settingsshare

Chiều Cao Tính Cái Gì, Đẩy Ngã Vạn Tuế Chương 31

Chương 31:

Nguyên Họa ra khỏi cửa cao ốc Từ thị, ngẩng đầu ngước nhìn tầng lầu chỗ Từ Tử Kỳ. Chẳng biết tại sao, bất an trong lòng dần dần phóng đại, giống như lần này nếu như nàng còn trốn tránh, mọi thứ sẽ không kịp cứu vãn.

Nghĩ tới biểu hiện lãnh đạm như vậy của Từ Tử Kỳ, tim vẫn có chút co rút đau đớn.

Xoay người, rời khỏi Từ thị.

Sau khi về đến nhà, nhìn thấy Nguyên ba Nguyên mẹ, muốn khóc lớn một hồi, lại sợ Nguyên ba Nguyên mẹ phát hiện chuyện gì, chỉ có thể trực tiếp đi vào phòng ngủ của mình.

Nguyên ba còn đang vui vẻ con gái bảo bối của mình về nhà, không ngờ Nguyên Họa thậm chí ngay cả một ánh mắt cũng không cho ông mà đã trở về phòng của mình đóng cửa lại.

Nguyên ba bi thương nhìn Nguyên mẹ, Nguyên mẹ đâu còn rãnh rỗi để ý tới Nguyên ba a, nhìn thấy vẻ mặt con gái bảo bối của mình vừa rồi rõ ràng không bình thường.

Bước nhanh đi tới cửa phòng ngủ của Nguyên Họa gõ cửa nói “Nguyên Họa, mở cửa cho mẹ.”

“Mẹ, con hơi mệt chút. Có chuyện gì ngày mai nói được không?” Nguyên Họa cũng không mở mắt ra mở cửa cho Nguyên mẹ, hiện tại nàng chỉ muốn ngủ một giấc thật tốt, lúc tỉnh lại, tất cả mọi việc có thể khôi phục lại từ đầu. Nàng không muốn thương tổn Từ Tử Kỳ, không muốn, một chút cũng không muốn.

Nguyên mẹ và Nguyên ba đồng thời nhìn nhau, đều biết lần này có chuyện lớn gì rồi, con gái bảo bối của bọn họ chưa từng có bộ dạng này a? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì chứ? Thế nhưng Nguyên Họa rõ ràng là không muốn cho hai người già bọn họ biết, nên chỉ có thể lo lắng suông.

Nguyên Họa đem mình cuộn lại trong chăn, mãi cho đến sắp hít thở không thông mới vén chăn lên lên, miệng to thở hổn hển. Nhìn trần nhà, không biết là phát ngốc bao lâu, mới ngồi dậy đi đến máy tính trên bàn, mở máy tính.

Nháy chuột mở ra IE browser, vào khu vực tìm kiếm, nhập vào từ les sau đó ấn tìm kiếm, ngẫu nhiên mở ra một bài viết trên Baidu. Sau khi xem được một lúc, mới phát hiện thì ra mình như vậy cũng không phải bệnh gì, dùng một câu nói được trích dẫn trên Web, “Chẳng qua là người ta yêu đúng lúc lại là người cùng giới tính với ta mà thôi.”

Ở trên web nhìn một hồi mới tắt máy đi ngủ. Mà lúc này trong lòng của Nguyên Họa buông xuống rất nhiều, nằm ở trên giường, mở to mắt, suy nghĩ hồi lâu mới xác định phương châm theo đuổi tình yêu của mình. Nàng sẽ không buông tay, cũng không muốn buông tay.

Từ Tử Kỳ đương nhiên là không biết được suy nghĩ của Nguyên Họa lúc này, nàng khóc đủ thì sau đó lái xe trở về ngôi nhà lạnh lẽo của mình. Không biết có phải hay không từng cùng Nguyên Họa ở chung, hiện tại mỗi khi nàng trở lại ngôi nhà trống rỗng bao giờ cũng mơ hồ có cảm giác trống trãi và cô đơn. Lại một lần nữa nghĩ đến Nguyên Họa, Từ Tử Kỳ lắc đầu, cưỡng ép mình đem tất cả về người này đều ném ra khỏi đầu của mình.

Sau khi tắm xong, lấy ra một bình rượu, mở, rót một ly nhỏ, uống một chút, đi tới trước cửa sổ nhìn đường phố xa xa, đúng là hết sức náo nhiệt, Từ Tử Kỳ nhìn cảnh tượng này, khóe miệng hiện lên một nụ cười, nhưng trong lòng thì cảm thấy trống trải bội phần. Cô đơn là một người say sưa, mà say sưa lại là một đám người cô đơn.

Từ Tử Kỳ chưa bao giờ nghĩ người mà mình yêu lại là đứa nhỏ xấu xa Nguyên Họa, bạch mã vương tử lý tưởng lúc nhỏ ảo tưởng ra tuyệt đối không thể nào là bộ dáng kia của Nguyên Họa, nếu không thì thật là sét đánh chết người không đền mạng a.

Nhưng mà thế sự khó lường, Từ Tử Kỳ chết cũng không nghĩ ra người mình yêu sẽ là Nguyên Họa, mà chờ đến lúc nàng nhận ra, cũng đã thích tên Nguyên Họa vô tâm vô phế kia.

Thế nhưng cuối cùng nổ lực của nàng kết quả lại là sự trốn tránh của Nguyên Họa, Nguyên Họa chạy trốn, làm sao nàng có thể dễ dàng tha thứ cho Nguyên Họa như vậy chứ? Chính xác mà nói nếu như Nguyên Họa không nỗ lực, cuộc sống của hai người chỉ là một phát pháo rực rỡ. Chợt lóe lên, sau đó rơi xuống, biến mất.

Từ Tử Kỳ đúng là nhẫn tâm, cũng tuyệt tình, càng dứt khoát.

Muốn một lần nữa làm nàng rung động, đương nhiên là rất khó khăn.

Có thể người khác không có năng lực này, thế nhưng Nguyên Họa có, không chỉ bởi vì nàng là người làm cho Từ Tử Kỳ động tình, mà là bởi vì tâm kế của Từ Tử Kỳ kém xa Nguyên Họa. Chỉ là Nguyên Họa biết dùng vẻ ngoài đáng yêu của mình để che giấu bụng dạ khó lường bên trong. Người biết con người này của nàng cũng chỉ có Nguyên ba, Nguyên mẹ, Nguyên Hải một gia đình cùng với Từ Kiều.

Nguyên Họa che giấu tốt, chí ít ngay cả người khôn khéo như Từ Tử Kỳ cũng không nhìn ra được.

Từ Tử Kỳ uống vài hớp rượu liền trở lại phòng mình nằm xuống nghỉ ngơi, một đêm này ngủ rất không yên ổn, nửa đêm mới ngủ thiếp đi, vừa ngủ vừa tỉnh, hầu như một buổi tối ngủ không được mấy tiếng lại phải ép buộc mình dậy đi làm.

Từ Tử Kỳ lái xe đến cao ốc Từ thị, lúc đi đến cửa phòng, nhìn bàn làm việc trống rỗng của Nguyên Họa một chút, mà tim của nàng cũng trống rỗng như thế.

Đẩy cửa phòng đi vào trong liền cầm văn kiện lên bắt đầu xem, hiện tại Từ Tử Kỳ chính là muốn để cho mình thật bận rộn, càng bận càng tốt, đợi được khoảng thời gian này qua đi, mình dĩ nhiên là sẽ quên được người kia, cái người khiến cho tim mình rung động không bình thường như thế.

Nhận được điện thoại của Từ lão, cũng chính là ông nội của Từ Tử Kỳ Từ Vạn Hồng gọi tới, kêu Từ Tử Kỳ cùng nhau ăn bữa cơm.

Từ Tử Kỳ vốn muốn cự tuyệt, thế nhưng thái độ Từ lão rất cường ngạnh, bất đắc dĩ, Từ Tử Kỳ chỉ có thể là đáp ứng.

Nàng nghi ngờ ông nội tìm nàng ăn cơm khẳng định là vì hôn nhân đại sự của nàng, già trẻ hai người vì chuyện này không biết tranh chấp bao nhiêu lần. Cuối cùng Từ Tử Kỳ chỉ có thể là dọn ra khỏi Từ gia, bản thân mua phòng ở bên ngoài, cũng chính là chỗ ở Nguyên Họa từng đến.

Buổi tối Từ Tử Kỳ về tới Từ gia, nhìn thấy Từ lão và Tiêu thị Tiêu Tiểu Dao, có chút bất ngờ. Vốn còn tưởng là bởi vì hôn nhân đại sự của nàng, không ngờ là vì gặp Tiêu Tiểu Dao.

Mấy chương trước Edit là Tiếu Tiểu Dao, beta sửa lại chính xác là Tiêu Tiểu Dao mới đúng nha. Sorry mấy bạn:)


đọc truyệN ở http://truyencuaTui.net/
Từ Tử Kỳ thấy Tiêu Tiểu Dao đầu tiên nghĩ đến là Nguyên Họa, trong mắt lóe lên bi thương chớp nhoáng nhưng vẫn không thể nào tránh được hai người trước mắt.

Từ Vạn Hồng là lần đầu tiên nhìn thấy Từ Tử Kỳ có vẻ mặt như vậy, trong lòng cả kinh, còn tưởng rằng Từ thị gặp đại sự gì. Thế nhưng vì sao hắn làm chủ tịch lại không nghe được chút tin đồn nào?

Tiêu Tiểu Dao là nhìn thấu bi thương như vậy nhất định là vì người kia, còn là vì người nàng ấy thích. Thế nhưng nàng nghĩ không ra người nọ là ai, là Nguyên Họa sao?

Nội tâm Tiêu Tiểu Dao cực độ bất an, từ sau đêm đó cũng chưa từng thấy qua Nguyên Họa, trực giác nữ nhân nói cho nàng biết, Từ Tử Kỳ cũng có tâm tư với Nguyên Họa. Sợ hãi như vậy mỗi ngày liền mãnh liệt gia tăng.

Vì vậy liền hướng Tiêu ba yêu cầu muốn cùng Từ thị thành phố A hợp tác, đương nhiên là được Tiêu ba đồng ý, liền ngựa không ngừng vó chạy đến thành phố A.

Tiêu thị nghe được dự án hợp tác phòng ở giữa Từ thị và Lý thị, cho nên liền tập trung vào dự án này.

Tuy nói Tiêu Tiểu Dao có mục đích cá nhân, thế nhưng nàng vẫn là không quên mục đích chính, cho nên không đi gặp Nguyên Họa trước mà là tới gặp gỡ chủ tịch Từ thị Từ Vạn Hồng, nhưng lúc nàng nhìn thấy Từ Tử Kỳ, lúc thấy trong mắt nàng chợt lóe lên bi thương, lo âu trong lòng liền không ngừng khuếch đại, trong đầu nàng hiện tại nghĩ không phải dự án hợp tác kia mà là Nguyên Họa, tràn đầy đều là Nguyên Họa cùng Từ Tử Kỳ rốt cuộc có quan hệ như thế nào?

Từ Tử Kỳ đem tâm trạng bi thương của mình che đậy, cười nhạt cùng Tiêu Tiểu Dao bắt tay.

“Tiêu tiểu thư, không ngờ nhanh như vậy chúng ta lại gặp mặt.”

Tiêu Tiểu Dao dù sao vẫn là Tiêu Tiểu Dao, Tiêu thị chỉ định người thừa kế, tự nhiên cũng sẽ không phải là người bình thường, cũng ép buộc mình đè nén lo âu trong lòng xuống, hiện tại đang là thương trường chứ không phải tình trường.

“Từ tiểu thư, lần trước tôi có nói có thể không lâu sau chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác, cái này không phải đã tới rồi sao? Ha ha...” Tiêu Tiểu Dao cũng giương lên chiêu bài tươi cười của mình đáp lễ.

Từ lão kẹp ở giữa hai người, nhìn cháu gái của mình một chút, thì ra còn quen biết người đại diện Tiêu thị, không khỏi có chút hài lòng, xem ra hợp tác lần này nhất định có thể xác lập.

Từ lão rất rõ ràng, dựa theo thực lực Từ thị muốn cùng Lý thị hoàn thành dự án phòng ở kia cũng không phải không có khả năng, nhưng mà vẫn có áp lực, nguy cơ trong đó cũng rất lớn, lần này có được Tiêu thị hỗ trợ, như vậy cái dự án này liền có thể hoàn thành.

Từ lão thấy hai người ngồi xuống, liền sai người dọn cơm.

Trong đó đương nhiên chỉ có một mình Từ lão là vui vẻ ăn cơm, lòng dạ Từ Tử Kỳ và Tiêu Tiểu Dao đều không ở chỗ này, mỗi người đều nghĩ về chuyện tình của Nguyên Họa.

Ăn cơm xong, Tiêu Tiểu Dao liền hỏi “Từ tiểu thư, xin hỏi Nguyên Họa cùng cô tham gia dạ tiệc lần trước là nhân viên của cô sao?” Tiêu Tiểu Dao vẫn không kiềm chế được hỏi Từ Tử Kỳ.

Từ Tử Kỳ vốn trong lòng thấp thỏm bất an, nghe được Tiêu Tiểu Dao nói liền thót lên.

Có chút mất tự nhiên cười nói “Tiêu tiểu thư, ngại quá, Nguyên Họa đã không còn là nhân viên công ty tôi, nếu cô muốn liên hệ nàng với nàng, tôi có số điện thoại của nàng.” Nói xong lấy điện thoại đưa cho Tiêu Tiểu Dao, trong lòng không ngừng an ủi mình, người này đã cùng mình không có quan hệ, nàng và ai cùng một chỗ cũng không có nửa đồng tiền quan hệ với mình. Thế nhưng tim vẫn không nhịn được đau đớn, không nhịn được đau thương, không nhịn được mà buồn khổ.

Tiêu Tiểu Dao có chút giật mình, nhìn vẻ mặt đạm mạc của Từ Tử Kỳ, cười đưa tay cầm lấy điện thoại của Từ Tử Kỳ lấy số điện thoại của Nguyên Họa, nói tiếng cám ơn Từ Tử Kỳ liền quay đầu tạm biệt Từ lão.

“Từ chủ tịch, tôi cũng cần phải trở về, thời gian không còn sớm. Hôm nay đa tạ ngài chiêu đãi.” Trong lòng Tiêu Tiểu Dao từ lâu đã muốn chạy ra ngoài gọi cho chủ nhân số điện thoại này, thế nhưng bây giờ còn đang nhà của người khác.

Từ lão đầu óc mơ hồ, chẳng biết hai người này nói về ai, thế nhưng trực giác nói cho hắn biết Nguyên Họa này cùng Tiêu Tiểu Dao quan hệ không bình thường, cùng cháu gái của hắn quan hệ cũng không bình thường.

“Ha hả, Tiêu tiểu thư nói đùa. Nói cái gì chiêu đãi không chiêu đãi a, cháu cùng Tử Kỳ tuổi tác cũng xấp xỉ nhau, sau này gọi ta là ông nội Từ đi. Khi nào đến A thị thì đến Từ gia chơi, không cần khách khí. Tử Kỳ, cháu còn ngớ ra làm gì, tiễn Tiêu tiểu thư ra cửa a!”

“Dạ, được. Ông nội Từ.” Tiêu Tiểu Dao làm sao không biết những lời này là lời xã giao, trên thương trường chỉ có lợi ích không có tình cảm. Tiêu Tiểu Dao nàng mấy năm này sinh tồn trên thương trường cũng không phải vô ích. Đối với đạo đức giả như vậy, Tiêu Tiểu Dao chỉ cười đáp ứng.

“Ông nội, cháu đi trước.” Từ Tử Kỳ nói với Từ lão, kỳ thực nàng tuyệt không muốn cùng đi với Tiêu Tiểu Dao, đi cùng Tiêu Tiểu Dao cuối cùng chỉ có thể nghĩ đến Nguyên Họa. Nghĩ đến Nguyên Họa lại một trận đau lòng.

“Ừ. Trên đường cẩn thận một chút.” Từ lão đứng dậy đưa hai người ra tới cửa.

Thấy hai người lái xe đi xa, ngược lại quay qua quản gia A Đức bên cạnh phân phó “A Đức, cậu đi điều tra cho ta xem Nguyên Họa là ai, cành nhanh càng tốt.”

“Dạ biết, ông chủ.” Chỉ chốc A Đức mặc y phục đen cũng biến mất dần dưới ánh trăng mờ mịt. Ở cửa chỉ còn Từ Vạn Hồng một mình đứng đó, trong mắt lóe ra tia sáng không biết tên.

=================================

Chuẩn bị Edit bộ Nữ Dâm Tặc Háo Sắc thể loại NP, ai thích ủng hộ mình nhé:3


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ