settingsshare

Chiều Cao Tính Cái Gì, Đẩy Ngã Vạn Tuế Chương 33

Chương 33:

Nguyên Họa giơ hai tay lên xoa đôi mắt còn buồn ngủ, chớp chớp mắt, không sai nha, đúng là Từ Tử Kỳ a.

Không biết là quá mức vui vẻ không ổn định được cảm xúc, hay là sau khi bảo trì một tư thế ngủ, dẫn đến máu không lưu thông. Vừa định muốn đứng dậy, thân thể mất thăng bằng liền bổ nhào vào người Từ đại mỹ nữ.

Từ Tử Kỳ không ngờ Nguyên Họa thoáng cái lại hướng trên người mình nhào tới a, cũng vừa định muốn đỡ Nguyên Họa, cái này tốt rồi, nguyên bản mình cũng đang ngồi chồm hổm, mất đi trọng tâm, hai người song song ngã xuống đất.

Nguyên Họa nhìn Từ Tử Kỳ khoảng cách gần như vậy, nhưng lại quên mất lúc nãy Từ đại mỹ nữ vừa bị nàng đụng đến mơ hồ a, cơ thể giống như bị tan rã, đặc biệt cái mông đau muốn chết. Vừa định yêu cầu tên đầu sỏ đè ở trên người mình đứng lên, ngẩng đầu nhìn thấy chính là bộ dạng sắp chảy nước miếng của Nguyên Họa thì biết người này hiện đang nghĩ gì.

Từ Tử Kỳ phẫn nộ a, tuy rằng biết mình có mị lực rất lớn, thế nhưng cũng cần phải phân rõ trường hợp có được không, đây là trường hợp gì a, một chút lãng mạn cũng không có còn chưa tính, còn đem nàng đụng đến toàn thân đều đau muốn chết.

Từ Tử Kỳ lúc này hận không thể đem Nguyên Họa ném ra bên ngoài, vứt thật xa.

Nguyên Họa ngược lại bị Từ Tử Kỳ mê hoặc đến thất điên bát đảo, làm gì còn nhớ chuyện bản thân đè Từ đại mỹ nữ a, vừa định tiến hành tiếp chuyện lúc nãy trong mộng chưa hoàn thành đã bị Từ đại mỹ nữ đẩy ra. Nguyên Họa trợn to đôi mắt nhìn Từ Tử Kỳ, còn dùng cái loại ánh mắt đặc biệt vô tội, Từ Tử Kỳ mới mặc kệ nàng, tự mình đứng lên, vỗ bụi bậm trên người, lấy ra cái chìa khóa mở cửa phòng, bỏ lại một câu “Còn không vào, thích ngồi ở đó sao?”

Một loạt động tác liên tiếp, Nguyên Họa đều trong trạng thái đần độn, nghe được câu nói của Từ đại mỹ nữ mới hoàn hồn, mới biết vẫn còn ngồi dưới đất a. Bật người đứng lên, vỗ bụi bậm trên người đi vào nhà Từ Tử Kỳ. Cười hì hì ngồi trên ghế sô pha của Từ đại mỹ nữ.

Nếu như nói hiện tại chuyện thứ nhất Từ Tử Kỳ muốn làm là gì, câu trả lời tuyệt đối chính là xem thường. Trước đây cảm thấy Nguyên Họa rất ngốc, thực sự rất ngốc. Nhưng là bây giờ càng phát giác người này cũng không phải ngốc thường, quả thực chính là ngu ngốc, còn là cái dạng ngu ngốc đến không thể ngu ngốc hơn. (Lầm to: V)

Từ Tử Kỳ rất im lặng nhìn Nguyên Họa, vẫn lạnh lùng nói “Em tới đây làm gì?”

Nguyên Họa rất ủy khuất, hiện tại nàng thực sự cảm giác mình rất ủy khuất, em vừa rồi làm rõ ràng như vậy, lẽ nào chị còn không biết em tới đây làm gì sao? Nguyên Họa chu ra cái miệng nhỏ nhắn, trong lòng vô cùng ai oán mà nhìn Từ đại mỹ nữ nói “Tử Kỳ, em... Em... Cái này, có gì ăn không, em đói quá!”

Từ Tử Kỳ nghe được Nguyên Họa ở đó rối rắm nửa ngày, lúc đó tim như treo ngược mà hoang mang, còn tưởng rằng rốt cục cũng nghe được Nguyên Họa thổ lộ. Không ngờ Nguyên Họa đáng chết, thối tha lại đang trong thời khắc quan trọng lại nói ra lý do đói bụng, tức giận đến Từ Tử Kỳ ngứa răng. Hiện tại chuyện thứ hai Từ Tử Kỳ muốn làm là đá Nguyên Họa ra khỏi nhà nàng.

Từ Tử Kỳ quyết định không cần để ý Nguyên Họa nữa, tránh khỏi lúc mình nhịn không được liền đem người này đạp ra ngoài. Từ Tử Kỳ cảm giác được mình thật sự sẽ làm như vậy, không ngừng khuyên mình nhất định phải nhịn xuống, nhất định phải nhịn xuống, nếu thật sự dọa con này rùa đen rút đầu này sợ đến rút đầu trở về, lại không biết phải bao lâu mới chịu thò đầu ra lại.

Từ Tử Kỳ thật hận chết mình, chỉ cần Nguyên Họa đối với nàng tốt một chút xíu, mình sẽ không còn nguyên tắc mà tha thứ nàng, Từ Tử Kỳ luyến tiếc, luyến tiếc buông tay cơ hội có được tiểu thân thể trước mắt mình, người sở hữu trái tim nàng. Rốt cuộc là từ khi nào thì bắt đầu để ý người này chứ? Từ Tử Kỳ không nghĩ ra, coi như trong lúc vô tình, trong mắt trong tim bản thân toàn tâm toàn ý cũng chỉ có người này không còn ai khác.

Tuy rằng lần này nàng thực sự rất tức giận, rất thất vọng, cũng tuyệt vọng. Nhưng khi Nguyên Họa cho nàng một chút ánh bình minh, nàng liền không buông được, không bình tĩnh được. Cả trái tim chỉ vì nàng mà nảy lên, sự xuất hiện của Tiêu Tiểu Dao không thể nghi ngờ là làm gia tăng sợ hãi và bất an của nàng, rất sợ một giây sau Nguyên Họa sẽ bị người đoạt đi, cuộc sống nhìn nàng bị người đoạt đi, cái loại cảm giác đau đến tê tâm liệt phế làm Từ Tử Kỳ ngay cả hô hấp đều dị thường khó khăn.

Nhưng khi nàng nôn nóng bất an, tâm thần không yên, trở lại ngôi nhà trống vắng lạnh lẽo của nàng, gặp được người làm cho mình ném đủ tất cả chua xót khổ sở đang vùi ở cửa nhà nàng chờ nàng trở về, quả tim trống rỗng trong nháy mắt được lắp đầy.

Biểu hiện sau đó của Nguyên Họa làm cho Từ Tử Kỳ cảm thấy có chút thất vọng, dù sao vẫn không nghe được Nguyên Họa thổ lộ. Từ Tử Kỳ thật ra biết Nguyên Họa thích mình, thế nhưng vẫn muốn từ trong miệng người kia nghe được, có lẽ là trời sinh nữ nhân đều bị lòng hư vinh quấy phá đi. Hiển nhiên Nguyên Họa một khi chưa mở miệng thổ lộ cũng đã thành tâm bệnh trong lòng Từ Tử Kỳ, cho nên cũng sẽ không cho Nguyên Họa sắc mặt tốt.

Nguyên Họa đứng ở trước mặt của Từ Tử Kỳ thật lâu cũng không thấy Từ đại mỹ nữ có động tác gì, thậm chí ngay cả một ánh mắt cũng không cho nàng, khuấy nội tâm Nguyên Họa càng thấp thỏm bất an, Nguyên Họa cảm giác mình thật tùy tiện đồng thời người còn nhát gan muốn chết. Rõ ràng cũng sắp nói ra khỏi miệng, lại bị bản thân đè ép nuốt trở về.

“Tử Kỳ, em... Em thực sự đói bụng!” Nguyên Họa thực sự không dám thổ lộ, lại không biết nên nói cái gì, đành phải đem lời nói không chút dinh dưỡng lập lại một lần.

Từ Tử Kỳ như trước không để ý tới nàng, kỳ thực trong lòng nóng như lửa đốt. Tốt lắm, em xem chỗ này là nhà hàng sao, đến chỗ tôi chỉ muốn ăn bữa cơm thôi sao? Từ Tử Kỳ đè nén lửa giận sắp bùng lên của mình, nhìn chằm chằm TV không biết đang phát cái gì.

Nguyên Họa không có lên tiếng, lòng run run nhìn chằm chằm Từ Tử Kỳ, ngôi nhà liền xuất hiện một hình ảnh quỷ dị như vầy. Một mỹ nữ mắt không chớp nhìn chằm chằm TV, một bạn nhỏ mắt không chớp nhìn chằm chằm mỹ nữ cũng mắt không chớp mà nhìn chằm chằm TV.

Tâm tư của Từ Tử Kỳ tự nhiên là không đặt ở quảng cáo trên TV, kỳ thực mỗi một phút đều chú ý Nguyên Họa bên cạnh. Hiện tại nàng hay đang cùng Nguyên Họa đọ kiên trì, cũng sắp trôi qua một giờ, hai người cứ giằng co như vậy, Từ Tử Kỳ đứng dậy. Không để ý đến Nguyên Họa chết tiệt bên cạnh vì nàng đứng dậy mà run run, thản nhiên nói “Hiện tại không còn sớm, nếu như không có chuyện gì, em có thể đi về. Tôi muốn nghỉ ngơi.” Giọng nói nghe không ra một chút buồn vui gì.

Mà Nguyên Họa lại nhíu mày, muốn đuổi kịp bước chân của Từ Tử Kỳ. Trước người lại truyền tới thanh âm đạm mạc của Từ Tử Kỳ. “Nguyên Họa, không phải em còn muốn tôi nhờ bảo an đến mời em đi ra chứ.”


Nguyên Họa nghe được Từ Tử Kỳ bất thình lình nói một câu như vậy, không thể không nóng nảy được, bật người nhào tới ôm lấy đùi Từ Tử Kỳ kêu lên “Tử Kỳ, chị đừng đuổi em đi. Em sai rồi có được không?”

Từ Tử Kỳ trừng đôi mắt đẹp, sinh vật dưới không hai tay ôm đùi chịu buông ra, tội nghiệp nhìn chằm chằm Từ đại mỹ nữ.

Từ Tử Kỳ nhìn bộ dáng Nguyên Họa giống như mình phải làm sao của nàng, một trận ớn lạnh. Nheo lại mắt phượng, tất cả đều là tín hiệu nguy hiểm nha! “Em sai ở đâu a?” Hỏi đến rất dịu dàng.

Thế nhưng trên thực tế Nguyên Họa thấy dáng dấp bây giờ của Từ Tử Kỳ, trái tim nhỏ bé cũng đã không tự chủ run lên, nghe giọng điệu này lần nữa nha! Nếu không phải vốn đang quỳ rạp trên mặt đất, hiện tại cũng sớm té xuống đất, nàng thập phần khẳng định, bây giờ Từ Tử Kỳ rất nguy hiểm, còn là loại cực độ nguy hiểm.

Nuốt nuốt nước miếng, thập phần chật vật nói rằng “Tử Kỳ, chị không cần xua đuổi, em sai rồi! Em không nên từ chức.”

“Nguyên Họa!!! Nếu như em chỉ muốn nói những lời này, như vậy tôi nghĩ em có thể đi, tôi không cần!” Từ Tử Kỳ sắp nổi điên rồi, nếu như không đem tên hỗn đản này đuổi ra ngoài, nàng thật sự sẽ bị người này làm tức chết.

Nguyên Họa quỳ rạp trên mặt đất, nhìn Từ Tử Kỳ, ảo não cực kỳ. Nàng rõ ràng thấy bây giờ Từ Tử Kỳ thực sự tức giận, cắn răng, bất cứ giá nào. Hét “Từ Tử Kỳ, em thích chị!” Nói xong thở dài một hơi, nhắm mắt lại hoàn toàn không dám nhìn Từ Tử Kỳ. Trời biết, vừa rồi nàng dùng hết khí lực và dũng khí từ lúc bú sữa mẹ mà la lên.

Thế nhưng đợi nửa ngày cũng không thấy đối phương có động tĩnh, Nguyên Họa hoảng sợ, nàng nghĩ Từ Tử Kỳ thích mình, cho nên mới có dũng khí thổ lộ. Nếu như chỉ là mình nhất sương tình nguyện thì làm sao bây giờ a, chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt tinh xảo đang khóc, ngoại trừ Từ đại mỹ nữ còn ai vào đây chứ? Nguyên Họa sửng sốt, nàng nhưng không ngờ mình thổ lộ sẽ khiến Từ Tử Kỳ phản ứng lớn như vậy a! Ngược lại vừa đau lòng, lúng túng đứng lên, đi tới bên người Từ Tử Kỳ đem người ôm lấy. Nếu quên đi vấn đề chiều cao thì đây là một hình ảnh rất hài hòa.

Từ Tử Kỳ chờ chính là một câu nói này của Nguyên Họa, nàng trước đây chưa bao giờ cho rằng mình là một người cảm tính, số lần khóc vì Nguyên Họa còn hơn tổng số lần khóc từ lúc nàng hiểu chuyện đến giờ. Vì một câu thổ lộ như vậy của Nguyên Họa, thẳng thắng thể hiện tình cảm, bị bao nhiêu ủy khuất chính mình đều không nhớ rõ. Nguyên Họa vẫn trốn tránh, mặc kệ nàng thể hiện rõ ràng cỡ nào, nàng cũng lựa chọn trốn tránh, nàng cực hận Nguyên Họa hèn yếu như vậy, thế nhưng thiên chờ vạn chờ cuối cùng để cho nàng chờ được Nguyên Họa thổ lộ.

Cả người đều bởi vì một câu nói như vậy của Nguyên Họa mà sôi trào, tâm trạng bất an kia cuối cùng cũng buông xuống, còn có cảm giác hạnh phúc lan bao phủ cõi lòng.

Từ Tử Kỳ ôm lấy Nguyên Họa, lúc này mới phát hiện một trở ngại vô cùng. Ừ, ôm, ừ, thực sự là như ôm một đứa bé. Cảm giác này có chút không được tự nhiên.

Nguyên Họa đương nhiên không biết Từ Tử Kỳ hiện tại đang suy nghĩ cái gì, vẫn tự mình an ủi Từ đại mỹ nữ kia chứ? Hoàn toàn hưởng thụ bộ dáng Từ đại mỹ nữ ở đây như chim nhỏ nép vào người mình. Phỏng chừng nếu như biết cảm thụ của Từ đại mỹ nữ hiện khi ôm nàng, chắc chắn sẽ thương tâm trốn trong góc tường họa quyển quyển*.

*Vẽ vòng tròn tự kỷ:) )

Từ Tử Kỳ nghĩ đến cảm thụ của mình hiện tại, nhìn nhìn lại tiểu thân thể của Nguyên Họa, nín khóc mà cười, đẩy ra Nguyên Họa nói “Nguyên Họa, bây giờ em về nhà cho tôi. Hiện nay tôi không muốn gặp lại em!”

Nguyên Họa choáng váng, người này làm sao có thể như vậy, không là mới vừa rồi còn thật tốt sao? Tại sao nở nụ cười thì bỏ rơi mình chứ? Nguyên Họa rất ai oán, phi thường ai oán. Ngay cả ánh mắt nhìn Từ Tử Kỳ cũng đều vô cùng ai oán.

Nữ nhân chính là thù dai, Từ Tử Kỳ tự nhiên cũng thù dai. Ai kêu con rùa đen rúc đầu này lúc trước chỉ biết rúc đầu chứ, hiện tại không cho nàng chịu chút khổ, quả thực là có lỗi với bản thân a!

“Tử Kỳ, chị có thích em hay không a?” Nguyên Họa nghĩ Từ đại mỹ nữ nếu muốn đuổi người, cũng nên nói cho cùng có thích hay không a! Trong loại chuyện này, Nguyên Họa có ngốc một chút, hình như không phải một chút, là rất ngốc. Tình cảm có chút thấp, cũng không biết có phải là giả bộ hay không, aiz... Từ đại mỹ nữ sắp bị ăn gắt gao.

Từ Tử Kỳ nghe được câu hỏi của Nguyên Họa, nghiến răng nghiến lợi nha, liên tục cùng mình nói, nên khống chế tâm tình, bình tĩnh, bình tĩnh! Sau đó ý cười dịu dàng nắm tay của Nguyên Họa, dẫn tới cửa, mở rộng cửa tiễn người, vẫy tay nói “Tạm biệt!” “Ầm!” Một tiếng đóng cửa. Động tác hành văn liền mạch lưu loát, cái này gọi là mây bay nước chảy lưu loát sinh động a!

Để lại Nguyên Họa một người ngây ngốc đứng ở cửa, nhìn cửa phòng đã đóng lại, sững sờ. Thật lâu sau mới phát hiện mình bị người đuổi ra cửa, cũng không có được đáp án a! Rất không cam lòng nói vào cửa “Từ Tử Kỳ, chị rốt cuộc có thích em hay không a?”

Không nghe được người bên trong phòng đáp lại, thập phần không cam lòng, cũng không yên. Chu mỏ, đi tới thang máy, vào thang máy đi xuống. Lúc này cửa phòng mới mở ra, hờn dỗi một tiếng “Ngốc tử này!” Liền đem cửa khép lại. Lúc khép lại thì cửa thang máy mở ra, thấy được một người nhát gan vẻ mặt mang ý cười nhìn chằm chằm cửa phòng của Từ Tử Kỳ.

=====================

Nguyên Họa thật phúc hắc ╮ ( ̄~ ̄) ╭

Chui vào thang máy rình thử lòng người ta (¬_¬)

#vote (─‿‿─)
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ