settingsshare

Chờ Đợi Giọng Nói Của Em Chương 21: ĐỨA CON NGHIỆN NGẬP

ZM, nam, 17 tuổi, đang chờ việc

Năm mười lăm tuổi, sau khi tốt nghiệp cấp hai, tôi không thi tiếp lên cấp ba nữa.Bố mẹ tôi đi làm ăn xa, ở tận vùng Đông Bắc, không có thời gian và sức lực để chăm lo cho tiền đồ của tôi sau này. Chính vì thế, hết ngày này qua ngày khác, tôi lêu lổng, chơi bời, tiêu hết số tiền mà bố mẹ gửi về hàng tháng. Trong nhà chỉ có bà ngoại và tôi. Bà luôn coi tôi là một đứa cháu ngỗ nghịch hư đốn. Khi còn nhỏ, tôi thường xuyên bị bà đánh, khi tôi lớn, bà không đánh nổi tôi nữa nên đành phải mắng tôi suốt ngày. Tôi cũng chẳng kém cạnh, suốt ngày cãi lại bà. Bà ngoại tôi rất dữ dằn, luôn nổi cáu,làm cho tôi chịu không nổi. Tôi thầm rủa bà chết sớm, như vậy tôi mới có thể sống những ngày tháng yên bình. Chú họ tôi tìm cho tôi một công việc, đó là việc giao hàng cho một công ty tư nhân. Kết quả là chỉ làm được nửa tháng trời tôi đã không chịu nổi vì quá mệt. Bà ngoại mắng tôi là đồ ăn hại,đồ ăn bám, còn nói tôi là thằng lưu manh. Tôi tức quá, chỉ thẳng vào mặt bà mà nói : “Đây là nhà của bố tôi, bà mà còn lắm mồm nữa thì ra ngoài lề đường mà ngủ!”. Bà trợn mắt nhìn tôi, miệng còn lắp bắp như muốn nói điều gì. Tôi ôm đầu chạy vụt ra ngoài,nếu không, tôi sợ rằng trong một phút nóng nảy, tôi sẽ giết chết bà mất.

Đêm đó, tôi vào một quán rượu trên đường. Bên trong, ánh đèn rực rỡ,tiếng nhạc chát chúa làm tôi có cảm giác rất hiếu kì, hưng phấn và kích thích. Tôi gọi một ly rượu Tây và một mình ngồi thường thức. Tôi đang nghĩ có nên sang Đông Bắc tìm bố mẹ để học làm ăn hay không,vì dù sao đó còn hơn là ở nhà nghe bà ngoại ca cẩm suốt ngày. Đúng lúc đó, một bàn tay mềm mại vỗ vỗ vào vai tôi, tôi quay đầu lại nhìn,đó là một cô gái khoảng gần ba mươi tuổi ,ăn mặc rất gợi cảm. Cô ta đánh son đỏ chót, tay cầm một ly cocktail màu xanh, thỏ thẻ gọi tôi là : “chàng trai trẻ”. Tôi đoán cô ta là gái bán hoa nên lòng có đôi chút hoang mang,thậm chí còn thấy sợ hãi nữa. Nhưng dáng vẻ của cô ta làm cho tôi có cảm giác giống như người bạn học cũ của mình vậy. Tôi cười với cô ta rồi chúng tôi cùng ngồi nói chuyện bên quầy rượu. Tôi phát hiện ra gái bán hoa không hề thần bí như tôi vốn tưởng tượng.H(tên cô gái) tỏ ra hiểu tôi hơn bất cứ ai khác xung quanh (kể cả thầy cô giáo và bạn bè).Chúng tôi vừa uống rượu vừa nói chuyện rất vui vẻ. Chỉ vài tiếng sau, tôi đã coi H là một người bạn thân thiết của mình.

Một giờ sáng,tôi mời H đi ăn đêm cùng mình rồi tạm biệt cô ấy để ra về. Tôi uống khá nhiều rượu nên cảm thấy rất buồn ngủ, hơn nửa tiền trong túi lại tiêu hết sạch rồi. H nói cô ấy đã tan ca, sẽ đưa tôi về nhà. Tôi không đồng ý ,nhưng H cứ nằng nặc không chịu nghe, tôi nói không lại,đành phải bảo H rằng tôi hết sạch tiền rồi. Tôi không biết những người như H phục vụ xong đều đòi trả tiền. Nhưng H nói tôi quá khách sáo rồi,cô ấy coi tôi như em trai, chị gái đưa em trai về nhà sao lại đòi tiền cơ chứ? Thế là tôi đành lên taxi cùng với H lên xe một cái là tôi đánh một giấc ngon lành.. Mãi đến khi H gọi dậy tôi mới biết đã ra đến ngoại ô rồi. “Đây là đâu vậy?”, tôi ngạc nhiên hỏi. H bảo tôi xuống xe với cô ấy, nói đây là nơi cô ấy thuê trọ.

Tôi liền đi cùng H,dù sao hai chúng tôi cũng như là chị em thôi mà, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì cả. Hơn nữa, tôi cũng muốn để bà ngoại tôi phải lo lắng một phen. Chắc chắn bà ngoại đã bực mình khóa trái cửa lại, rồi ngồi chờ tôi về gõ cửa để mắng tôi một trận cho mà xem!

Nhà H rất bừa bộn, còn hơn cả trong tưởng tượng của tôi nữa. Tôi luôn nghĩ rằng con gái thường gọn gàng, ngăn nắp hơn con trai.Nhưng xem ra thì không phải vậy rồi. Nhưng không sao, bừa bộn cũng tốt, tôi thích đến nhà ai đó bừa bộn như vậy, có cảm giác rất tự do. H về đến nhà liền chạy vào rửa mặt , sau đó hỏi tôi có phải trông cô ấy rất già không. Tôi không biết nên trả lời H thế nào,bởi vì sau khi xóa hết lớp son phấn trang điểm, trông H quả thật rất già và xấu xí. H lấy trong ngăn kéo ra một túi bột trắng nhỏ, rải lên lớp giấy bạc và bật lửa đốt. Một lớp khói trắng xông thẳng vào mũi H, chỉ vài phút sau, mặt H tỏ ra rất đê mê và khoan khoái.

Tôi quan sát không sót một hành động nào của H, vừa sợ hãi, vừa tò mò. Tôi biết túi bột trắng kia chính là thuốc phiện, hơn nữa, một khi đã thử nó chắc chắn sẽ gây nghiện. Nhưng hình ảnh H hiện ra trước mắt tôi bây giờ làm cho tôi cảm thấy thuốc phiện rất thú vị, rất dễ chịu chứ không phải đáng sợ như những gì thường phát trên ti vi, hút rồi cũng chả có gì nguy hiểm cả. Tôi quá ngốc nghếch, tôi không hề nghĩ đến việc, nếu như mình mắc nghiện thì sẽ ra sao? Lúc đó tôi chẳng còn nghĩ được điều gì khác ngoài việc muốn thử xem thứ bột trắng kia có mùi vị ra sao. Lần đầu tiên trong cuộc đời ,tôi hút thử cái thứ thuốc độc đó. Một chút sợ hãi trong tôi đã bị sự hiếu kì gạt sang một bên. Tất cả cảm xúc lúc đó của tôi chỉ là kích thích và hưng phấn.

Cứ như vậy, ngày ngày tôi ở với H, hơn nữa, tôi hút thuốc phiện lần thứ hai,lần thứ ba. Khi đã thỏa mãn sự hiếu kì của mình thì cũng là lúc tôi biết mình không thể sống thiếu thứ bột trắng ấy được nữa. Tôi như chìm đắm vào trong cái cảm giác bay bổng, phiêu du vào coi tiên sau khi hút thuốc. Hai tháng sau, tôi mới cảm nhận được sự đau đớn của một kẻ nghiện thuốc phiện. Lúc đó, H nói sẽ chuyển đến một thành phố khác và phải trả lại phòng cho chủ nhà. Trước khí đi, H đã để một ít thuốc phiện và số điện thoại liên lạc lại cho tôi, dặn tôi lúc nào lên cơn nghiện thì hãy gọi đến số này. Cô ấy nói, chủ số liên lạc này là người bán thuốc phiện. Tôi hút hết chỗ thuốc phiện mà H để lại, nhưng cũng không gọi đến số liên lạc kia. Càng ngày tôi càng trở nên lười nhác, ngay cả việc gọi điện thoại cũng không muốn làm. Một hôm,lúc tôi tỉnh lại thì đã sáu giờ chiều, cơn nghiện đột nhiên ập đến, tôi ngáp mấy cái liền, nước mắt, nước mũi cứ thi nhau chảy ra. Tôi nghĩ không biết có phải mình đã bị cảm cúm rồi không. Một cơn đau buốt len lỏi vào từng thớ thịt trên người tôi, thế rồi, tôi cảm thấy toàn thân ngứa ngáy , cứ như có hàng ngàn con côn trùng đang bò trong người tôi vậy, tôi cố gắng bắt lất chúng mà không sao bắt được. Tôi đau đớn thế nào, người bình thường chắc chắn không bao giờ tưởng tượng ra được. Tôi bò đến bên chiếc điện thoại, vội vàng quay số mà H để lại cho tôi. Tôi không biết mình đang lên cơn nghiện rồi!

Tôi gọi điện thoại và nóng lòng chờ đợi người ta mang thuốc phiện đến. Người mang thuốc đến là một thanh niên trạc tuổi tôi, tự giới thiệu mình tên là K. Tôi lập tức đưa cho cậu ta một nghìn nhân dân tệ mà bố mẹ mới gửi cho tôi hôm trước. Cậu ta rất hài lòng và thoải mái ngồi nói chuyện với tôi. Cậu ta nói mình đã hút thuốc phiện hơn ba năm nay. Cậu ta biết bố mẹ tôi là dân làm ăn, rồi dạy cho tôi đủ mọi cách để xin tiền bố mẹ.Thế là tôi và K trở thành bạn bè thân thiết của nhau. Nghiện càng nặng, tôi càng xin tiền bố mẹ nhiều hơn. Có tháng tôi xin bố mẹ đến tám nghìn nhân dân tệ. Bố mẹ tôi bắt đầu nghi ngờ, liên tục gọi điện về hỏi tôi dùng tiền vào việc gì. Cũng may là bà ngoại tôi tuổi đã cao nên không hề biết là tôi mắc nghiện. Lúc đó, tôi đã bắt đầu chuyển sang chích. Tôi nói với bà ngoại rằng tôi học cách tiêm thuốc từ người ta, bây giờ tôi đang bị cảm cúm nên phải tự chích thuốc để trị bệnh. Bà ngoại mặc dù rất hay ca cẩm nhưng thực ra bà cũng chẳng biết tôi đang làm gì. Bà chỉ thắc mắc không hiểu sao tôi lại gầy đi nhiều như vậy, bà luôn quả quyết rằng tôi đã mắc bệnh gì đó rất nặng. Trước đây, tôi nặng tới bảy mươi cân, nhưng giờ thì chỉ còn khoảng bốn mưới cân thôi, hai cánh tay tôi đầy những vết kim tiêm, ngay cả chân cũng có. Mùa hè tôi chẳng dám ra ngoài gặp ai.

Bố tôi nghĩ rằng tôi mắc bệnh hiểm nghèo thật nên vội vàng bỏ cả công việc làm ăn để về gặp tôi. Vừa vào nhà, nhìn thấy hai hốc mắt sâu hoắm, thân hình như cành cây khô của tôi mà bố tôi giật nảy mình. Chẳng mấy chốc, bố phát hiện ra rằng hòa ra tôi đang chích thuốc phiện. Hai hàng nước mắt lăn dài trên má bố. Bà ngoại cho rằng tôi muốn chết thật rồi. Bà không thèm mắng tôi nữa, chỉ ôm lấy tôi mà khóc. Cuối cùng, bố và cán bộ trong phường đã đưa tôi và trại cai nghiện, bắt tôi phải đoạn tuyệt hoàn toàn với thuốc phiện.

Trong trại cai nghiện, có rất nhiều lần tôi cảm thấy mình không thể chịu nổi nữa.Những cơn nghiện khủng khiếp cứ giày vò thể xác tôi,làm cho tôi không ăn uống, không ngủ nghỉ được chút nào. Rất nhiều lần chịu không nổi, tôi muốn đâm đầu vào tường mà chết quách đi cho xong. Tôi thà chết chứ không muốn bị giày vò , hành hạ mãi thế này. Nhưng cứ mỗi lần như vậy lại có người giữ chặt lấy tôi,không cho tôi chết. Bố mẹ từ bỏ sự nghiệp bao năm xây dựng ở đông bắc để về trông nom tôi, cùng tôi chịu khổ sở, đau đớn. Tôi cảm thấy rất có lỗi với bố mẹ. Nếu biết trước hút thuốc phiện sẽ có kết cục bi thảm như ngày hôm nay thì có chết tôi cũng không bao giờ dám thử. Ai có thể hiểu được sự hối hận trong lòng tôi chứ, nó thậm chí còn sâu hơn cả đại dương ngoài kia nữa…..

Chat room :

Cái giá phải trả cho việc nghiên thuốc phiện là quá đắt , mỗi người trong chúng ta đều không thể gánh vác nổi. Sự hiểu kì của ZM làm cho tôi nhớ đến câu chuyện về chiếc hộp Pandora,một câu chuyện trong thần thoại Hi Lạp cổ. Có một người vì không chế ngự được sự tò mò của mình đã mở chiếc hộp thần kì đó ra. Kết quả là ma quỷ bị nhốt trong chiếc hộp đã được giải thoát. Vậy là thế giới tươi đẹp của chúng ta đâu đâu cũng có bóng ma đáng sợ. Đó chính là một tai họa do chính sự tò mò của con người gây ra.

Tôi thừa nhận rằng, thanh thiếu niên thường rất hiếu kì cũng thể hiện tinh thần tìm tòi đáng quý. Người lớn thường giáo dục và nuôi dưỡng trí tò mò trong đầu của con trẻ về các hiện tượng, sự vật xung quanh. Tuy nhiên, rất ít người có thể ý thức được rằng ,có những quy định của pháp luật và xã hội không thể bị phá vớ bởi sự tò mò của con người.Một khi chúng ta phá vỡ những quy định này, hậu quả cũng giống như chúng ta tự tay mở chiếc hộp Pandora vậy!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ