settingsshare

Chủ Nhân Xin Ngài Đừng Có Chọc Tôi Chương 1: Chương 1



Khách sạn quốc tế Richard, lầu 28, tiếng dương cầm nhẹ nhàng du dương trong không khí.

Một cô gái mặc đồ công sở màu trắng ngồi trên ghế sô pha, gương mặt trắng nõn vì uống cham-panh mà trở nên hồng hồng, mày liễu mắt hạnh, cái miệng nhỏ nhắn hơi hơi khẽ cong lên.

Váy dài trắng noãn che khuất hai chân thon dài của cô, hai tay đúng lễ nghi đặt lên đầu gối, cô nhát gan vụng trộm nhìn người đàn ông anh tuấn ngồi đối diện.

Đối phương trên dưới cũng khoảng bốn mươi tuổi nhưng vì bảo dưỡng tốt nên trên mặt cũng không có nhiều nếp nhăn lắm. Ông ta mặc một bộ tây trang màu xám, hai chân thon dài ngạo mạn khoát lên nhau, khóe môi cong lên gợi một chút đùa cợt yếu ớt.

“Nếu tôi nhớ không lầm, Kỉ tiểu thư ở công ty chúng tôi công tác gần hai năm?” Tiếng nói từ tính của Tề Thiên Hoàn xuyên qua tiếng dương cầm truyền đến lỗ tai của Kỉ Văn Tĩnh.

Cô bất an thở sâu, xấu hổ nhún nhún vai, “Đúng vậy, hết tháng sau tôi công tác ở tập đoàn Tề thị được hai năm!” Cô thật cẩn thận trả lời vấn đề của thủ trưởng.

Cô ở trong công ty công tác được hai năm, từ xưa đến giờ lúc nào cũng cẩn thận hoàn thành công việc được giao lại càng không gây xích mích với ai, không biết đại Boss làm thế nào mà lúc tam tầm hôm nay, thư kí của Boss gọi điện thoại nội tuyến nói với cô là: “Kỉ tiểu thư, mời cô chuẩn bị một lúc, tối hôm nay tổng giám đốc muốn mời cô ăn cơm.”

Mang theo lo lắng cùng nghi hoặc, cô nơm nớp lo sợ theo Tề Thiên Hoàn xuất hiện ở cái tầng cao nhất của khách sạn năm sao này.

“Xin hỏi tổng giám đốc, tôi công tác có phạm vào sai lầm gì hoặc là có chỗ nào khiến ngài không hài lòng, ngài cứ khiển trách, tôi sẽ cố gắng sửa lại…..”

Bộ dáng khẩn trương của cô làm Tề Thiên Hoàn tươi cười càng sâu, “Kỉ tiểu thư quá lo lắng rồi, tôi đã quan sát cô rất lâu, cô không thích làm nổi bật, làm việc lại đâu vào đấy, các đồng sự cũng rất hoan nghênh cô. Cho nên hôm nay tôi mời cô ăn cơm, đơn giản là muốn cùng cô giao dịch.”

Ông ta nhấp nhấp thêm mấy ngụm rượu, trên mặt nổi lên một nụ cười tà ác đồng thời khuynh thân về phía trước, “Làm tình nhân của anh đi, muốn điền kiện gì em cứ nói.”

“Tình— tình nhân?” Kỉ Văn Tĩnh bị lời ông ta nói dọa ngốc ở tại chổ. Có ai ra đây nói cho cô biết hôm nay có đúng là ngày cá tháng tư không? Đại Boss, ông ta muốn cô làm—- tình nhân của ông ta?

“Tổng—tổng—–?”

Ngón trỏ thon dài lướt nhẹ qua môi cô, “Tốt nhất đừng cho anh nghe được hai chữ ‘cự tuyệt’, anh có một tật xấu nếu không chiếm được cái mình muốn, anh sẽ rất không cam lòng. Hy vọng em cũng đừng nghĩ nhiều, anh chọn em làm tình nhân lí do rất đơn giản, thứ nhất, em trước mắt chưa có bạn trai, thứ hai, nếu anh đoán không sai, em hẳn còn là xử nữ.” {Sun: thằng cha này BT cuồng à???}

Nói đến chỗ này, ông ta cười càng thêm dâm dãng, “Một cô gái đến 28 tuổi vẫn còn là tấm thân xử nữ, điều này đối với anh mà nói rất có tính khiêu khích, dù sao trong xã hội hiện nay, nếu muốn nhúng chàm xử nữ thì cũng không khó, nhưng đa số thì vẫn là vị thành niên, một xử nữ 28 tuổi, tựa hồ đã thành thần thoại……”

Nghe đến đây, máu của Kỉ Văn Tĩnh cơ hồ chạy lên tận đỉnh đầu. Chằng cha này trong đầu rốt cuộc là đang suy nghĩ các gì mà dám đưa ra yêu cầu dâm đãng này? Ghê tởm hơn là, lúc nãy ông ta còn nói rõ ràng là muốn tìm xử nữ, quả thật đúng là cầm thú.

Nhưng ông ta chung quy cũng là thủ trưởng của mình, cho dù trong lòng đã thăm hỏi mười tám đời tổ tông nhà ông ta rồi nhưng dù sao mình cũng là một viên chức nhỏ, làm sao dám làm càn? “Thật xin lỗi tổng giám đốc, tôi nghĩ tôi không có khả năng đảm nhiệm chuyện này, cho dù trước mắt tôi không có bạn trai nhưng đạo đức truyền thống Trung Quốc tôi cũng hiểu được thế nào là trong sạch.”

Tề Thiên Hoàn giơ ly rượu lên lắc lắc thưởng thức chất lỏng màu đỏ sóng sánh bên trong, nét anh tuấn trên mặt lóe lên ý cợt đùa, “A! Đạo đức truyền thống, những lời này nghe thật buồn cười…..”

“Cho dù nghe buồn cười nhưng tôi cũng sẽ không vì ai mà thay đổi nguyên tắc làm người…..”

Sự cự tuyệt của cô làm ông ta cảm thấy bị sỉ nhục, “Kỉ tiểu thư, hy vọng cô hiểu rõ thân phận của mình, có thể được Tề Thiên Hoàn tôi chọn là cô đời trước đã tu luyện phúc phận, cô đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”

Mắt thấy ông ta thay đổi thái độ cường ngạnh, Kỉ Văn Tĩnh thở dài, cắn răng nói, “Thật có lỗi, cho dù đắc tội với ngài, đề nghị này tôi không thể chấp nhận, sáng mai tôi sẽ đem đơn từ chức giao cho văn phòng ngài…..”

“Cô nghĩ cô rời đi rồi tôi không làm gì được cô sao? Cô quá xem thường ảnh hưởng của tôi rồi Kỉ tiểu thư à! Tốt, nếu cô không sợ mình ở HongKong không nơi sinh sống, cứ việc tạm rời cương vị công tác thử xem!”

“Mời ngài không cần quá mức……”

“Tôi đã cho cô cơ hội lựa chọn? Làm tình nhân của tôi…. Hoặc là vĩnh viễn cút khỏi HongKong!”

“Không nghĩ tới khách sạn cao cấp năm sao còn nghe được lời thoại buồn nôn này, là tôi đi nhầm chỗ sao? Hay là có người mượn rượu giả điên?”

Một giọng nam trầm thấp từ tính ở phía sau Kỉ Văn Tĩnh vang lên chen ngang hai người đang tranh chấp, bỗng dưng một bàn tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng đặt lên vai cô, “Nếu là vế sau, tôi không ngại giúp bị tiên sinh này thanh tĩnh một chút đâu.”

Tề Thiên Hoàn ngẩng đầu nhìn lên đánh giá nam nhân trước mặt, giọng nói này xa lạ lại có chút quen thuộc nhưng trong nhất thời lại không nhớ là ai. Còn Kỉ Văn Tĩnh đang kích động thì lâm vào tình trạng ‘tạm thời ngừng thở’, đầu tiên tầm mắt của cô là nhìn đôi giày da dưới đất rồi từ từ nhìn lên——

Tây trang cắt may còn mỹ ôm lấy hai chân thon dài, thắt lưng màu đen lóe ngân quang kiểu cổ điển, thân hình tao nhã—–

Tầm mắt tiếp tục nhìn về phía trên, áo sơ mi màu đen ôm lấy lòng ngực rộng lớn, gợi cảm làm cho người ta mơ màng, đôi môi khẽ cong lên, mũi rất thẳng và cao, một đôi mắt đen thông minh mà lóe ra mấy phần tà ác.

Tề Thiên Hoàn tức giận, tự dưng giữa đường nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, “Cậu là ai?”

Anh hơi hơi cười lạnh, bàn tay to tiếp tục nhẹ nhàng đặt lên cái gáy trắng noãn của Kỉ Văn Tĩnh, giọng nói âm trầm mang theo vài phần khủng bố, “Tôi là chủ nhân của cô gái này, cho nên trước khi ông yêu cầu cô ấy làm tình nhân của ông thì ông nên xin phép tôi, nhưng đáng tiếc, ông đã phạm vào kiêng kị của tôi…..”

“Bốp!”

Một quyền cực mạnh lấy tốc độ sét đánh đánh vào mặt Tề Thiên Hoàn, ông ta ôm mặt té vào bàn ăn, bàn ngã xuống kinh động toàn bộ nhà ăn.

Kỉ Văn Tĩnh lúc này mới từ trong kinh ngạc phục hồi tinh thần lại. Trời ạ! Có ai lại nói cho cô tất cả chuyện này không phải là sự thật không??? Nam nhân làm cho cô liên tục gặp ác mộng—– Tư Thánh Nam, anh ta về nước rồi sao?

Sáng sớm, đồng hồ báo thức để ở đầu giường ầm ĩ vang lên, Kỹ Văn Tĩnh theo thói quen muốn đứng dậy đánh răng rửa mặt thay quần áo đi làm, lại nhớ tới mình đã thất nghiệp rồi.

Cô một lần nữa bò lại trên giường, trừng mắt nhìn xem trần nhà trắng noãn.

Cho nên mới nói, gặp lại ác ma kết cục nhất định chẳng tốt đẹp gì! Đâu có sai đâu!!

Cuộc sống nhàn nhã sáu năm qua của cô, hoàn toàn chấm dứt. Đáng hận hơn là tại cái tên Tư Thánh Nam thiên lôi kia giáng cho cô cái đòn chấm dứt đó.

Chẳng những làm cho công tác của cô một đường ngâm nước nóng mà ngay cả ví tiền của cô cũng bị anh ta cướp đoạt, hành vi thất đức giống y như năm đó.

May mắn lúc đó cô còn thông minh, không có đem tình huống thật nói cho anh ta biết, nhớ rõ ba ngày trước—

Tư Thánh Nam giống như con quỷ không biết từ đâu nhảy ra sau lưng cô, hung hung hăng hăng giáng cho lãnh đạo của cô liên tiếp mấy quyền, tấu Tề Thiên Hoàn thiếu chút nữa quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, may mắn lúc đó bảo an khách sạn chạy đến lôi anh ra mới tránh cho một màn bi kịch trình diễn.

Lúc gần đi, anh nắm lấy cánh tay cô, ngạo mạn nhìn Tề Thiên Hoàn miệng bị đánh chảy đầy máu, “Tôi cũng muốn nhìn xem lực ảnh hưởng của ông có bao nhiêu lớn, bắt đầu từ ngày mai, tập đoàn Thánh Lôi sẽ mướn cô gái này, mọi người có thể chờ xem!”

Lúc anh nói ra bốn chữ ‘Tập đoàn Thánh Lôi’, Tề Thiên Hoàn rõ ràng bị dọa hoảng, sắc mặt từ xanh mét chuyển sang tái nhợt, nhưng mà Tư Thánh Nam bá đạo hơi sức đâu mà để ý ông ta phản ứng thế nào, nắm tay dắt cô một đường lao ra khỏi khách sạn.

“Kỹ Văn Tĩnh, cô có phải ngốc rồi hay không? Bị cái tên sắc lang đó khi dễ đến vậy mà không phản kích gì?”

Vừa bước ra khỏi khách sạn liền bị người khác khiển trách, cổ tay lại bị nhéo đau, Kỹ Văn Tĩnh thật sự là vừa tức vừa ủy khuất, “Anh nghĩ rằng tôi muốn xảy ra chuyện như vầy lắm sao? Tôi đã nói muốn rời khỏi cương vị công tác rồi, ai biết ông ta còn không chịu buông tha tôi!”

Cô xoa xoa cổ tay cho bớt đau, khóe mắt không tự nhiên liếc anh, “Anh không phải đi Mỹ du học sao? Sao đột nhiên quay về HongKong?”

Trên thực tế cô muốn nói là, vì sao anh không trực tiếp ở Mỹ sinh lão bệnh tử ở bên đó luôn đi, tốt nhất là đời này không bao giờ xuất hiện trong thế giới của tôi nữa, chỉ tiếc là cô không có cái can đảm đó.

“Tôi chỉ đi Mỹ du học, học xong đương nhiên phải về nước kế thừa gia nghiệp!” Làm bộ như không nhìn thấy đáy mắt hy vọng chân thành của cô, anh cố ý nói: “Văn Tĩnh, lão bằng hữu nhiều năm không gặp, tôi đoán cô nhất định là rất nhớ tôi đi,hơn nữa lúc nãy ở khách sạn tôi vừa mới cứu cô ra khỏi móng vuốt của lão sắc lang kia, xét về tình về lý, cô có phải là nên mời tôi một bữa hay không?”

“Tôi mời anh?” Cô bất mãn khẽ nói, cảm giác đỉnh đầu nháy mắt hiện ra một đám mây đen.

Xem nè, đây là đời thứ ba tinh anh của tập đoàn Thánh Lôi lừng lẫy đó, anh ta mặt dày muốn kêu cô mời anh ăn sao? Còn khuya!

“Thật xin lỗi Tư thiếu gia, tôi nghĩ hai chúng ta không tính là rất quen thuộc, hơn nữa tôi vừa nhớ tới mình còn rất nhiều chuyện trọng yếu cần làm, cho nên……uy, cái người dã man này, làm chi mà dùng sức nắm cổ tay của tôi, uy uy uy, anh rốt cuộc là muốn dẫn tôi đi đâu?”

Hình tượng thục nữ cô duy trì sáu năm, nay vì Tư Thánh Nam xuất hiện mà biến mất không thấy bóng dáng.

Hai mươi phút sau, chiếc xe thể thao Porsche[1] siêu phong cách của Tư đại thiếu gia mang cô đến một nhà ăn trang hoàng xa hoa lộng lẫy. Nam nhân này mới về nước không lâu sao lại biết cái nơi chém cắt cổ thế này không biết??

Vừa ngồi vào chỗ mình không bao lâu, anh ta liền lấy menu gọi một bàn thức ăn, café loại quý nhất, cơm gọi phần tốt nhất, hại cô đau lòng một phen, sợ anh hứng lên gọi thêm nữa sẽ hại cô phá sản.

Tư Thánh Nam năm nay mới hai mươi bốn tuổi nhưng đã là nhân vật truyền kì trong thương giới, anh không những có gia thế hiển hách mà còn có dung mạo tuấn mỹ tuyệt thế, ngay cả đầu óc cũng siêu cấp thông minh.

Chẳng qua nhân vật truyền kì này đối với sinh mệnh của Kỹ Văn Tĩnh mà nói thì anh đích thật là một con ác ma.

Nhìn anh một bộ dáng lang thôn hổ yết, Kỹ Văn Tĩnh nhịn không được nhíu mày, “Anh rốt cuộc là bao nhiêu ngày chưa ăn rồi? Bị người nào ngược đãi mà thành cái dạng này đây?”

Tư Thánh Nam đang vùi đầu ăn cơm bò rang với hột tiêu, không quên uống nước cho bớt cay, “Tôi mới từ Mỹ về liền nhận được một cái đại case, tuần trước đi Nhật Bản kí hợp đồng, hôm nay mới về Hong Kong, vừa xuống sân bay đã bị bằng hữu hẹn đi ăn cơm, chỉ tiếc là mông ngồi còn chưa nóng ghế chợt nghe thấy có một tên sắc lang muốn bao nuôi một nữ nhân ngu ngốc nào đó làm tình nhân. Tôi tò mò đánh giá xem nữ nhân sắp tấn chức lên làm tình nhân của lão bản đẹp xấu thế nào, kết quả phát hiện là cô.”

“Cái đó thật đúng là bất hạnh.”

“Cô nói cái gì?”

“Hả….” Kỹ Văn Tĩnh vội vàng cười gượng, “Tôi là nói nếu anh đói bụng thì cứ ăn nhiều thêm một chút, bôn ba như vậy chắc mệt chết rồi, ăn xong nhanh về nhà ngủ đi, tinh thần tốt công tác mới hiệu quả!” Tốt nhất ngủ dậy quên tôi là ai luôn đi, từ nay về sau không cần đến trêu chọc tôi, tôi rất là vô tội. Amen.

Tư Thánh Nam ăn no rồi hứng thú nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, “Mọi người đều nói nữ nhân rất dễ thay đổi, chúng ta sáu năm không gặp sao cô vẫn không có gì khác hết, không thành thục cũng không quyến rũ, nữ nhân hai mươi tám tuổi sao lại còn giống một chén cháo loãng ăn sáng không gia vị gì vậy?”

Nghe thấy anh ta hình dung như vậy, Kỹ Văn Tĩnh thật muốn đập một quyền vào đầu anh ta. Người này vĩnh viễn không biết cái gì kêu là khen tặng nịnh hót hết, cô cũng có tự tôn mà.

“Cháo đạm bạc ăn dù sao cũng tốt hơn cao lương mỹ vị, tôi làm sao mà giống như anh đây, mỗi khi xuất hiện đều có một phong cách riêng độc đáo như vậy, mới vừa rồi trong khách sạn năm sao kia đánh người ta, như vậy có phải rất ấn tượng hay không?”

Nói tới đây đáy lòng cô cũng có chút buồn bực. Người lãnh đạo trực tiếp đã bị đánh, ngày mai cô đệ đơn từ chức có khi nào làm khó dễ không?

Tư Thánh Nam hừ lạnh một tiếng, “Chẳng lẽ muốn tôi trơ mắt nhìn cô bị lão sắc lang kia nạp làm tình nhân sao? Tôi cũng không có nhẫn nại như vậy, hơn nữa đánh thì cũng đánh rồi, đó là quả báo ông ta nên nhận được……”

“Nói trở về, Văn Tĩnh, tôi thấy vẫn rất kỳ quái, sáu năm trước tôi xuất ngoại rồi sau đó cũng không liên lạc gì được với cô? Số điện thoại nhà cô không gọi được, gửi email thì chưa bao giờ trả lời, ngay cả MSN cô tựa hồ cũng lâu rồi không có lên, có thể nói cho tôi biết xảy ra chuyện gì không?”

Liên tiếp bị anh truy hỏi, cô không biết làm sao đành bưng ly café lên lấp liếm, “Hả, điện thoại không gọi được là vì đường dẫn bị trục trặc nên đổi số, gửi email không trả lời là vì tôi đã quên pass, email anh gửi tới, tôi còn chưa được nhìn thì làm sao mà trả lời được, về phần MSN tôi đã nhiều năm rồi không chơi.”

Cô thuận miệng nói dối, đánh chết cũng không nói cho anh biết cô là cố ý trốn anh.

Lúc hai người hơn mười tuổi xui xẻo kết nghiệt duyên, cuộc sống của cô từ ngày gặp anh phải dùng bốn chữ ‘nước sôi lửa bỏng’ mới hình dung được, thật vất vả mới đợi được đến lúc anh đi Mỹ du học. Lúc đó chuyện đầu tiên cô làm là đốt pháo ăn mừng, chuyện thứ hai chính là cùng anh cắt đứt tất cả liên hệ.

“Phải không?” Tư Thánh Nam có chút hoài nghi tính chân thật trong lời nói của cô, “Làm sao có thể phát sinh nhiều trùng hợp như vậy, nói sau, cô cũng thật là không có lương tâm, đổi điện thoại cũng không cho tôi biết, hại tôi lúc vừa đến nước Mỹ siêu buồn bực, ngay cả bằng hữu tán gẫu tâm sự cũng không có, muốn gọi điện thoại tìm cô tố khổ cũng tìm không được.”

Thấy anh oán giận, Kỹ Văn Tĩnh trong lòng cười trộm, đồng thời cũng vẽ cái giá chữ thập. Tìm không thấy mới tốt a, tôi đâu có thể nào ngốc như vậy bị anh dễ dàng tìm được.

***

Nói quan hệ hai người sâu xa, còn phải lội ngược dòng về năm cô mười tuổi.

Cô là người mệnh khổ, năm cô mười tuổi ba mẹ ly dị, lão ba đánh bạc thành tánh, sau khi ly hôn liền qua luôn MaCao rất ít khi trở về.

Lão mẹ ỷ vào khuôn mặt xinh đẹp vội vàng tái giá, đem cô quăng cho gia gia nuôi dưỡng.

Gia gia cô là người chăm sóc hoa cho một gia đình giàu có, hai ông cháu sống nương tựa lẫn nhau, cho dù có lúc khốn khổ nhưng rất ấm áp.

Mãi cho đến một ngày, cô như thường lệ đến đưa tiện lợi cho gia gia, vì chạy quá nhanh bất hạnh đụng trúng một người…..

“Ai da!”

Một tiểu nam hài bị cô đụng vào đang té dưới đất, mà cái khối bảo sắc lục ngọc mà cậu ta vừa cầm trên tay, “Vèo—” một cái bay qua đầu, thẳng tắp bay về một chỗ khác, sau đó lừng lẫy hi sinh cắt thành hai mảnh.

“Thật xin lỗi! Tư thiếu gia, tôi không phải cố ý!”

Kỹ Văn Tĩnh ôm tiện lợi trong lòng gặp tình huống như vậy hoảng sợ luôn miệng giải thích.

Tư Thánh Nam bị té ngã trên đá cẩm thạch chậm rãi đứng lên, tuy rằng năm ấy mới mười hai tuổi nhưng ánh mắt sắc bén của anh đã làm cho người khác cảm thấy sợ hãi.

“Cô đánh nát ngọc của tôi.” Anh thật không khách khí trừng mắt cô.

“Thật xin lỗi.” Cô xoay người giải thích.

“Bồi!” Anh hai tay khoanh trước ngực, một bộ dáng cao cao tại thượng.

“Bao…..bao nhiêu tiền?” Kỹ Văn Tĩnh ôm tiện lợi, rất cẩn thận dò hỏi.

“Một chiếc xe thể thao cộng với hai căn biệt thự, tính theo Mỹ kim là khoảng tám trăm ngàn đô, ba ngày sao đem tiền bồi thường vào tài khoản của tôi, tôi sẽ không so đo cùng cô.” {mới mười hai tuổi mà ghê gớm quá, sao này lớn lên….chẹp chẹp =.=}

Nói xong anh thuần thục lấy ra một tờ giấy tiện lợi, xoát xoát xoát, viết xuống vài chữ rồng bay phượng múa rồi lạnh lùng đem tờ giấy đến trước mặt cô.

“Nhớ rõ nha, ba ngày sau.”

Ông trời! Đánh con một phát cho tỉnh đi! Con đang nằm mơ!!!

Kỹ Văn Tĩnh bị dọa đến ngẩn người, hai mắt mở to, miệng há ra muốn rớt cằm.

Tám trăm ngàn đô la?

Xem cô bộ dáng bị dọa ngốc, anh nhíu mày, “Như thế nào, không trả nổi?”

Lui bả vai, cô thật ai oán gật đầu, cho dù anh cao hơn cô một cái đầu nhưng lại nhỏ hơn cô ba tuổi, vậy mà nhìn bộ dáng của anh thoạt nhìn tràn ngập sắc thái địa ngục—rất là khủng bố!

Tư Thánh Nam khinh thường nhếch môi cười lạnh, “Người nghèo quả nhiên là người nghèo, ngay cả hai căn biệt thự cùng một chiếc xe thể thao cũng dọa các ngươi nghĩ lầm là con số thiên văn.”

Cái tên tiểu hài tử chết tiệt này!

Kỹ Văn Tĩnh thật muốn nhào tới đập cho tên tiểu tử này một trận, nhưng cô không có can đảm đó, vì người ta là đại thiếu gia con nhà giàu, mà cô chỉ là cháu gái một ông lão làm vừơn.

“Thật xin lỗi, tôi có thể chọn phương thức bồi thường khác được không…..” Cô ngập ngừng nói.

“Phương thức bồi thường khác?” Anh thật ngạo mạn vỗ về cái cằm của mình, làm như rất trầm tư, mắt to vòng vo qua lại bốn năm lần còn lóng lánh ra ánh sáng ác ma rất rõ ràng.

Xoát xoát xoát—-

Anh lại xé một tờ giấy, sau đó bay tới trước mặt Kỹ Văn Tĩnh là cái khế ước bán mình buồn cười!

Nha, trời ạ! Cái đó thật là cái khế ước bán mình! Chết tiệt!

Cô kinh ngạc muốn kháng nghị nhưng anh lại lười biếng lắc đầu ban cho cô một cái cười lạnh.

“Tôi đề nghị cô ngoan ngoãn kí tên lên cái khế ước bán mình này đi, nếu không tôi không dám cam đoan ngày mai gia gia cô sẽ không trở thành một phần tử trong đám dân cư thất nghiệp đâu.”

Kỹ Văn Tĩnh trợn tròn mắt. Tiểu quỷ này kiếp trước chắc canh là tuyệt thế đại ma đầu!

Ngày kế tiếp—-

Cô trở thành món đồ chơi của anh, mỗi ngày tan học còn phải giúp anh làm hết những bài tập đau đầu.

Anh vô cùng ác độc chiếm lấy tiền tiêu vặt của cô, sau đó uy hiếp cô mời anh đi ăn các loại ăn vặt. {Sun: vậy tiền đâu mà tỷ trả vậy???}

Mỗi khi anh bị nữ sinh trong trường cuốn lấy sắp hỏng hết sức, anh sẽ đem cô hóa trang thành bộ dáng vô cùng khó coi rồi lôi đến trước mặt những em gái này nói anh thích xấu nữ chứ không thích mỹ nữ.

Nữa đêm anh ngủ không được sẽ gọi điện đến nhà cô, mệnh lệnh cô bồi anh đi ra ngoài ngắm sao, mặc kệ cô ngày mai có đi học hay không.

Anh thích lên mạng chơi game online, cô phải bồi anh cùng nhau đánh quái kiếm điểm kinh nghiệm, anh mệt nhọc có thể vù vù ngủ nhiều còn cô phải ngồi một mình canh giữ trước máy tính, chờ quái ra đánh nó để giành điểm cho chủ nhân. Haizz, cuộc sống rất là chân chó.

Cô có bạn trai, anh giống như quỷ ám cô làm rối tung tất cả, hơn nữa còn rất không khách khí tuyên bố cô đã có bạn trai, anh là muốn thế nào đây????? AAAAAAAA—–

Cô bị tên hỗn đãn này tra tấn suốt bảy năm, sau đó ác quỷ rốt cuộc cũng bị người nhà tống đến Mỹ du học.

Anh chân trước mới vừa đi, cô sau lưng lập tức lấy điện thoại gia gia dỡ xuống, còn quấn quít cuốn lấy gia gia đã muốn về hưu đóng gói chuyển nhà, đoạn tuyệt hết thảy đường dây ống dẫn mà anh có thể tìm được. Chỉ sợ tên tiểu quỷ kia đột nhiên một ngày nào đó thần kinh chạm mạch quay về HongKong lại chạy đến tra tấn cô thì khổ.

Anh là khắc tinh của cô, đời này kiếp này người cô không muốn gặp nhất chính là anh——Tư Thánh Nam!

***

“Reng—-!”

Đột nhiên di động ở đầu giường vang lớn lên cắt đứt suy nghĩ của Kỹ Văn Tĩnh, cô hoàn hồn vội vàng cầm điện thoại lên, đó là một dãy số xa lạ.

Vừa mới bắt máy đã bị một tiếng gào thét giống như phát ra từ địa ngục dọa sợ, “Kỹ Văn Tĩnh cô thật lớn gan, dám dùng số điện thoại giả cùng địa chỉ giả gạt tôi.”

Cô bị dọa đem điện thoại na ra xa tới nữa mét. Trời ạ! Anh làm sao biết được số điện thoại của cô? Hơn nữa số điện thoại giả cùng địa chỉ giả cô lừa dối anh mới có ba ngày nha, anh đã tra được số điện thoại di động của cô, người này cũng quá thần thông quảng đại đi? {oa, Văn Tĩnh tỷ à, tỷ ko biết bây giờ có người gọi là thám tử tư ư???}

“Cô có nghe tôi nói chuyện hay không? Không phải muốn cô thứ hai đến Thánh Lôi hưởng ứng lệnh triệu tập sao? Tôi chờ cô suốt hai ngày, cô ăn gan hùm mật gấu sao mà cả tôi cũng dám lừa hả? Hại tôi giống như ngu ngốc điên cuồng gọi cái dãy số giả kia……..”

“Tư, Tư thiếu gia, anh có thể bình tĩnh một chút được không? Trên thực tế, tuy rằng tôi hiện tại thất nghiệp ở nhà, nhưng đối với anh hình như từ đầu tới đuôi cũng không có đồng ý đi Thánh Lôi hưởng ứng lệnh triệu tập……”

“Tôi không muốn nghe nhiều như vậy, nếu trước 10h sáng hôm nay tôi còn không thấy người tới, cô cứ tự giải quyết tốt cho tôi!”

“Cạch!” Không đợi cô trả lời, anh đã thô bạo đem điện thoại cắt đứt.

Vì sao cô xấu số như vậy, vì sao cô gặp được khắc tinh đáng ghét thế này. Nhưng lấy hiểu biết của mình về Tư Thánh Nam, nếu cô không ngoan ngoãn nghe lời anh ta nói, anh ta tuyệt đối có thể cầm thuốc nổ chạy tới nhà cô đem đại môn oanh tạc không còn một móng.

Lúc cô chạy một hơi đến đại sảnh của Thánh Lôi đã là 9h45’.

Cô kinh hồn táng đảm nhìn đại sảnh huy hoàng trước mắt, lúc còn rất nhỏ, đại danh của tập đoàn Thánh Lôi cũng đã lưu ấn tượng trong đầu cô rất lâu.

Tập đoàn này kinh doanh đa hàng hóa, không chỉ kinh doanh các lại hàng mậu dịch mà còn mở hàng loạt các siêu thị trong nước.

Những năm gần đây, quy mô ngày càng mở rộng, nghe người ta nói còn sắp mở rộng ra thị trường sản phẩm điện tử cùng đồ trang điểm.

Vì sản nghiệp của Hạ gia quá nhiều, vợ chồng Tư thị bộn bề nhiều việc, thân là thái tử gia của tập đoàn Thánh Lôi, Tư Thánh Nam ở chi nhánh ở Mỹ mai danh ẩn tích làm tiểu đệ thực tập hai năm.

Cuối cùng dựa vào năng lực của bản thân, vừa về nước không lâu đã bị phụ thân mạnh mẽ nhét vào vị trí tổng tài.

Cô cho tới bây giờ cũng chưa từng phủ nhận năng lực của anh, nhưng mà chuyện anh thích chỉnh cô là hai việc khác nhau, vì vậy ấn tượng của cô đối với anh vẫn tệ như cũ.

***

“Là thị lực của tôi xuất hiện vấn đề hay sao? Đây chẳng phải là nữ nhi thân sinh của mẹ kế hay sao—Kỹ Văn Tĩnh—”

Đang lúc Kỹ Văn Tĩnh miên man suy nghĩ, một giọng nói cười cợt từ sau lưng cô truyền đến, cô kỳ quái quay đầu nhìn lại liền nhìn thấy Mã Na Na đang ôm một chồng hồ sơ đi lại đây.

Nhìn thấy Mã Na Na, Kỹ Văn Tĩnh theo thói quen muốn tránh, vì quan hệ của lão mẹ, Mã Na Na mỗi lần nhìn thấy cô đều ác ngôn trào phúng.

Bản thân mình không phải là người thích cãi nhau, không thể trêu vào cô ta, mình trốn đi cũng có thể chứ?

Lễ phép hướng Mã Na Na gật đầu, cô tính chạy nhanh đến văn phòng thn báo danh, trời biết nếu cô đến muộn Tư đại thiếu gia không biết sẽ nghĩ ra cái chủ ý quái gở nào để chỉnh cô nữa.

Đáng tiếc Mã Na Na hình như không muốn buông tha cô, cô ta cố ý đi đến che trước mặt Kỹ Văn Tĩnh, trên cao nhìn xuống cô.

“Mày làm sao có thể xuất hiện ở đây?”

“Tôi đến hưởng ứng lệnh triệu tập.” Buồn bực, nếu Mã Na Na cũng công tác trong này, như vậy đối với cô mà nói, công tác ở Thánh Lôi đúng là một điềm xấu.

“Hưởng ứng lệnh triệu tập?” Giống như nghe được một câu chuyện cười, Mã Na Na chế nhạo nói: “Là thính giác của tôi cũng xuất hiện vấn đề sao? Loại hạ đẳng giống như mày cũng dám đến nơi cao cấp thế này hưởng ứng lệnh triệu tập sao?”

“Thật có lỗi, loại hạ đẳng giống như tôi đây không lâu sau sẽ cùng Mã tiểu thư xa hoa trở thành đồng sự.” Kỹ Văn Tĩnh lễ phép cười, xoay người muốn đi đến chỗ thang máy.

“Xem ra tôi nên cảnh cáo lão mẹ của mày một chút, kêu bà ta phải quản giáo con gái nghiêm một chút, đừng để lão mẹ không biết điều rồi sinh ra con gái cũng không biết điều.”

“Thật xin lỗi, lúc tôi ở trường đã quên lão sư dạy người thượng đẳng cùng người hạ đẳng khác nhau như thế nào rồi, chờ tôi có thời gian sẽ đi tìm chuyên gia hỏi một tí xem loại hạ đẳng giống như tôi nên xuất hiện ở nơi nào rốt cuộc mới hợp, mặt khác, cảm ơn lời khuyên của Mã tiểu thư cho tôi, tái kiến.”

Kỹ Văn Tĩnh xoay người muốn đi thì nhìn thấy Tư Thánh Nam đứng trước thang máy, hai tay quay vây ngực, một bộ dáng bất cần đời xem náo nhiệt.

Thuận tiện, tay anh còn chỉ chỉ vào cái cổ tay của mình, một cái đồng hồ Rolex quý báu hiện ra.

Cô theo bản năng quay lại nhìn đồng hồ của mình. Ông trời, đã 10h 7’ rồi.

Mã Na Na đáng giận, nếu hôm nay cô bị nam nhân này chỉnh nữa, cô thề tuyệt đối sẽ chạy đi mua thuốc sổ mạnh nhất nhét vào miệng của cô ta, làm cho cô ta sổ mà chết.

Mã Na Na cũng không thấy Tư Thánh Nam xuất hiện, cô ta gắt gao đi theo sau Kỹ Văn Tĩnh, ngôn ngữ ác độc lại phun ra—

“Họ Kỷ, đừng tưởng rằng mày bày ra một dạng vô tranh thì tao sẽ kính trọng mày, mẹ mày là con tiện phụ, cho nên dòng máu chảy trong cơ thể mày cũng không phải cái thứ gì tốt……”

“Tao cảm thấy nhục nhã thay mày đấy!”

Đáng chết! Nếu con nhỏ này không buông tha cho cô, cô thật lo lắng mình sẽ dùng cái túi sách này làm vũ khí đánh người mất.

Mã Na Na còn muốn mở miệng chửi tiếp, lúc này mắt cô ta đột nhiên sáng ngời, phát hiện Tư Thánh Nam tồn tại, “Tổng tài sớm an….”

Tư Thánh Nam hai tay thủy chung vây quanh ngực nhìn cô ta hỏi, “Hình như tôi vừa nghe có tiếng người cãi nhau, sao lại thế này?”

“Là như vầy tổng tài, con nhỏ này luôn miệng nói cô ta tới Thánh Lôi hưởng ứng lệnh triệu tập, nhưng mà ngài biết không, bằng cấp của cô ta chỉ mới tới chuyên khoa, làm sao có thể xứng đáng tiến vào đại môn của Thánh Lôi a, không biết người chủ khảo nào mắt bị mù đem cô ta tuyển vào…….”

Nghe đến đó, Kỹ Văn Tĩnh lần đầu tiên đồng tình với Mã Na Na. Chủ khảo mắt bị mù??? A! Dùng từ này hình dung có phải là có hơi quá chuẩn xác không? Cô vụng trộm lén nhìn Tư Thánh Nam một cái, cảm thấy thật hưng phấn.

Trái lại, khuôn mặt tuấn tú của Tư Thánh Nam trở nên cực kì đáng sợ, mặt anh lạnh lùng nhìn chăm chú vào Mã Na Na đang nói thao thao bất tuyệt.

“Thật có lỗi cắt đứt ngôn từ dõng dạc của cô một chút……” Giọng nói lãnh khốc thành công làm Mã Na Na ngặm miệng lại.

“Tôi cảm thấy thị lực của mình tới bây giờ là bình thường, không biết chủ nhiệm Mã thế nào mà nói mắt tôi xuất hiện vấn đề, vì sao nói mắt tôi bị mù?”

“Tôi nào dám nói ngài mắt bị mù, tôi là nói vị chủ khảo đi tuyển nữ nhân kia mà….”

Giống như phát hiện được cái gì, cô ta đột nhiên há to miệng, khuôn mặt không thể tin trừng mắt nhìn Tư Thánh Nam mặt lúc này đã thối đến mức dọa người, “Hả, chẳng lẽ tổng tài chính là vị chủ khảo đó?”

“Thật bất hạnh, đến bây giờ cô mới ý thức được điều này!”

Anh tao nhã vỗ về cằm mình, “Để tôi suy nghĩ một chút, công nhân viên lại dám can đảm mạo phạm thủ trưởng, tôi phải trừng phạt thế nào đây?”

“Tổng tài…..”

“Cuốn gói cút khỏi công ty?”

“Không cần a…..” Mã Na Na bị dọa đến vẻ mặt tái nhợt.

“Ha, trừng phạt như vậy quả thực có chút quá tàn nhẫn, dù sao Mã tiểu thư chẳng qua mắng tôi là người mù mà thôi.”

Thái độ của Tư Thánh Nam giống như một con mèo bắt được con chuột, không ăn nó ngay mà bắt đầu vờn nó, làm cho nó đến lúc mệt cầu xin tha thứ mới thôi. Anh tiếp tục giả bộ trầm ngâm, “Hay là giáng đi mười tám cấp…..”

“Hơ? Nhưng mà tôi hiện tại mới chỉ là một chủ nhiệm ngành nhỏ…….” Mẹ ơi, giáng mười tám cấp sẽ là cái thân phận gì chứ?

“Chính xác!” Anh lấy hai tay vỗ vào nhau như mới phát hiện tân đại lục, giả bộ giống như tán đồng, “Nếu giáng cô mười tám cấp khả năng cô sẽ bị đẩy vào bụng mẹ không chừng, thế thì không tốt lắm. Huống hồ hiện tại công tác tìm cũng không dễ, một khi tôi đuổi việc chủ nhiệm Mã nói không chừng sẽ có nhân viên khác nói tôi thủ trưởng vô tình tàn sát nhân viên, được rồi, xem ở vị trí của cô thì……..”

Trong đồng tử của Tư Thánh Nam ánh sáng tà ác lại xuất hiện, anh khẽ nhếch môi hiện ra một chút cảm giác vô hình bị khủng bố, “Tôi tạm thời đem chủ nhiệm Mã giáng năm cấp thôi, đến phòng vệ sinh Asan làm việc đi!”

“Cái gì?”

Màng tai suýt nữa bị tiếng thét chói tai của Mã Na Na đâm thủng, Kỹ Văn Tĩnh không thể tin nhìn Tư Thánh Nam. Anh làm thế này là đang giúp cô hết giận sao?

“Chấp hành ngay ngày hôm nay, nếu Mã tiểu thư cảm thấy không hài lòng có thể từ chức ngay, nhưng lúc đó cô sẽ không được hưởng bất kì trợ phí thất nghiệp chút nào cả.”

“Tôi không phục! Tổng tài, tôi chỉ là nhầm vào nữ nhân họ Kỷ này một chút mà thôi…..”

“Chẳng lẽ không ai nói qua với cô sao, cô gái họ Kỷ này là tôi tuyển vào?”

“Hả?”

Tư Thánh Nam đột nhiên vòng tay ôm Kỹ Văn Tĩnh kéo vào trong lòng, tay còn lại cũng rất tự nhiên khoát lên vai cô.

“Nếu cô ấy là do tôi quản thì người duy nhất chỉnh được cô ấy cũng chỉ có tôi thôi, Mã tiểu thư, hiện tại cô có thể đến phòng nhân sự viết đơn từ chức hoặc cũng có thể đến phòng quản lý thông báo. Đừng đứng cản đường nơi này.”

Nói xong, Tư Thánh Nam nắm vai của Kỹ Văn Tĩnh xoay người đi vào thang máy của mình, không thèm để ý đến Mã Na Na đang khóc không ra nước mắt sau lưng.

Kỹ Văn Tĩnh nhịn không được từ trong khuỷu tay anh ngẩng đầu ra, “Cái đó….. anh không thấy là cho chủ nhiệm ngành đi chà toilet là hơi tàn nhẫn sao?”

Tuy biết rằng anh làm vậy là giúp cô nhưng cô thật là có chút đồng tình với Mã Na Na.

“Ý cô muốn nói là cô tự nguyện thay thế cô ta đi chà toilet phải không?” Tư Thánh Nam cúi đầu, có chút tức giận hỏi.

“Tôi có nói như vậy sao?” Nam nhân này thay đổi thái độ có phải là hơi nhanh không? Uổng công cô mới lúc trước còn tưởng rằng anh là đồng minh của mình.

“Vậy thì không cần vì cái loại con gái đáng ghét như vậy cầu xin?”

Tư Thánh Nam nắm lấy bả vai cô rất chặc, hẳn là đang tức giận lắm đây. Kỹ Văn Tĩnh là đồ chơi của anh, ngoài anh ra anh không muốn ai được quyền khi dễ cô hết, huống chi Mã Na Na dám nói cô là cái đồ nữ nhân hạ đẳng, cô ta đáng chết, cho đi chà toilet đã là nhẹ lắm rồi!

Kỹ Văn Tĩnh cũng không còn lạ lùng gì, cô nhìn thấy ý muốn bảo hộ tỏa ra từ người nam nhân này, điều đó làm cho cô cảm thấy thật mê hoặc. Tư thiếu gia không thích người khác khi dễ cô, cô có thể lý giải được, dù sao từ nhỏ anh đã đem cô trở thành đồ chơi duy nhất cho riêng mình, nhưng mà hôm nay sao anh lại tức giận đến vậy? Bị Mã Na Na mắng vài câu cô thấy cũng bình thường, nhưng sao biểu hiện của anh lại giống như cô bị Mã Na Na đánh trọng thương như vậy? Huống hồ cô nàng đỏng đảnh kia giờ đây đã bị giáng cấp chà toilet rồi. Còn chưa hả giận nữa sao?

“Cô ta vì sao muốn nhằm vào cô?” Lúc đứng trong thang máy đi lên, anh hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Lúc biết Văn Tĩnh cả hai vẫn còn nhỏ, anh chỉ biết là cô không có cha mẹ, cùng gia gia sống nương tựa lẫn nhau.

Sau anh lại đi Mỹ, cũng có lúc nghe tin gia gia của cô mất, nhưng lúc ấy anh đã sớm mất liên lạc với cô rồi, lúc đó muốn gọi điện thoại an ủi cô cũng không làm được.

Bây giờ nhớ lại, hiểu biết của anh đối với cô cũng không nhiều, chỉ là thích chọc cô, khi dễ cô, còn có thích làm cho cô lúc nào cũng xuất hiện trong tầm mắt mình. {Sun: Thánh Nam ca, huynh bị cảm rồi mà ko biết gì hết—}

Kỹ Văn Tĩnh có chút xấu hổ gục đầu xuống, “Tôi có một lão ba thích đánh bạc cùng một lão mẹ ái mộ hư vinh, lúc tôi mười tuổi bọn họ ly hôn, lão ba chạy tới Ma Cao đánh bạc vài năm mới về một lần, lão mẹ tái giá với ba ba Mã Na Na, Mã Na Na chán ghét tôi là vì quen hệ của lão mẹ.”

Cô nhún nhún vai, thái độ giống như đang tự thuật chuyện người khác, “Trên thực tế thì mẹ tôi từ sao khi tái giá không có gặp lại nhau, chỉ có ở tang lễ của gia gia bà ta mới mang theo trượng phu tái giá cùng đến thắp hương, lần đó Mã Na Na cũng có đến nhưng mà là bị lão ba của cô ta áp giải đến.”

Cảm giác một đôi tay to trên vai mình tăng thêm đạo lực, cô tự giễu nở nụ cười, “Tôi có một gia đình rất tệ phải không?”

“Xác thực!” Anh hơi hơi nhúng vai, thái độ có chút nghiêm túc.

“Cám ơn anh vừa rồi giúp tôi!”

“Cô muốn nói làm cho Mã Na Na đi chà toilet?” Tư Thánh Nam nhíu mày.

“Còn có anh giúp tôi giải vây.”

Giọng cười tà ác của tiểu ác ma lại xuất hiện, “Cô muốn cảm tạ tôi, không bằng lấy hành động chứng minh đi!”

Trong đầu tự nhiên có một linh cảm cực kì bất an nảy lên, cô khẩn trương hỏi: “Có ý gì?” Làm ơn trăm ngàn lần không phải là như cô đang nghĩ nha.

Quả nhiên, “Buổi tối mời tôi ăn cơm đi, tôi muốn đi ăn ở nhà hàng Phú hào Đông Phương.”

“Phú…… Phú hào Đông Phương?”

Kỹ Văn Tĩnh rất muốn trực tiếp té xỉu cho anh xem. Ông trời! Nam nhân này vì sao chuyên môn chọn những nơi nổi tiếng nhất HongKong để lấp đầy cái bụng anh không vậy?

Cô là người nghèo a, nào có tiền cho anh tiêu xài như vậy! Đau khổ quá đi thôi!!!!!!!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ