settingsshare

Chủ Nhân Xin Ngài Đừng Có Chọc Tôi Chương 6: Chương 6

“Buông…… Nè, các người rốt cuộc là ai? Buông……”

Một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi bị một vài thanh niên áp đi.

Ông ta thấy mình bị đưa đến một nơi quỷ dị chó ăn đá gà ăn muối liền giãy dụa không ngừng, nhưng không hiệu quả, sau đó, trước mắt xuất hiện một vài thân hình cao lớn, gương mặt sẳng giọng trẻ tuổi nhân.

Bọn họ toàn bộ đều mặc tây trang đen, gương mặt lạnh lùng không có biểu tình gì, mà bọn họ vây quanh một chàng trai anh tuấn chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi.

Áo sơmi thuần sắc trắng, cổ áo hơi hơi rộng mở, lộ ra lòng ngực rắn chắc, cặp chân thon dài tùy hứng khẽ gác qua nhau, bên hông mang một cái thắt lưng thật đẹp, trên đó còn đính một viên đá quý cực kỳ chói mắt.

Chàng trai này toàn thân tràn ngập hơi thở quý tộc, lúc này anh ta ngồi trên một cái ghế, hiển nhiên, anh ta là Đại Boss của đám hắc y này.

Nhìn thấy người đàn ông trung niên bị thuộc hạ áp giải lại đây, Tư Thánh Nam vẫn không chút để ý, thưởng thức viên kim cương đính ở cổ tay áo.

“Cậu, cậu là ai?” Người đàn ông trung niên sợ tới mức đầu lưỡi đều líu lại.

“Kỉ Đại Hồng tiên sinh, đúng không?” Tiếng nói từ tính vang lên ở cái nơi heo hút này nghe thật quỷ dị.

Kỉ Đại Hồng bị dọa, hung hăng ngẩn ra,“Cậu làm sao biết tên của tôi?”

Tư Thánh Nam xả ra một nụ cười lãnh đạm,“Hiện năm mươi bốn tuổi, người Quảng Đông, tốt nghiệp đại học kinh tế Nhật Bản ngành quản lý, hai mươi lăm tuổi cưới vợ, hai mươi sáu tuổi khi có con gái Kỉ Văn Tĩnh, trước kia từng làm cho tập đoàn Quảng Châu Cửu Hoa, tập đoàn Đài Bắc Hoàn Cầu, còn có tập đoàn Hongkong Lục thị, vì đam mê bài bạc, năm ba mươi mốt tuổi ly hôn với vợ……”

“Cậu rốt cuộc là ai, làm sao biết lí lịch của tôi?” Kỉ Đại Hồng vừa kinh hoảng lại sợ hãi.

“Kỉ tiên sinh, phản ứng mạnh như vậy làm chi?”

Tư Thánh Nam tao nhã đứng lên, dưới sự hộ vệ của bảo tiêu đi thong thả gần tới trước mặt ông ta,“Thế này mới là khúc nhạc dạo mà thôi, khúc sau còn li kì hơn……” Nụ cười của anh làm cho da đầu Kỉ Đại Hồng run lên,“Tôi đang nghĩ, chín năm trước ông ở Thái Lan vì đánh bạc mà gặp phải xã hội đen, sau lại ngộ sát phục vụ sinh sòng bạc kia, chuyện này nhất định rất ít người biết, sao?”

Nghe đến đó, trong nháy mắt sắc mặt Kỉ Đại Hồng trở nên tái nhợt, đầu gối mềm nhũng muốn té xuống đất, nếu không phải có người ép hai bên, ông ta khẳng định là tại hiện trường quỳ rạp xuống đất rồi.

Tư Thánh Nam ngạo mạn nói, “Năm đó ông dùng dây lưng thắt cổ người phục vụ kia, tàn nhẫn đem thi thể anh chắt hết tay chân ném xuống biển, sau đó thần không biết quỷ không hay chạy qua Thái Lan……”

“Là…..là cái người phục vụ sinh kia tự mình chịu chết, tôi đã nói muốn mượn tiền anh nhưng anh lại đánh tôi còn không cho mượn, tôi không muốn giết anh đâu, tôi là vô tình……vô tình………”

Thần kinh bị đả kích lớn quá, ông ta không chịu nổi thân thể không ngừng run rẩy, bước chân không ngừng lùi về sau, “Tôi không muốn làm cho anh chết đâu, tôi chưa từng có ý nghĩ làm cho ai chết cả…….”

“Kỉ tiên sinh!” Tư Thánh Nam một tay nhéo áo ông ta,“Bây giờ không phải là lúc ông có quyền khống chế đâu.”

“Cậu…… cậu rốt cuộc muốn thế nào?”

Anh nhếch môi, tà ác cười lạnh một tiếng,“Rất đơn giản, từ nay về sau đừng cho tôi biết ông vì tiền mà đi quấy rầy Văn Tĩnh.”

“Văn Tĩnh? Cậu làm sao mà biết con gái tôi?” Kỉ Đại Hồng khẩn trương hỏi.

Tư Thánh Nam nhịn không được hừ lạnh một tiếng,“Ông không cần biết chuyện đó, thân là một người ba, ông chẳng những không có trách nhiệm với con gái mình, lúc bị chủ nợ truy bắt ông còn không biết xấu hổ tới đòi tiền của cô ấy.”

“Văn Tĩnh không phải tài khoản cá nhân của ông, nếu ông còn xót lại một chút nhân tính thì đừng làm cho cô ấy vì loại ba mẹ như ông làm đau khổ.

“Ba” một tiếng, Tư Thánh Nam bật một cái tách tay.

Chỉ thấy một người đàn ông cầm máy chụp ảnh từ chỗ tối đi ra,“Thiếu gia, đoạn video này hoàn toàn có thể làm cho ông ta bị đưa vào nhà tù, bên trong có khẩu cung ông ta thừa nhận chính mình giết người.”

Khóe môi Tư Thánh Nam khẽ mỉm cười, mà Kỉ Đại Hồng sợ tới cằm muốn rơi xuống đất.

“Kỉ tiên sinh, nếu ông không muốn chứng cớ này rơi vào trong tay cảnh sát, hy vọng ông có thể phối hợp tôi làm một chuyện.”

Kỉ Đại Hồng đã hoàn toàn ngây người, cả người bị vô lực xụi lơ.

“Hai trăm vạn ông thiếu người ta tôi sẽ thay ông trả hết, mặt khác……” Tư Thánh Nam lạnh lùng lấy ra một tờ chi phiếu mới tinh,“Đây là một trăm vạn, mặc kệ ông dùng phương pháp gì, ba năm sau, tôi hy vọng ông có thể kiếm cho tôi gấp mười lần trở về.”

Kỉ Đại Hồng giật mình nhìn tờ chi phiếu trước mắt. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

“Đừng nói cho tôi là ông làm không được, năm đó ông học ở đại học là nhân tài ngành quản lý kinh tế, tuy rằng đam mê cờ bạc nhưng ở phương diện đầu tư ông cũng rất nghiên cứu, yêu cầu tôi đối với ông cũng không cao lắm, ba năm sau, tôi muốn ông trả lại cho Văn Tĩnh một người ba ba không làm cho cô ấy mất mặt, nếu ông không làm được, như vậy thật xin lỗi, chứng cớ trong tay tôi hôm nay ba năm sau sẽ đưa đến cảnh sát.”

Tư Thánh Nam đột nhiên trở nên tàn nhẫn vô cùng,“Ông tốt nhất nên tin tôi là cái loại người nói được làm được.”

Tư Thánh Nam cầm chi phiếu trong tay thật tao nhã nhét vào trong áo Kỉ Đại Hồng, sau đó nhìn đám bảo tiêu phía sau.

“Chúng ta đi.”

Kỉ Đại Hồng ngẩn ngơ đứngtại chỗ nhìn đám người chậm rãi đi qua trước mặt, ông ta nhịn không được hỏi:“Vì sao cậu giúp tôi như vậy? Cậu rốt cuộc đến đây làm gì? Cậu quan hệ với con gái tôi như thế nào?”

“Bây giờ ông không có tư cách biết chuyện này.”

Tư Thánh Nam ngay cả đầu cũng lười quay lại, đám bảo tiêu vây quanh, anh ở giữa nghênh ngang mà đi, để lại cho Kỉ Đại Hồng vô số mê cung chờ đợi ông ta chậm rãi tìm hiểu.

Lập tức từ trên giường ngồi dậy, Kỉ Văn Tĩnh hoảng hồn nhìn cái đồng hồ trên tường.

Ông trời! 3 giờ rưỡi chiều?

Cô xem xem chỗ này, à, là một cái phòng ngủ xa hoa, lúc này cửa phòng bị người khác nhẹ nhàng mở ra, Tư Thánh Nam mặc quần áo ở nhà đi đến.

“Tỉnh?” Âm thanh của anh thấp mà giàu từ tính, giống như sợ quấy nhiễu đến cô.

“Tôi……” Vẻ mặt Kĩ Văn Tĩnh mờ mịt.“Cái kia…… Hôm nay tôi hình như không có đi làm, còn có ngày hôm qua…… Tôi nhớ là tôi có đáp ứng làm việc vì anh, nhưng là thật có lỗi, tôi mơ mơ màng màng ngủ mất rồi, thật xin lỗi, tôi, tôi cũng không phải cố ý……”

Cô nói năng lộn xộn giải thích ý tứ của mình, Tư Thánh Nam ngồi xuống bên người cô, vươn bàn tay giúp cô sửa sang lại mái tóc hỗn độn.

“Không thể không thông báo cho chô một tiếng, cô ngủ thật sự lâu lắm đó. Ngủ từ rạng sáng hôm qua đến tận bây giờ, đại khái có…… ừ, mười bốn giờ mấy.”

“Hả……” Cô nghe mà cằm muốn rớt xuống,“Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý bỏ nhiệm sở.” Cô kinh hoảng lấy tay nhỏ bé che miệng lại.

“Để xem!”

Anh tao nhã dùng ngón trỏ tay phải nhẹ nhàng để trên mày,“Để tôi nhớ lại quy định công ty xem nào, nhân viên vô cớ bỏ nhiệm sở hơn nữa ngay cả đơn xin phép cũng không có, bình thường sẽ bị trừng phạt như thế nào……”

Kỉ Văn Tĩnh vô lực cúi hạ hai vai, tự mình nhận tội, “Sẽ bị khấu trừ tiền thưởng tháng cùng với phí giao thông cùng phí cơm trưa.”

“Đúng là một cô gái thành thật.” Anh nén cười,“Tôi nhớ mình sẽ thông báo chuyện này cho phòng tài vụ.”

Cô mặt mày đau khổ, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào anh,“Càng làm cho người ta bi ai hơn là, ngày hôm qua tôi ngủ mê như thế, sao anh cũng không gọi tôi tỉnh dậy?”

“Tôi có gọi nhưng mà cô không tỉnh.”

“Phải không?” Cô nhịn không được vuốt vuốt tóc,“Tôi rất ít khi ngủ mê như vậy a, anh chắc là anh thật sự có kêu tôi sao?”

Anh làm bộ gật gật đầu,“Lúc ấy tôi còn cầm la đập lên ầm ĩ, còn bên tai cô hô cháy to, nhưng cô một chút phản ứng cũng không có……”

Nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh nhăn nhó khổ sở vì nhịn cười, cô bực mình,“Chuyện này cũng không buồn cười chút nào, hiện tại tôi rất cần tiền, nhưng tôi cũng chưa có hoàn thành công tác mà anh giao cho……”

“Cô đã hoàn thành rồi.”

“Hả?” Cô kinh ngạc nhíu mày ,“Tôi, tôi làm sao không nhớ anh đã kêu tôi làm cái gì đâu?”

“Tắm rửa, uống sữa, sau đó ngoan ngoãn nằm trên giường ngủ một giấc, đây là chuyện tôi muốn cô làm cho tôi.”

Miệng của cô há thành hình chữ O,“Nhưng mà……”

“Ngươi như cũ lo lắng ba ngươi khiếm người ta đặt mông đổ trái chuyện?”

Cô nuốt nuốt nước miếng,“Ông ta dù sao cũng là ba tôi, tôi…… Tôi cũng không hận ông ta đến mức làm cho ông ta chết đâu.”

“Cho dù lần này cô thay ông ta trả nợ, như vậy nếu lại có lần sau, lần sau nữa, cô cũng muốn liều cái mạng nhỏ của mình đi kiếm tiền thay ông ta sao?”

“Tôi……” Cô không nghĩ quá nhiều như vậy,“Tôi nghĩ…… Sự tình sẽ không tệ như vậy đâu.”

“Sẽ không sao?” Anh lạnh lùng giơ lên mi phong,“Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, cô giúp ông ta chẳng khác nào là dung túng ông ta, nếu đây là hiếu tâm của cô, tôi có thể nói cho cô biết cô sai lầm rồi, ông ta không đáng giá cho cô đồng tình.”

Kĩ Văn Tĩnh im lặng mặc anh tùy ý quở trách, tuy rằng đáy lòng cô biết rõ đây chuyện thật, nhưng quan hệ huyết thống của người đàn ông đó với cô không thể nào phủ nhận được, cô không thể nào vô tình mà đứng nhìn ông ta chết được.

“Nếu anh không muốn giúp tôi, tôi tự mình nghĩ biện pháp khác vậy.”

Anh hứng thú hỏi ,“Nói cho tôi nghe một chút biện pháp khác có được không?”

“Tôi có thể nhận thêm mấy cái công tác khác……”

“Hoặc là lại đi tìm cái tên hỗn đản Sở Hi Nghiêu kia?” Anh biết là mình đang ghen, nhưng đến bây giờ anh còn rất để ý chuyện này.

“Nếu không phải bất đắc, tôi cũng không muốn phiền toái anh ta đâu…… Nha……”

Cô còn chưa nói xong, cái trán đáng thương liền bị gõ một cái, cô trừng mắt nhìn anh,“ Làm sao đánh tôi?”

“Vì sao cô không hỏi chính mình xem?” Tính xấu của anh lại xông ra,“Văn Tĩnh, tôi hỏi cô, rốt cuộc là người gì của cô hả?”

Xoa xoa cái trán, cô ngẩng mặt lên mờ mịt nhìn anh. Anh thật sự là gì của cô?

Đại Boss? Chủ nhân? Thanh mai trúc mã? Bạn tốt?

Không! Không phải như vậy, cô đã quen có anh dựa vào rồi, cô muốn anh trở thành…… người yêu của mình, ông xã…… của mình……

Cô thích anh! Từ sau cái hôn kia, cô phát hiện mình điên cuồng thích anh, nhưng cô không có dũng khí theo đuổi đoạn cảm tình này, cô rất hiểu bản thân mình.

“Chuyện ba cô tôi đã muốn giúp cô giải quyết xong rồi, hơn nữa có thể cam đoan với cô, từ nay về sau ông ta sẽ không bạc bài nữa, mặt khác, tôi đoán ông ta đang cố gắng nghĩ phải làm một người cha tốt như thế nào, chuyện này sẽ làm ông ta buồn rầu một thời gian dài đấy.”

Cô khó hiểu nhìn anh,“Anh giải quyết như thế nào?”

“Thiếu nợ thì trả tiền, trực tiếp bớt việc nhất.”

“Anh…… anh nói anh thay ba ba tôi trả hai trăm vạn?”

“Là ba trăm vạn!”

“Hở?”

“Tôi còn cho ông ta một trăm vạn làm cho ông ta đi gây dựng sự nghiệp.”

Nghe vậy, Kỉ Văn Tĩnh nghẹn ngào, nước mắt cũng không chịu khống chế từ khóe mắt chảy xuống dưới.

“Tôi sẽ cố gắng kiếm tiền, đem ba trăm vạn này mau chóng trả lại cho anh……”

Đang nói bị bàn tay của anh che lại, anh lạnh lùng nhìn cô,“Anh cũng không hy vọng tình cảm chúng ta bị tiền tài xen vào đâu, anh làm như vậy không phải vì tiền mà anh chỉ muốn nhìn thấy em vui vẻ……”

Cô ngại ngùng nói,“Thánh Nam, anh làm ơn không cần đối tốt với tôi như vậy, tôi sợ không trả nổi đâu, ngô……”

Lời nói kế tiếp còn chưa nói xong đã bị cái hôn của anh hút hết, cô ngẩn ra, không thể tin được lúc này mà anh lại hôn cô.

Bàn tay anh cầm chắc hai vai của cô, mặt cô nho nhỏ, làn da trắng nõn tinh xảo giống như trẻ con, anh thích hương vị trên người cô, còn thích nhìn cô ngại ngùng che đi hai gò má đang đỏ bừng.

Cô bị anh hôn bối rối,“Thánh Nam…… tôi nghĩ chúng ta……”

“Tiếp tục.” Anh vừa hôn, vừa bảo cô nói tiếp.

“Nhưng…… tôi là nói……” Nha! Tay của anh…… Đáng chết, tay anh đang lần vào quần áo của cô, đang đến trước ngực mềm mại của cô.

“Bất kể cái gì?” Bộ ngực của cô cảm xúc thật sự không sai, tay anh vừa vặn có thể đem cô hoàn toàn nắm giữ.

“Vì sao chúng ta thành như vậy?” Thừa dịp lấy hơi, cô hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Gần đây Thánh Nam làm cho cô không thể hiểu nổi, khi thì hôn cô, khi thì ôm cô, hơn nữa còn làm cho cô sinh ra cảm giác mình dường như là trân bảo trên tay anh. {Sun: Văn Tĩnh này đúng là……ngốc thật…..rõ ràng thế mà…}

Nụ hôn dừng lại, anh tức giận trừng cô,“Văn Tĩnh, chẳng lẽ em không biết chúng ta đang đứng trong tình yêu cuồng nhiệt sao?”

Nghe được bốn chữ ‘tình yêu cuồng nhiệt’, cô sợ tới mức mở to hai con mắt nhìn chằm chằm vào anh.

Cô và anh đang đứng trong tình yêu cuồng nhiệt sao? Khi nào thì phát sinh chuyện này? Vì sao chưa từng có người đến thông báo cho cô một tiếng? {Sun: ai đến thông báo đây a????}

Thấy cô nghe mình nói vậy liền hoảng hồn ngây người, Tư Thánh Nam nhịn không được than thầm trong lòng, cô gái này quả thật là cực kỳ ngu ngốc.

Anh hậm hực,“Văn Tĩnh, nếu đầu óc em thông minh, làm ơn em cẩn thận nhớ lại một chút, mỗi khi có người muốn khi dễ em, ai là người đầu tiên xuất hiện bảo vệ em? Khi bà mẹ biến thái kia đến kêu em dập đầu trước con nhỏ đanh đá Mã Na Na kia, ai là người giúp em giải vây? Khi ông ba đam mê cờ bạc của em bị người ta truy giết, ai là người giúp ông ta trả nợ còn khuyên ông ta trở lại làm người?”

Anh nâng cằm của cô lên,“Em nghĩ rằng Tư Thánh Nam anh là thiên sứ có cánh sau lưng à? Anh nhàm chán đến mức đi làm cái việc ngu ngốc này sao?”

Kỉ Văn Tĩnh nuốt nuốt nước miếng, tận lực áp chế cảm xúc kích động trong người.

“Anh…… Anh là nói…… Anh thích em?”

Lúc hỏi ra câu này, cô cảm giác được mặt mình đỏ bừng, tim đập gia tốc, ngay cả suy nghĩ cũng trở nên hỗn loạn.

“Anh nghĩ những gì anh làm đã rõ ràng rồi chứ.” Anh một tay kéo cô vào trong lòng,“Văn Tĩnh, không cần nói nữa, anh thừa biết từ đầu tới đuôi đều là cái chỉ số thông minh của em có vấn đề, ngay cả ai thích em em cũng không biết.”

Đầu cô rốt một mảnh nằm ở trong lòng anh, hấp thu hơi thở nam tính trên người an, chuyện này đã hại cô mất đi năng lực tự hỏi.

Thánh Nam nói thích cô! Ông trời! Từ nhỏ đến lớn đây là tin tức khủng khiếp nhất mà cô nghe được.

“Mặt khác anh không ngại cảnh cáo em một tiếng, em nợ anh! Từ nhỏ đến lớn, Kỉ Văn Tĩnh em đều thiếu nợ anh……”

Anh gắt gao ôm chặt cô,“Đây là lần đầu tiên, cũng là cuối cùng em không tín nhiệm anh, nếu lại có lần tiếp theo……”

Anh giả bộ trưng ra gương mặt hung ác,“Anh sẽ đem em đóng gói đến Trung Đông, kiếp này cũng không cho em thấy được mặt trời Hongkong.”

“Uy……” Cô vừa định kháng nghị, bàn tay của anh bắt đầu cởi quần áo của cô.

“Hiện tại anh muốn em, em có quyền trầm mặc cùng với phục tùng, đương nhiên anh không ngại em dưới một ít tình huống đặc thù thét chói tai.”

Nét tươi cười tà mị tràn ngập khuôn mặt tuấn mỹ của anh,“Văn Tĩnh……” Giọng nói của anh mang theo khêu gợi từ tính,“Hãy đem bản thân giao cho anh đi, để cho anh làm chúa tể của em……” {Sun: anh đỉnh quá, ta kết nhất câu nì, hi hi hi……. ^^}

Ý thức phản kháng nhỏ nhoi của Kỉ Văn Tĩnh lúc này đều bị anh đánh bại.

Giờ này phút này cô tựa như rơi vào bụi hoa thuốc phiện, không thể kháng cự, giống như một viên mật đường mềm nhũn trong lòng anh, say chết mị lực của anh.

Nếu phóng túng thân thể có thể hoàn toàn giải thoát, vậy thì cô tình nguyện khuất phục bởi mị lực của anh, vĩnh viễn cũng không cần tỉnh lại……

Cho tới bây giờ Kỉ Văn Tĩnh vẫn không thể tin được—- cô cùng Tư Thánh Nam đã xảy ra quan hệ, một khi hai người có tiếp xúc thân mật, nói như vậy ở một ý nghĩ nào đó, có phải bọn họ đang kết giao, đang yêu hay không?

Nhưng lúc cô mang nghi vấn này đến hỏi anh, trả lời của anh không phải thề non hẹn biển cũng không phải những câu lãng mạn tuyên ngôn làm say đắm mà là bị anh đánh một cái ‘cốc’ trên đầu, rồi anh cũng hung hăn hỏi lại cô,“Em đúng là ngu ngốc, có phải muốn anh ở trên ót của em viết ba chữ ‘anh yêu em’ mới đại diện rằng anh yêu em không?”

Tuy rằng thái độ anh siêu hung ác, nhưng đáy lòng cô cũng rất vui vẻ, cô rất hiểu tính tình Thánh Nam, người đàn ông này từ nhỏ đến lớn mở miệng ra toàn là độc mồm độc miệng, muốn anh nói được một câu ôn nhu thì thà trùm chăn đi ngủ còn hơn.

Nhưng cô biết anh rất lo cho cô, cô chỉ là có chút thoải mái, anh giống như kiến bò trên chảo nóng, gấp đến độ cõng cô chạy đến bệnh viện khám gấp, căn bản đã quên mất trên đời này còn có loại phương tiện giao thông kêu là tắc xi.

Ngủ đến nửa đêm gặp ác mộng, điện thoại vừa gọi qua, anh chạy như bay đến nhà cô, không nói hai ôm cô cùng nhau ngủ chung.

Cô thuận miệng nói muốn ăn cá viên chiên của một vị lão bá bá khi còn học ở trường, anh lập tức gọi điện thoại cho thuộc hạ của mình đi điều tra xem vị kia lão bá hiện tại hành tung ở đâu.

Anh mỗi ngày sẽ đến nhà cô đón cô cùng nhau đi làm.

Anh sẽ ở giữa trưa gọi cô vào văn phòng cùng anh ăn cơm trưa, ngẫu nhiên, anh giống như một đứa bé nhõng nhẽo, muốn cô đút anh ăn cơm.

Anh sẽ ở ban đêm ngày cá tháng tư gọi điện thoại cho cô, nói cho cô là anh bị bệnh rất nặng, sau đó làm cô vội vàng chạy đến nhà anh, thấy anh thân mình trần trụi một tay nhấc cô lên giường lớn.

Chuyện như thế hình như mỗi ngày đều trình diễn, tình yêu người khác khắp nơi đều là lời ngon tiếng ngọt, còn Thánh Nam một câu cũng không nói, anh chỉ biết dùng hành động của mình để biểu đạt tình yêu của anh với cô, trẻ con, ngây ngốc, còn mang theo chút hạnh phúc không nói ra lời.

Thời gian qua nhanh, tình cảm hai người cũng ngày nào cũng ngọt ngào, hạnh phúc.

Làm cho cô ngạc nhiên nhất là, không biết Tư Thánh Nam dùng phương pháp gì mà ba cô lại chạy tới sám hối với cô, nói cho cô biết từ nay về sau ông ta sẽ cố gắng làm người mới, không bao giờ đánh bài đánh bạc nữa.

Tư Thánh Nam có thể làm một người coi cờ bạc như mạng sống quay đầu là bờ, anh rốt cuộc là làm thế nào?

Tập đoàn Thánh Lôi tiếp nhận cái đại case, muốn cùng tập đoàn Triển thị hợp tác xây dựng một trung tâm thương mại, hôm nay chính là ngày ký hợp đồng.

Kỉ Văn Tĩnh ngồi trong phòng họp, nhìn Tư Thánh Nam cùng một người đàn ông anh tuấn đang thảo luận các hạng mục hợp đồng.

Người này cô từng gặp qua vài lần, nghe nói anh ta gọi là Triển Ngạo Trạch, là thiếu gia của tập đoàn Triển thị, cũng là bạn tốt của Thánh Nam khi ở nước Mỹ du học.

Đi theo bên người Triển Ngạo Trạch là một soái ca tuổi trẻ lại khôn khéo, tên là Phong Dương.

Toàn bộ phòng họp đang thảo luận nghiêm túc, cô ngồi ở chỗ cách Tư Thánh Nam gần hai mét.

Góc độ này vừa vặn có thể nhìn đến khuôn mặt gợi cảm mê người của anh.

Mà lúc cô đang nhìn anh, anh vừa vặn cũng đang nhìn cô, lúc ánh mắt hai người giao nhau, anh còn bướng bỉnh hướng cô chớp chớp mắt tình.

Cô bị anh làm cho nội tâm đại loạn, người này, rõ ràng đang họp, còn làm ra hành động ngây thơ như vậy, nếu bị này chủ quản nhìn thấy, hình tượng của anh nhất định bị hao tổn to thật rồi.

Cô không dám nhìn lại anh, sợ anh càng làm ra hành động người ta chịu không nổi, cúi xuống mặt cười đỏ bừng, dưới đáy lòng vụng trộm nhớ tới hạnh phúc của hai người.

Hội nghị rốt cục đã xong, Tư Thánh Nam cùng Triển Ngạo Trạch đồng thời đứng lên bắt tay, thật thân thiết vỗ vỗ bả vai đối phương.

“Chúc chúng ta về sau hợp tác vĩnh viễn vui vẻ.” Tư Thánh Nam dẫn đầu mở miệng.

Triển Ngạo Trạch gương mặt lạnh lùng, khóe miệng nhếch lên một cái độ cong không quá rõ ràng,“Chỉ mong.”

“Triển tiên sinh, người bị cậu bắt được kết cục thật đáng buồn.” Tư Thánh Nam đùa dai đánh nhẹ một quyền vào ngực bạn tốt một cái,“ Tên kiêu ngạo.”

Hai người rất ăn ý nhau nói giỡn, những người khác cũng đều đứng dậy ra ngoài.

“Hai vị, muốn khui sâm banh chúc mừng các cậu hợp tác vui vẻ không?” Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói trêu chọc, nhìn lại, thấy Sở Hi Nghiêu mỉm cười tao nhã đang đứng trước cửa phòng họp.

Vừa nhìn thấy Sở Hi Nghiêu, sắc mặt Tư Thánh Nam lập tức trở nên khó coi,“Sở Hi Nghiêu, tớ hình như không có hẹn cậu đến đây yết kiến thì phải.” Chỉ cần nhìn đến Sở Hi Nghiêu, đáy lòng anh liền siêu cấp khó chịu.

“Cái này có thể nói lên tớ là người đàn ông chuyên nghiệp cỡ nào, tám giờ tối diễn tập nghi thức, tớ có, ừ……” Anh cười tủm tỉm nhìn nhìn đồng hồ,“Có khoảng ba giờ rảnh.”

“Nếu Hi Nghiêu đến đây, không bằng đến nhà của tôi ăn bữa tối đi.” Khuôn mặt Kỉ Văn Tĩnh tươi cười đón chào,“Ngày hôm qua tôi cùng Thánh Nam đi siêu thị mua rất nhiều hải sản, đặt ở trong tủ ăn cũng không hết, nếu không chê, Triển tiên sinh cùng Phong tiên sinh có thể cùng nhau lại nhà ăn bữa cơm tối.”

Triển Ngạo Trạch cười đến thập phần tao nhã,“Tốt, tôi không ý kiến.”

“Có bữa tối miễn phí đương nhiên tôi cũng không bỏ qua.” Phong Dương cười cũng vạn phần mê người.

Mặt Tư Thánh Nam thối thối nhìn phía ba người,“Các người thật đúng là không khách khí a, đến nhà bạn gái tôi ăn bữa tối, có hỏi qua ý kiến của tôi không?”

“Đã nói là đến nhà bạn gái cậu chứ không phải nhà cậu đâu, hỏi ý kiến của cậu có quan trọng sao?” Sở Hi Nghiêu cố ý chọc giận Tư Thánh Nam, hiện tại khơi mào lửa giận Tư Thánh Nam đã muốn thành chuyện giải trí hạng nhất của anh rồi.

Tư Thánh Nam lại đem mặt chuyển qua Triển Ngạo Trạch,“Cậu làm sao cười đến đáng đánh đòn như vậy, tớ còn nhớ lúc chúng tớ đến đòi ăn mỳ sợi lão sư nhà cậu nấu, khiến cho Triển đại thiếu gia tức giận đến kêu oa oa……”

“Cho nên tớ phải đem tất cả trả lại cho nhóm các cậu. Phong Dương, đi lái xe, chuẩn bị đến nhà Kỉ tiểu thư ăn bữa tối, nhớ gọi điện thoại cho Tiểu Mễ, nói cho cô ấy buổi tối tôi không ăn ở nhà.”

“Dạ, thiếu gia.” Phong Dương lập tức xoay người đi chấp hành mệnh lệnh thủ trưởng.

Được bạn trai bảo hộ bên người, Kỉ Văn Tĩnh buồn cười nhìn 4 soái ca đùa giỡn, cảm nhận được tình cảm bọn họ thật sự rất thân thiết.

“Văn Tĩnh.”

Thấy mục đích bọn họ chủ yếu là muốn chỉnh mình, Tư Thánh Nam đột nhiên bá đạo đem cô kéo vàio trong lòng,“Ngày mai không cần đi làm, buổi sáng em ở nhà thu thập hành lý của mình một chút, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta chính thức ở chung.” {Sun: hố hố hố, ta *mong chờ, mong chờ*………}

Nói thẳng ra là muốn nói cho mấy con kỳ đà trước mắt này nghe, cho bọn họ biết lần sau đừng mong đến nhà bạn gái anh ăn cơm trắng, anh không đồng ý đâu, mơ tưởng!

Khuôn mặt Kỉ Văn Tĩnh nháy mắt đỏ bừng. Ông trời! Anh ta có biết mình đang làm cái gì không vậy? Làm sao mà trước mặt người khác lại nói ra những câu khiến người ta đỏ mặt thế này?

Triển Ngạo Trạch vẫn duy trì bộ dáng bình tĩnh vốn có, hai tay hoàn ngực thú vị thưởng thức.

Sở Hi Nghiêu cũng bày ra một bộ bộ dáng xem kịch vui, tề mi lộng nhãn, biểu tình thật ái muội.

Chỉ có Kỉ Văn Tĩnh thẹn thùng muốn chết, cô giận dữ trừng mắt nhìn Tư Thánh Nam một cái,“Cho dù anh muốn ở chung, cũng không cần phải tuyên bố trước mặt nhiều người như vậy chứ.”

Người đàn ông này vì sao không để ý gì hết vậy? Đột nhiên nói ra hai chữ ‘ở chung’ này, cô còn chưa có chuẩn bị tâm lý gì hết, mất mặt muốn chết.

“Như thế nào?” Tư Thánh Nam nhíu mày,“Chẳng lẽ em không nghĩ đến ở nhà của anh?”

“Em……” Ngực cô không hiểu sao nóng lên, một cảm giác nói không nên lời nháy mắt truyền khắp cơ thể, tuy rằng sắc mặt đỏ bừng, nhưng đối với đề nghị này của anh nhưng không bài xích, thậm chí còn thấy hơi hơi hạnh phúc.

Anh khí phách nâng cằm của cô,“Nếu không nhanh bám chặt lấy em, anh cũng không dám cam đoan không có người tâm thuật bất chính ở sau lưng người khác động tay động chân đâu.” Nói xong, còn trừng mắt cảnh cáo nhìn Sở Hi Nghiêu.

“Ai! Cậu đang nói ai tâm thuật bất chính a?” Sở Hi Nghiêu tựa tiếu phi tiếu hỏi:“Nếu không có tớ cố ý đứng ở giữa làm khó dễ, cậu có thể nhanh như vậy liền cùng Văn Tĩnh tương thân tương ái sao? Thật sự là cái tên không biết cảm ơn!”

Sở Hi Nghiêu là đang tranh công cảm tình sao? Tư Thánh Nam không muốn cùng Sở Hi Nghiêu đấu võ mồm, anh thân mật ôm vai Kỉ Văn Tĩnh,“Đi thôi, chúng ta về nhà ăn cơm.”

Đi được một chút, lại trừu không quay đầu nhìn về phía vài vị bạn tốt,“Nếu các ngươi thật sự cùng không cơm ăn liền cùng, ta cũng không có hảo tâm tình mỗi ngày làm người lương thiện.”

Người này trọng sắc khinh bạn! Thật đúng là đáng đánh đòn!

Triển Ngạo Trạch cùng Sở Hi Nghiêu đồng thời suy nghĩ như thế.

Sáng sớm cô còn chưa rời giường đã nhận được điện thoại của Thánh Nam gọi tới, vì anh ta hiện giờ có việc không thể giúp cô chuyển nhà, cho nên gọi điện thoại công ty chuyển nhà đến giúp cô đóng gói hành lý, còn mệnh lệnh muốn cô trước khi anh về nhà phải cởi sạch quần áo nằm ở trên giường chờ anh. {Sun: anh nỳ BT quá đi……nhưng ta thick, hố hố hố ^^}

Thật sự là một tên sắc lang bá đạo quá đi, ngay cả chuyện này cũng nói được. Kỉ Văn Tĩnh không có biện pháp, dưới đáy lòng vụng trộm cười, chỉ cần nghĩ đến từ nay về sau cùng người đàn ông mình yêu thương sớm tối sống cùng một chỗ, cô cảm thấy thật vui vẻ.

Ngồi trong tắc xi, trong đầu không ngừng hồi tưởng về khoảng thời gian hạnh phúc mà hai người đã có. Thật sự là không thể tưởng tượng được, người đàn ông mà cô lúc nào hễ gặp là muốn trốn thật xa, bây giờ trong lòng cô lại chiếm vị trí quan trọng như thế.

Ngoài cửa sổ, phố cảnh như trong phim,vội vàng lướt qua rồi vội vàng biến mất, trong tay cô gắt gao nắm lấy cái khóa dự bị mà anh giao cho.

Đèn đỏ, tắc xi chậm rãi dừng lại, cô hai mắt xuất thần nhìn bên ngoài, tivi trên những tòa cao ốc, pano quảng cáo, dòng người qua lại như nước……

Ngay lúc cô thay đổi tầm mắt, đột nhiên xuất hiện một thân ảnh quen thuộc –

Nhất thời, chân mày của cô cau lại, chàng trai trẻ tuổi ở ven đường kia, mặc áo sơmi màu trắng cùng quần dài màu xám kia, chẳng phải là…… Ông trời! Tư Thánh Nam?

Cô không dám tin những gì mình đã thấy, Tư Thánh Nam đứng cạnh chiếc xe thể thao màu đỏ, giữ trong lòng một cô gái nhỏ nanh đáng yêu, cô gái kia giống như bạch tuộc toàn bộ thân mình đều nằm trong lòng anh.

Gương mặt mang theo lo lắng cùng bất an, anh nhìn chung quanh, giống như đang muốn tìm cái gì vậy.

Một màn vô cùng thân thiết như thế giống như sét đánh vào đáy lòng Kỉ Văn Tĩnh, đèn đỏ nhanh chóng đổi màu.

Đèn xanh, tắc xi chậm rãi đi tới.

Từ chiếu kính hậu của tắc xi, Kỉ Văn Tĩnh nhìn thấy thân ảnh bọn họ vô cùng thân thiết dần dần đi xa.

Là thị lực của cô xuất hiện vấn đề sao? Cô không thể tin được những gì mình đã thấy.

Nhưng gương mặt làm cho cô nhớ thương kia, dáng người cao lớn vĩ ngạn kia, thân hình cô quen thuộc kia, chiếc xe thể thao màu đỏ cô ngồi không chỉ một lần kia, đều đang nói, anh ta chính là người đàn ông luôn miệng nói yêu cô, hơn nữa còn nói muốn bảo hộ cô cả đời—–Tư Thánh Nam.

Ông trời dường như đang trêu đùa cô sao? Người đàn ông vừa mới thề son sắt nói yêu cô, lúc này đây lại ôm một cô gái khác trong ngực.

Cô đột nhiên cảm thấy mình giống như một con chuột ngốc, cổ họng không tự chủ nấc lên, nước mắt trong hốc mắt cũng ức chế không được lần lượt bò xuống.

“Lái xe tiên sinh, có thể phiền thúc dừng xe lại không?” Tiếng nói nghẹn ngào tựa hồ làm tài xế lái xe hoảng sợ, ông ta vội vàng dừng xe ven đường, Kỉ Văn Tĩnh mang theo hành lý cố hết sức xuống xe.

Cô liều lĩnh chạy về ngã tư đường vừa qua, hành lý thật sự nặng nề, giày cao gót trên chân hôm nay làm cho cô cảm thấy khó chịu quá.

“Vụt –”

Một chiếc xe thể thao màu đỏ lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai theo của vụt qua tầm mắt của cô, bên trong xe, Tư Thánh Nam an vị bên cạnh cô gái xa lạ kia.

Giờ này khắc này, mọi thứ trong thiên hạ giống như đều trở nên hư vô mờ mịt, nhìn chiếc xe thể thao màu đỏ càng ngày càng xa, Kỉ Văn Tĩnh đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, đống hành lý nặng nề ép tới làm cô cơ hồ không thở nổi, ngay lúc cô xoay người rời đi, quay giầy mảnh khảnh giống như cố ý chống đối cô, nó…… bị đứt.

Đứng không vững, toàn bộ thân mình đều té ngã xuống đường, mắt cá chân xoay một cái, bị bong rồi.

“Ông trời! Kỉ tiểu thư……”

Đỉnh đầu truyền đến một tiếng gọi quen thuộc, người vội vàng vàng vàng chạy tới dĩ nhiên là Tiền Lập Đa!

“Kỉ tiểu thư, cô làm sao vậy? Có nặng lắm không? Làm sao có thể đột nhiên ngã sấp xuống vậy?”

Liên tiếp quan tâm, anh cẩn thận nâng cô dậy,“Có thể đứng lên không? Tôi giúp cô……”

Kỉ Văn Tĩnh cố nén đau đớn đứng lên, lúc này cô mới phát hiện, chân mình chỉ cần động đậy nhẹ một cái là nhói đau chết người, “Kỉ tiểu thư, sắc mặt của cô kém lắm, đã xảy ra chuyện gì?”

Cô miễn cưỡng cười vui lắc đầu,“Không có việc gì, vừa mới đi đường không cẩn thận bị trật chân một chút……” Cô giống như khóc, không biết vì chân đau, hay vẫn là vì Tư Thánh Nam phản bội?

Là cô hiểu lầm cái gì sao? Vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng cô là người đặc biệt quan trọng trong lòng anh?

Nghi vấn liên tục xoay quanh như lòng đèn kéo quân chạy trong đầu cô, anh làm cô đau lòng quá…….. thử dùng sức đi về phía trước vài bước, chân vẫn đau như cũ, hình như bị thương không nhẹ.

Tiền Lập Đa chủ động giúp cô kéo hành lý đến ven đường,“Kỉ tiểu thư, cô mang nhiều hành lý như vậy là muốn đi đâu?”

“Tôi……” Cô xấu hổ cười,“Cái này là tôi đến tiệm giặt ủi quần áo vừa mang về.” Cô tùy tiện nói dối.

Cũng không thể nói cho Tiền Lập Đa là mình muốn chuyển qua nhà Đại Boss ở chung đi, huống chi vừa mới phát hiện một đoạn nhạc đệm kia……

“Cô giặt quần áo nhìn qua thật nhiều nha.” Tiền Lập Đa đẩy đẩy gọng kính,“Thử xem xem có thể đi hay không.”

“Tôi nghĩ…… Nha……” Kỉ Văn Tĩnh vừa muốn thử di chuyển, thân mình đột nhiên trầm xuống, ngay tại một khắc cô muốn đo đường, liền bị Tiền Lập Đa bế vào cõi lòng.

Nháy mắt, sắc mặt Tiền Lập Đa đỏ bừng. Trời ạ! Anh trong cảm nhận được nữ thần đang rõ ràng tựa vào lòng anh, anh thật muốn gọi điện thoại nói cho mẹ mình, nói anh được nữ thần ‘đại giá quang lâm’ rồi.

“Tiền trợ lý, có thể phiền anh giúp tôi kêu một chiếc tắc xi không?”


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ