settingsshare

Chờ Đợi Giọng Nói Của Em Chương 48: KHI TÌNH THÂN BỊ ẢNH HƯỞNG BỞI BÊN NGOÀI

Đinh Dị, nữ, 17 tuổi, học sinh cấp ba

Tôi không biết bố mẹ đã có tạn nứt về tình cảm từ lúc nào. Chỉ biết đến năm tôi học lớp mười một, bố mẹ tôi đột nhiên muốn ly hôn. Trước khi sự việc xảy ra, bố mẹ không hề hỏi qua ý kiến của tôi. Sau đó, tôi về sống với mẹ.

Tôi rất buồn, thậm chí còn cảm thấy vô cùng bất mãn. Dù gì thì tôi cũng đã mười sáu tuổi rồi, hơn nữa tôi cũng là một thành viên trong gia đình, vậy mà chuyện lớn như vậy xảy ra, bố mẹ cũng không nói với tôi một tiếng. Bố mẹ làm thế chẳng phải quá đáng lắm hay sao? Tôi hỏi mẹ, mẹ chỉ im lặng không nói.

Bố tôi là một bộ trưởng trong chính phủ, là người thẳng thắn, chính trực, có trình độ học vấn rất cao, đã được đăng không ít luận văn. Bố rất yêu thương tôi, hơn nữa, bố mẹ có vẻ rất tình cảm. Tôi không biết lí do vì sao bố lại chủ động đề xuất việc ly hôn với mẹ. Mẹ tôi là một giáo viên giỏi, làm việc rất chăm chỉ, học sinh của mẹ rất đông. Mẹ không chỉ là giáo viên cốt cán trong trường mà còn là một phụ nữ đảm đang của gia đình. Do tính chất công việc, bố tôi thường phải đi xông tác xa, việc nhà do một tay mẹ lo liệu chu toàn. Mẹ vừa quán xuyến nhà cửa, vừa chăm lo việc ở trường. Ngay từ nhỏ tôi đã quen nhìn thấy dáng vẻ tất tả của mẹ. Tôi cũng không hiểu tại sao mẹ lại dễ dàng chấp nhận yêu cầu ly hôn của bố như thế.

Tôi ở với mẹ, cuộc sống của chúng tôi dường như không có thay đổi gì lớn, chỉ có điều, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ bố. Nghe nói sau khi ly hôn một thời gian bố đã tái hôn với một phụ nữ trẻ tuổi dưới cơ sở. người phụ nữ đó nhờ vậy mà nhanh chóng được chuyển về làm ở thành phố. Tôi dường như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng lại không muốn biết cụ thể, vì tôi sợ sẽ lại làm tổn thương chính mình. Hình ảnh vĩ đại của bố trong tôi dần dần sụp đổ, tôi cũng không còn muốn đến gặp bố nữa.

Chẳng mấy chốc, tôi đã học lên lớp mười hai. Việc học tập ngày càng căng thẳng. Mẹ chăm lo rất cẩn thận đến việc ăn uống và nghỉ ngơi của tôi. Một buổi sáng, bình thường như bao buổi sáng khác, trước khi ra khỏi cửa, mẹ lại đóng khuy trên cổ áo cho tôi, rồi dặn dò tôi không được cởi áo khoác ra nếu không ra ngoài sẽ bị cảm lạnh. Tôi không thể ngờ, đó lại là lần cuối cùng tôi được gặp mẹ. Tiết thứ ba hôm đó, cô giáo chủ nhiệm hốt hoảng gọi tôi lên một chiếc xe. Chiếc xe phóng như bay ở trên đường. Cô giáo nói mẹ tôi đang ở trường thì đột nhiên đổ bệnh, được đưa vào bệnh viện rồi. Tim tôi như muốn vỡ ra. Khi tôi đến bệnh viện thì thấy giường bệnh trống không, mẹ tôi đã mất! Cô giáo chủ nhiệm là bạn học cũ của mẹ tôi, cô ấy cứ ôm chặt lấy tôi khóc thảm thiết. Khóc mãi, khóc mãi, tôi mới nhìn thấy bố. Bố đứng đó, nước mắt lưng tròng. Lúc đó, tôi cảm thấy hai bố con như xích lại gần nhau hơn, tôi không kìm chế được, lao vào lòng bố, khóc nấc lên từng cơn. Mọi người xung quanh đều cảm động vì tiếng khóc của tôi.

Sau khi mẹ mất, tôi về sống với bố. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy mặt “mẹ kế” của mình. Cô ta còn trẻ, chỉ xấp xỉ tuổi tôi, trang điểm khá đậm, trông có vẻ rất quê mùa. Tôi không thấy cô ta xinh đẹp, và thực tế đúng là cô ta không hề đẹp. Thấy tôi đến, cô ta tỏ ra khá lạnh nhạt, có vẻ như cô ta không hề thích tôi, vì thế mà trong cảm nhận của tôi, cô ta là một người có ít giáo dục. Tôi thật không hiểu bố tôi thích cô ta ở điểm nào? Chỉ vì người phụ nữ này mà bố nỡ bỏ rơi hai mẹ con tôi, tôi thật không thể nào hiểu nỗi.

Tôi sống trong nhà của bố, ngày ngày đi sớm về muộn. Tôi thấy “mẹ kế” tính tình rất tùy tiện, ngay cả bố tôi cũng phải nhường nhịn cô ta. Trước đây, bố tôi chưa bao giờ phải động tay vào việc nhà, vậy mà bây giờ bố phải làm rất nhiều việc, bố còn nấu cả cơm tối. Nhìn thấy bố lúi húi trong bếp, tôi lại không đành lòng, nên thường xuyên vào giúp bố. “Mẹ kế” chỉ ngồi trong phòng khách xem ti vi, cắn hạt dưa. Hai bố con tôi rất ít khi nói chuyện với nhau; không khí trong nhà rất nặng nề. Tôi cảm thấy cuộc sống của bố bây giờ không hề hạnh phúc, nhưng bố cũng chưa bao giờ tâm sự với tôi về cuộc sống của bố và người vợ mới này.

Tâm trạng không được vui, nên tôi thường đến nhà quàn để thăm mẹ. Tôi rất nhớ mẹ, nhớ đến phát khóc. Cuối cùng thì tôi và “mẹ kế” cũng xảy ra cãi cọ. Nếu không phải là bố tôi ngăn lại thì tôi đã lao vào đánh cô ta rồi, chỉ bởi vì cô ta dám chỉ trích mẹ tôi không biết dạy tôi. Tôi nói cô ta không có tư cách nhắc đến mẹ tôi, cô ta chẳng qua chỉ là kẻ thứ ba xen vào gia đình tôi, một kẻ vô liêm sỉ. Cô ta tức điên lên, ôm chầm lấy bố tôi mà khóc. Bố tôi quay lại, trừng mắt quát tôi im miệng. Tôi cảm thấy tổn thương, lập tức bỏ về phòng thu dọn đồ đạc định bỏ đi, nhưng bố đã ngăn tôi lại. Bố tôi già rồi, sức lực cũng dần cạn kiệt!

Thế nhưng, buổi trưa, lúc bố tôi đến phòng làm việc, tôi vẫn âm thầm xách đồ đạc bỏ đi. Tôi đến nhà bà ngoại, đứng tần ngần rất lâu trước cửa mà không dám vào. Nhà bà ngoại chỉ có hai gian. Cậu út và mợ trẻ vừa mới lấy nhau đã phải ở chung phòng với bà ngoại. Nếu như tôi đến đây ở, quả thực sẽ quá chật chội. Thế nhưng, bây giờ tôi đã không còn lựa chọn nào khác, cuối cùng tôi vẫn gõ cửa…

Cậu mợ có vẻ không muốn tôi sống ở đây. Mợ nói: “Tại sao cháu lại bỏ đi, bỏ đi có nghĩa là đầu hàng người đàn bà kia. Cháu cứ ở đây hai ngày rồi về, đừng sợ nó. Đó là nhà của bố cháu mà!”

Bố đến trường tìm tôi, bảo tôi chuyển về nhà ở, nhưng tôi không thèm đếm xỉa gì đến bố. Bố tìm gặp cô giáo chủ nhiệm của tôi để nói chuyện. Cô giáo chủ nhiệm của tôi là bạn cũ của bố mẹ. Từ sau khi mẹ tôi qua đời, may mà còn có cô thường xuyên an ủi và quan tâm đến tôi. Cô giáo chủ nhiệm tôi bảo, hằng ngày ăn trưa và ăn tối ở nhà cô; buổi tối sau khi ở phòng tự học về sẽ về nhà bố ngủ. Nghĩ đến việc có thể tránh mặt với “mẹ kế”, hơn nữa, lại không phải làm phiền bà ngoại và cậu mợ, nên tôi liền gật đầu đồng ý.

Cô chủ nhiệm còn khuyên tôi nên làm thân với “mẹ kế”, nói rằng bố tôi bị kẹt giữa hai người, rất khó xử. Tôi liền thốt lên: “Là bố em tự chuốc lấy đấy chứ! Đáng đời!”. Nhưng cô giáo liền kể chuyện của bố cho tôi nghe. Cô nói có một lần bố xuống cơ sở công tác, buổi trưa uống quá nhiều rượu nên bị say. “Mẹ kế” lại là nhân viên phục vụ trong khách sạn, không biết đã dùng cách gì khiến cho bố tôi phạm sai lầm. Về sau, “mẹ kế” ép bố tôi phải ly hôn với mẹ, nếu không sẽ tố cáo bố. Vì tiền đồ của bố, mẹ đã khuyên bố ly hôn. Tôi ngây người ra, không ngờ trên đời này lại có chuyện như vậy nữa. Tôi thật không ngờ bố mình vì cái gọi là tiền đồ mà dễ dàng từ bỏ hạnh phúc trước mắt. Cô chủ nhiệm nói với tôi chuyện này là mong tôi tha thứ cho bố. Nhưng chuyện đó đã gây cho tôi một cú sốc rất lớn, làm tôi hoàn toàn mất niềm tin vào tình yêu và hôn nhân.

Mặc dù cơ hội giáp mặt của tôi và “mẹ kế” rất ít, nhưng vẫn khó tránh được những mâu thuẫn phát sinh. Tôi vô cùng căm hận người đàn bà đê tiện này! Bây giờ tâm trạng của tôi vô cùng tồi tệ!

Chat room

Tôi có thể tưởng tượng được những đau đớn mà Đinh Dị đã phải chịu đựng trước những biến cố quá lớn trong gia đình. Những biến cố này sẽ lưu lại những kí ức vô cùng sâu sắc trong lòng Đinh Dị. tất cả mọi thứ sẽ phai mờ theo thời gian, hơn nữa, chỉ còn nửa năm nữa là Đinh Dị phải tham gia kì thi đại học rồi; sau khi thi đại học, cô bé có thể sải cánh bay đi…

Cho nên, tôi hy vọng trong khoảng thời gian trước khi thi đại học, tốt nhất Đinh Dị nên hạn chế việc bị ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài. Cho dù là sai lầm của bố hay sự quấy nhiễu từ “mẹ kế” thì đó cũng là một ly rượu đắng do bố cô bé ủ thành, là cuộc sống riêng tư của bố, Đinh Dị không nên để mình bị lún quá sâu vào đó. Hơn nữa, bố Đinh Dị cũng đã phải nhận sự trừng phạt về mặt tinh thần; tình cảm mà bố dành cho con gái vẫn không hề thay đổi. Do đó, bên cạnh việc tưởng nhớ đến người mẹ đã quá cố, Đinh Dị cũng nên học cách tha thứ cho bố mình. Tình thân là một tình cảm được vùi sâu trong lòng. Mặc dù đôi khi nó cũng bị lẫn đôi chút ân oán, nhưng nó mãi là một ngọn đèn chiếu sáng và sưởi ấm trái tim chúng ta mỗi khi chúng ta cảm thấy cô độc nhất!

——HẾT——


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ