầm lấy Vũ, nói những lời nhớ nhung ngọt ngào đến là sến. Nếu k nhìn qua hình của con nhỏ sáng nay thì có lẽ k chỉ Vũ mà Tất cả mọi người ngồi đây đều k thể biết cô ta là ai. Nhưng tiếc thay, cái hình ảnh giải phẫu của con nhỏ đó đã được quảng bá cực kì rộng rãi.Và cái kết quả mà nó k hề mong muốn đã xảy ra, nó đã bị Vũ đẩy ra 1 cách cực kì phủ phàng

-Anh, sao anh......._Trà mếu máo

-Xin chị làm ơn chú ý cách xưng hô thưa chị)_Vũ cố tình nhấn mạnh chữ chị

-Anh, cậu...cậu thật quá đáng, tại sao cậu lại có thể đối xử với mình như thế chứ? Cậu biết nình nhớ và yêu cậu tới chừng nào k?_Trà bắt đầu kể lể, nước mắt đã ướt đẫm khóe mi

-Thôi đi, làm ơn cút khỏi đây cho tôi còn ăn uống, nhìn là ăn mất ngon rồi_Vũ nói rồi quay mặt đi chỗ khác

-Em...em...._Trà nói rồi chạy mất biệt

-Chà, hot boy hay kool boy đây ta?_Ngọc đùa

-Thật là, quá phủ phàng đó bạn thân à_Phong lắc đầu

-Với hạng con gái đó thì thà phũ phàng còn hơn_Vũ nói rồi uống li nước trên bàn

-Thôi, con nhỏ đó cũng đi rồi, chúng ta ăn thôi_Trinh nói rồi cắm cúi ăn

Và tụi nó cắm cúi ăn mà k hề hay biết rằng ở 1 nơi nào đó đang có 1 mối nguy hiểm rình rập

Tại 1 nơi nào đó..............

-Huhuhu, tại sao...tại sao..._Trà khóc lóc

-Chị à, bình tĩnh đi_Trúc ngán ngẩm nhìn chị mình

-Đúng đó, em bình tĩnh lại đi. Ở đây k có ai đâu, k cần phải giả vờ chung tình như thế_Linh nói

-Sao nãy giờ chị k nói, làm em khóc sưng cả mắt, thật là....._Trà trách móc, vẻ mặt thảm thiết lúc nãy k còn

-Nãy giờ chị khóc bù lu bù loa lên, có cho ai kịp nói câu nào đâu. Ai chả biết chị tới với Vũ chỉ vì cậu ta đẹp trai và nhà giàu_TRúc nói

-Thế 2 người k vậy à? Có chung tình gì với người ta cho cam, mục đích chẳng phải cũng chỉ là cái túi tiền k đáy của các hoàng tử sao?_Trà trề môi đáp

-Thế đấy, vậy mà mồi chài mãi chẳng có con cá nào cắn câu_Linh nói

-Mà sao hôm nay lại có con nhỏ nào lạ hoắc vậy?_Trà hỏi

-À, con đó tên là Ngọc, nó hình như được Kiệt để ý hay sao đó. Thật tức mà_Trúc nói giọng cực kì cay cú

-Sao nhìn nó quen thế nhỉ? Để xem....._Trà suy nghĩ_A, con nhỏ trong quán Bar_Trà reo lên

-Hả? Nó là mấy đứa con gái trong quán Bar sao?_Trúc ngạc nhiên

-K phải, mà vậy nè !!%$^**)(_TRà bắt đầu kể lại những chuyện trong quán Bar

-Cũng là cái tật mê trai đẹp cơ_Linh nhăn nhó đáp

-Làm sao mà em biết nó là gái giả trai được, nhìn manly và handsome thế cơ mà_Trà nhăn nhó

-Thật chứ? Đẹp lắm sao?_TRúc mắt chớp chớp

-Con kia, mê trai vừa thôi. Mà nè, con nhỏ Snow hôm qua sao nhìn quen quen vậy ta?_Linh nói

-Đúng đó chị. Nhìn nó lạnh giống như cái con NGọc vậy đó_TRúc nhăn mặt

-Mà lúc nó cảnh cáo tụi mình sao lại k nhắc gì tới Ngọc nhỉ? Hay là........._Linh nói

-Con nhỏ đó là NGọc?_TRúc hét

-Chắc chắn là vậy rồi. Nếu thế thì con nhỏ đó có thù với 3 chị em chúng ta rồi_Trà nói

-Đúng đó, nó dám tát 3 chị em mình, phải trà thù thôi_Linh nói

-Nhưng nó là Snow đó. Dù gì chúng ta cũng nên cẩn thận_TRúc nói

-Được rồi. Bây giờ chúng ta tạm áng binh bất động để bọn chúng mất cảnh giác, và sau đó thì ra tay tóm gọn mẻ cá_Trà cười nham hiểm

-Trời, con này giỏi. Học hành thì...mà sao mấy cái vụ này thì giỏi thế k biết_Linh cười

-Chị 2 muôn năm!_Trúc nói

Và 3 con rắn độc cũng cười vang điệu cười man rợ


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ