settingsshare

Chủ Nhân Của Tôi, Thượng Đế Của Tôi Chương 11

Dạ tiệc

Tuy rằng ngồi ở trong xe nhưng Andre vẫn cảm thấy lạnh kinh khủng, vì vậy cậu phải rúc vào trong quân phục của Ludwig.

Khi quay đầu nhìn ra ngoài xe, Andre thấy một đoàn phụ nữ mặc váy đen, trên người khoác áo khoác, đi cùng các binh sĩ dưới trời tuyết lạnh đến ngôi nhà đỏ đối diện biệt thự của Ludwig.

Bông tuyết thổi qua cửa kính xe bay qua trước mắt Andre.

Thân thể Andre hơi hơi run rẩy.

Ludwig vuốt tóc Andre, thấp giọng hỏi:

“Lạnh lắm à?”

Andre gật gật đầu, Ludwig liền vươn tay ôm Andre vào trong ngực, sau đó mở áo khoác ra bao cả người Andre ở bên trong.

Thân hình Ludwig cao gầy, bả vai rộng lớn, thân hình Andre còn chưa hoàn toàn phát dục rất dễ dàng bị Ludwig ôm vào trong lòng.

“Đến đại sảnh sẽ không lạnh nữa.”

Ludwig luồn hai bàn tay ấm áp vào bên trong áo lông, nhẹ nhàng sưởi ấm cho bả vai thon gầy và cánh tay của Andre.

Andre đỏ mặt đẩy tay Ludwig ra, thấp giọng nói:

“Sắp tới rồi! Đừng sờ lung tung.”

Ludwig ừ một tiếng, tựa cằm lên đầu Andre, Andre chỉnh chỉnh mặt tựa trong ngực Ludwig, ngửi thấy mùi xì gà dễ chịu trên người Ludwig.

...

“Thiếu tá Lam Finn Ludwig! Đến nơi rồi!”

Tài xế đằng trước quay đầu nhắc nhở một tiếng.

Andre vội vàng nhích khỏi người Ludwig, lập tức cảm nhận được cái lạnh buốt của ghế xe.

Người phụ trách bên ngoài vừa thấy Ludwig tới liền đi đến bên cạnh thay Ludwig mở cửa xe.

“Buổi tối tốt lành, thiếu tá!”

Binh sĩ đảng vệ quân cởi mũ cúi chào Ludwig.

Ludwig gật gật đầu với người nọ, đầu tiên là bước chân vào tuyết, sau đó xoay người muốn ôm Andre vào trong đại sảnh.

Andre nghiêng mặt qua, nhìn thấy khoảng cách chỉ không đến mười mét, vì thế nhìn Ludwig nói:

“Ludwig, tôi tự đi được.”

Ludwig lạnh lùng liếc Andre một cái, đưa tay qua, trầm giọng nói:

“Lại đây.”

Andre bị ánh mắt âm trầm của Ludwig dọa sợ, thật thức thời xê dịch thân mình tới gần cửa xe hơi.

Ludwig ôm ngang Andre, trong ánh nhìn chăm chú của mọi người ôm Andre đi vào đại sảnh.

Tuy rằng chỉ có vài bước nhưng Andre vẫn cảm thấy cực kì rét lạnh, bông tuyết rớt xuống đọng trên lông mi.

Tầm mắt chăm chú của mọi người khiến Andre cảm thấy vô cùng khẩn trương, thân thể không tự chủ được hơi run run, cúi đầu chôn ở trong ngực Ludwig.

Andre rốt cuộc phát hiện thân thể Ludwig thật sự rất ấm áp, còn tản ra hương vị dễ chịu thản nhiên. Andre khẽ nâng mắt lên, nhưng chỉ có thể nhìn thấy vành nón đè xuống thấp và đôi môi mím chặt một chỗ của Ludwig, vẻ mặt Ludwig có vẻ nghiêm túc lạ thường, cứ như là một người khác.

...

Lúc vào trong đại sảnh, tướng quân Attenborough vẫn chưa tới, tuy nhiên mọi người đã im lặng ngồi ở hai bên một cái bàn lớn. Quân đội Nazi chú trọng nhất chính là kỷ luật, đây là điều mà ai cũng biết, hôm nay Andre xem như được tận mắt chứng kiến.

Tất cả quân nhân không nói lời nào ngồi ở hai bên chiếc bàn dài, vị trí chủ tọa cuối bàn không có ai ngồi, hẳn là dành cho thủ lĩnh Gestapo tướng quân Attenborough.

Trên bàn đặt rất nhiều hoa tươi, rượu và thức ăn. Các quân nhân đều tháo mũ xuống, ngồi yên lặng không nói lời nào, thấy người quen cũng chỉ gật đầu chào hỏi.

Nhóm phụ nữ im lặng ngồi ở bên cạnh bọn họ, không có ai dám lớn tiếng, tất cả đều chỉ cúi đầu nhỏ giọng nói chuyện, bên trong căn phòng ấm cực kì im lặng, thậm chí tiếng ho khan cũng không có.

“Thiếu tá Lam Finn Ludwig, mời bên này.”

Adams thấy Ludwig tới, vội vàng dẫn Ludwig lên trên đầu bàn bên trái.

Andre khẩn trương nhìn Ludwig.

Ludwig mặt không biểu tình liếc Andre một cái, thấp giọng nói:

“Nắm tay của tôi, bảo bối.”

Andre vội vàng bắt chước nhóm phụ nữ ở đây, đưa tay ra nắm cánh tay của Ludwig, nhìn từ xa trông giống như một thiếu nữ tóc vàng cao quý thuần khiết.

Andre bám chặt vào người Ludwig, do đi không quen giày cao gót nên cậu phải cố gắng hết sức, Andre thật sự không thể tưởng tượng nổi sao phụ nữ có thể mang giày cao gót đi suốt cả ngày.

Andre cố hết sức đi đến chỗ ngồi, đầu tiên Ludwig tự mình cởi áo khoác cho Andre, sau đó lịch sự kéo ghế ra cho Andre ngồi.

Nhóm phụ nữ ở đây đều tò mò vươn đầu nhìn Andre, Andre vô cùng khẩn trương, vội vàng ngồi xuống, khuôn mặt đỏ bừng.

“Đừng khẩn trương.”

Ludwig nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay dưới bàn của Andre, Andre giật mình, nhỏ giọng nói:

“Tôi không có khẩn trương, tại trong phòng quá nóng thôi.”

Ludwig cúi đầu ừ một tiếng.

Andre ngẩng đầu, thấy trên mặt Ludwig không có biểu tình gì, chỉ đưa tay gỡ mũ trên đầu xuống, gương mặt hoàn toàn lộ ra bên ngoài.

Im lặng ngồi trong chốc lát.

Ludwig vẫn nắm tay phải của Andre, đột nhiên, tất cả mọi người toàn bộ ngồi ngay ngắn lại.

Ludwig buông tay ra đặt lên bàn, vẻ mặt nghiêm túc nhìn thẳng về phía trước.

Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng hát tràn đầy sinh lực.

Là bài hát mà Andre rất quen thuộc, thời gian trước ở trong trại tập trung thường xuyên được nghe.

“Klein unser haeuflein, wild unser blut,

Nhân số của chúng ta rất ít, máu tươi của chúng ta sôi trào,

Wir fuerchten den feind nicht und auch nicht den tod,

Chúng ta không sợ kẻ địch cũng không sợ cái chết.

Wir wissen nur eines, wenn deutschland in not,

Chúng ta chỉ biết một nhiệm vụ: Nếu nước Đức gặp nguy hiểm,

Zu kaempfen, zu siegen, zu sterben den tod.

Chiến đấu, chiến thắng, đấu tranh tới cùng.

: An die gewehre, an die gewehre!:

Cầm súng lên, cầm súng lên!

Kamerad, da gibt es kein zurueck,

Các đồng chí, không được quay đầu lại,

Fern im osten stehen dunkle wolken

Ở phương đông xa xôi có đám mây đen,

Komm ‘mit und zage nicht, komm’ mit!:

Tiến lên, đừng sợ hãi, tiến lên!...”

“Thủ lĩnh Gestapo vĩ đại, tướng quân Attenborough đã đến! Mọi người vỗ tay hoan nghênh!”

Adams đứng trên một cái khán đài nhỏ trước bàn ăn lớn tiếng thông báo.

Các sĩ quan bắt đầu đứng lên, nhóm phụ nữ cũng đứng theo, bắt đầu nhiệt liệt vỗ tay.

Chỉ chốc lát sau, một người đàn ông trung niên cao to bước ra.

Người này rất cao, ước chừng khoảng hai mét. Andre thấy người đàn ông này cũng cao cỡ như Ludwig, tóc nâu ngắn, hai mắt hẹp dài màu xanh đậm, trên mặt đeo một cặp mắt kính gọng vàng, biểu tình cực kì nghiêm túc, khóe miệng hơi hơi cong xuống phía dưới, hầu như không có biểu tình gì, trông vô cùng lạnh lùng.

Ông ta vừa tiến vào liền nhìn lướt qua Ludwig, sau đó gật gật đầu với Ludwig.

Ludwig cũng gật gật đầu lại.

Andre cũng đoán được người đàn ông này chính là thủ lĩnh của tổ chức Gestapo xấu nổi danh, Attenborough.

Sau khi Attenborough đi ra, Miller cũng đi ra theo sau.

Hôm nay cô ta mặc đầm dạ hội màu đỏ, trông vừa duyên dáng vừa gợi cảm, nhất là cặp mắt màu xanh lá hoàn toàn đối lập với màu đỏ kia.

Miller cười duyên ngồi ở bên người Attenborough.

Hai người nói gì đó, Attenborough hôn lên má Miller một cái, Miller ôm Attenborough cười không ngừng.

Sau khi hai người nói chuyện xong, Miller liền ngồi xuống chỗ đối diện Ludwig, hai mắt nhìn chằm chằm vào Ludwig, lúc thấy Andre bên cạnh Ludwig thì thần sắc nhanh chóng tối sầm lại.

Andre liếc Miller một cái, không để ý đến cô ả nữa. Andre hiểu rất rõ, dù sao mình đứng bên cạnh Ludwig cũng không được ai hoan nghênh — nhất là cô gái này.

Ludwig thật sự rất được phụ nữ hâm mộ.

Andre không hiểu tại sao mấy người đàn bà này lại mê Ludwig như vậy? Người khiết phích nặng còn chưa tính, hơn nữa vừa lạnh lùng lại tàn nhẫn.

Người nào sống chung với Ludwig nhất định sẽ chết rất sớm.

Attenborough lạnh lùng nhìn quét qua toàn phòng, im lặng trong chốc lát rồi trực tiếp nâng ly rượu, mặt không biểu tình gì lớn tiếng nói:

“Hướng nguyên thủ chào! Đức tất thắng!”

Mọi người lần lượt nâng ly:

“Hướng nguyên thủ chào! Đức tất thắng!”

Sau khi uống xong rượu là thời gian tự do nói chuyện với nhau.

Attenborough chỉ cúi đầu ăn vài thứ, không nói gì, cũng không có nói chuyện với Ludwig ngồi bên cạnh.

Trước tiên Attenborough ra hiệu cho mọi người có thể tự do uống rượu và khiêu vũ, còn bản thân thì ăn một ít rồi ngồi xuống một chiếc ghế bên cạnh khán đài, các sĩ quan không ngừng đi qua chào hỏi Attenborough.

Trên khán đài, một nhóm vũ nữ được quân đội Đức mời đến đang nhiệt tình khiêu vũ hành khúc nước Đức.

Ludwig cắt một ít thịt cho Andre, hai người im lặng ăn bữa tối.

Mặc dù trong trại tập trung Ludwig là quan chức cao nhất, nhưng thường ngày rất bận rộn, không phải thời điểm cần thiết, Ludwig ít khi nói lời nào.

Miller ngẩng đầu nhìn nhìn Ludwig, cười nói:

“Lam, gần đây anh có khỏe không? Khoảng thời gian này em và ba ở bên Đức nên chưa có thời gian tới tìm anh!”

Ludwig ngẩng đầu liếc Miller một cái, mặt không biểu tình trả lời:

“Tôi rất tốt, không cần phiền tiểu thư Miller bầu bạn.”

Miller đỏ mặt, nhất thời không nói được lời nào, cấp dưới đứng bên người Attenborough đột nhiên đi tới, cúi người xuống nói khẽ với Ludwig:

“Thiếu tá Lam Finn Ludwig, tướng quân mời ngài qua bên kia một lát.”

Ludwig gật đầu, gỡ khăn ăn lau lau miệng, sau đó đứng lên nói nhỏ với Andre:

“Bé ngoan, ăn nhiều một chút, tôi sẽ lập tức quay lại.”

Andre cúi đầu ăn beefsteak, ừ một tiếng cho có lệ, đầu cũng không nâng. Ludwig cũng không nói gì, cầm mũ trên bàn đứng dậy, đi qua chỗ Attenborough.

Nghe được tiếng bước chân nhịp nhàng của Ludwig, Andre mím môi, sau đó vụng trộm ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao ngất của Ludwig, thấy người nọ đã lập tức đi đến trước mặt tướng quân Attenborough.

Hai người đàn ông gật đầu chào nhau, Ludwig ngồi xuống bên cạnh Attenborough.

Andre thấy Attenborough cúi đầu nói gì đó với Ludwig, trên mặt hoàn toàn không có biểu tình gì, chỉ có miệng cử động, Ludwig cũng chỉ một bên nghe một bên gật đầu, ánh mắt lễ phép nhìn Attenborough, miệng cũng chỉ mấp máy vài cái.

Miller nhìn tầm mắt của Andre đuổi theo Ludwig, còn có thái độ yêu chiều của Ludwig dành cho Andre, trong lòng ghen tị đến điên rồi.

Nhóm phụ nữ bên cạnh đều đã đi khiêu vũ.

Miller nhìn chỗ trống bên cạnh, dù sao cũng phải giữ bộ dáng thục nữ, vì thế chỉ bất mãn nhìn Andre trước mặt, cố ý mỉa mai nói:

“Andreyevich, không ngờ mi lại có sở thích mặc đồ con gái ~”

Andre ngẩng đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Miller, chớp mắt, mặt nhanh chóng đỏ lên, nghĩ đến mình mặc đồ con gái ở trong này bị người ta châm chọc đều là nhờ phước cái tên Ludwig!

Nhưng Andre không muốn gây phiền phức, cũng lười đấu võ mồm với người tâm cao khí ngạo như Miller, vì thế chỉ im lặng không nói gì, cúi đầu tiếp tục ăn đồ ăn.

Miller thấy vẻ quẫn bách trên mặt Andre, cảm thấy rất là cao hứng, vì vậy tiếp tục kiêu căng nói:

“Thật không biết tại sao Lam lại ở cùng với loại người không lễ phép như mày! Vừa rồi Lam nói chuyện với mày, sao mày dám không trả lời?”

Nói xong, Miller liền nhìn chằm chằm vào Andre.

Andre bị nhìn đến phiền, nhưng lại không muốn trêu chọc cô gái này, dù sao cô ta cũng là con gái của Attenborough, vì thế Andre đứng dậy, mặt không chút thay đổi nói:

“Xin lỗi tiểu thư Miller, tôi phải đi toilet một chút.”

Andre vừa đứng lên thì giày cao gót liền trượt, mắt thấy có vẻ sẽ ngã sấp xuống.

“Không có việc gì chứ? Tiểu thư?”

Đột nhiên, một người đàn ông đi tới, đỡ Andre vào trong lòng.

Andre quay đầu lại, thấy một người đàn ông anh tuấn hơi mỉm cười nhìn mình.

Andre cúi đầu, thấp giọng nói:

“Cảm ơn...”

Người nọ cười cười, lộ ra răng nanh trắng noãn:

“Tôi là thượng úy đảng vệ quân mới tới, tiểu thư gọi tôi Elvis là được rồi.”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ