settingsshare

Chiều Cao Tính Cái Gì, Đẩy Ngã Vạn Tuế Chương 25

Chương 25:

Beta: Sai sót gì nhắc mình dùm: D

Sáng sớm lúc tỉnh lại, Nguyên Họa phát hiện mình đều đã dán lên trên người của Từ đại mỹ nữ, hoàn toàn là dáng vẻ của bạch tuộc.

Ở trong lòng vì mình đổ mồ hôi lạnh sau đó mới cẩn thận dời đi thân thể nho nhỏ của mình, động tác rất nhẹ rất nhẹ, nhưng mà vẫn đánh thức Từ đại mỹ nữ.

Từ Tử Kỳ một đêm này ngủ khỏi nói có bao nhiêu an ổn, bị đánh thức, có chút khí giường*, nhưng mà lúc mở mắt ra nhìn thấy Nguyên Họa, tức giận trong lòng đều bị hạnh phúc bao phủ.

*khí giường: Tức giận khi đang ngủ mà bị đánh thức

Từ Tử Kỳ rất hưởng thụ cảm giác như thế này, cũng là lần đầu tiên cảm giác được cái loại tình yêu của thiếu nữ đang yêu đương, nhìn Nguyên Họa bằng ánh mắt đầy dịu dàng.

Nguyên Họa một bên không biết đây là cảm thụ gì, trái tim nho nhỏ run lên một cái, giống như sắp suy kiệt, Từ đại mỹ nữ còn dùng ánh mắt dịu dàng chết người không đền mạng mà nhìn nàng, mẹ a!

Nguyên Họa còn cảm thấy da gà của mình toàn bộ hiện ra, tại sao cảm thấy ánh mắt của Từ đại mỹ nữ nguy hiểm như vậy chứ?

Nguyên Họa trái phải dò xét một lần, tìm đường chạy trốn tốt nhất

Từ Tử Kỳ nhìn Nguyên Họa lén lút cũng biết người này đang tính làm cái quỷ gì, người chưa chạy đã vội vàng nói “Nguyên Họa, lúc em ngủ lợi dụng tôi, dán vào trên người tôi.”

Nguyên Họa ớn lạnh, cũng không phải là mình tình nguyện dán lên, để người nào đó tự đắc đến như vậy. Nhưng lúc mình tỉnh lại đích thật là ôm Từ đại mỹ nữ, nói mình không phải cố ý, xem ra cũng không ai tin.

Nguyên Họa cảm thấy mình gặp phải thần xui xẻo gì rồi, kể từ cùng Từ đại mỹ nữ cùng một chỗ, thần xui xẻo này liền đặc biệt chiếu cố nàng.

“Ha hả, tư thế ngủ của em không tốt, cũng không biết lúc nào dán lên người chị nữa, ngượng ngùng, hì!” Nguyên Họa ngượng ngùng cười nói, trong lòng thì không tình nguyện.

“Tư thế ngủ không tốt có thể dán lên người người khác sao? Theo như em nói thì tội phạm cưỡng hiếp nói mình nhịn không được, có thể không cần kết tội sao?” Từ Tử Kỳ giả bộ ủy khuất vô cùng.

Nguyên Họa mồ hôi lạnh chảy ròng, người này rõ ràng không có việc làm đi gây sự, trước kia người ta cũng sờ ngực của chị rồi, hôm sau chị còn chưa đi theo người ta đi, hừ... Nghĩ đến chuyện đó, trong lòng Nguyên Họa lại vô cùng tức giận. Mặc kệ mà bỏ đi. (Hồi trước ẻm thấy thằng cha Lý thiếu sờ ngực tiểu thụ của ẻm á: ()

Từ Tử Kỳ không biết mình chỗ nào chọc cho Nguyên Họa đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, lúc nãy vẫn là một con mèo con đáng yêu, tại sao một hồi liền biến thành cọp mẹ hung hãn a!

“Nguyên Họa, em đi đâu a? Em còn chưa nói phải làm sao đây?” Từ Tử Kỳ quay ra cửa phòng Nguyên Họa hét lớn.

Trong lòng Nguyên Họa không vui, lại không thể biểu hiện ra ngoài, nàng không biết mình tại sao bởi vì nghĩ đến chuyện như vậy mà không vui, đành phải đi ra.

Thế nhưng bị Từ Tử Kỳ quát như thế, lửa giận trong lòng nhất thời công tâm mà đến, xoay người về phía Từ đại mỹ nữ trên giường, ngoài cười nhưng trong không cười mà nói “Làm sao bây giờ? Lẽ nào chị muốn em cưới chị sao? Từ đại mỹ nữ, đã từng dán lên người chị đều phải chịu trách nhiệm có phải hay không?”

Từ Tử Kỳ nghe được lời nói không vui và đầy mỉa mai của Nguyên Họa, tuy rằng không biết Nguyên Họa giận cái gì, nhưng Từ đại mỹ nữ người ta đích xác là bị Nguyên Họa nói đến tức giận.

Buổi sáng tốt đẹp, Nguyên Họa em là cố ý kiếm chuyện với tôi đúng không?

Từ Tử Kỳ tức, tức Nguyên Họa vì sao làm cho bầu không khí đang tốt biến thành như vậy, còn dùng chuyện này châm chọc nàng. Sửng sốt một chút mới quay qua Nguyên Họa nói “Được, vậy em liền cưới tôi để chịu trách nhiệm!” Từ Tử Kỳ tận lực để cho mình tỉnh táo lại, giọng nói ôn hòa nói.

Nguyên Họa chuyện đương nhiên cho rằng đây là thú vui tà ác của Từ Tử Kỳ, đi tới trước mặt của Từ Tử Kỳ, có chút cảm giác trên cao nhìn xuống, đương nhiên đây cũng là lần đầu tiên Nguyên Họa ở trước mặt Từ Tử Kỳ có cảm giác trên cao nhìn xuống. Tay đưa tới nâng cằm Từ Tử Kỳ nói “Thế nhưng em không muốn cưới!” Nói xong thả tay xuống chạy trốn.

Từ Tử Kỳ hiển nhiên không thích ứng được đối với Nguyên Họa cường thế như vậy, thất thần. Một hồi lâu tinh thần hồi phục, quay về hướng cửa hô lớn “Nguyên Họa, em cái tên hỗn đản* này!”

*khốn kiếp

Nguyên Họa ở trong toilet nghe được tiếng rống giận dữ của Từ Tử Kỳ, trong lòng vô cùng đắc ý, vẻ mặt phấn chấn mà đánh răng của mình. Trời biết lúc nàng nâng cằm Từ đại mỹ nữ người ta, tay có bao nhiêu run rẩy, trái tim nhỏ có bao nhiêu run rẩy, hồn phách chia lìa a!

Nguyên Họa đánh răng xong, bản thân không thể nào nấu cơm, không nỡ nấu mì chiêu đãi Từ đại mỹ nữ, đành đi đến cửa phòng ngủ nói với Từ Tử Kỳ “Từ tổng.” Kết quả Từ đại mỹ nữ người ta vừa nghe tiếng gọi này liền hung tợn mà trừng Nguyên Họa.

Nguyên Họa bị trừng cả người mất tự nhiên sửa lời nói “Tử kỳ... Ách...” Đạt được ánh mắt hài lòng của Từ đại mỹ nữ mới chậm rãi nói “Chị trước tiên thay quần áo, bàn chải đánh răng và ly mới đều đặt trên bàn dài, chị đi vào có thể thấy được, cái kia là cho chị dùng, em ra ngoài mua một ít thức ăn.”

T r u y e n c u a t u i N e t
“Ừ. Em cẩn thận một chút.” Từ Tử Kỳ mất tự nhiên dặn dò, đây là đương nhiên, Từ Tử Kỳ cũng chưa từng quan tâm tới một người như vậy, e rằng Nguyên Họa chính là người thứ nhất nghe được lời này của Từ Tử Kỳ.

“Ừ. Em đi đây, tạm biệt.”


“Tạm biệt.”

Từ Tử Kỳ rời giường mặc vào quần áo ngày hôm qua của mình, ai kêu Nguyên Họa người ta nhỏ như vậy làm chi, không có khả năng đưa ra mấy bộ quần áo cho nàng mặc, hiện tại đành phải mặc đồng phục đi làm ngày hôm qua của mình. Trở lại công ty không biết sẽ đưa đến lời nói bịa đặt gì. Khẳng định là nói nàng một đêm không về cùng nam nhân chơi bời.

Nguyên Họa phi nhanh xuống lầu, vốn là một tên chíp bông*, tự nhiên là không có khả năng lặng yên đi đi xuống lầu.

*đứa nhỏ nhanh nhảu đoản:) )

Xuống đường, chạy đến cửa hàng bán thức ăn sáng mua mấy cái bánh tiêu, hai cái bánh bao, hai bình sữa đậu nành, biết Từ Tử Kỳ tầng lớp thượng lưu chắc chắn ăn không quen mấy thứ này, thế nhưng thật sự là không có lựa chọn khác nha! Khu vực nhà nàng tìm đâu ra những thứ tây như sandwich cho Từ đại mỹ nữ ăn chứ? Chịu đựng tùy tiện ăn một chút đi.

Nguyên Họa trả tiền, bác gái bán bữa sáng lúc trả lại tiền thừa còn thầm nói “Một đứa nhóc nhỏ như vậy, lại mua nhiều như vậy, tại sao có thể ăn nhiều như vậy chứ?”

Nguyên Họa thật ra rất muốn phản bác, ngẫm lại cũng không cần thiết, được rồi, để bác gái cho rằng tôi là một thùng cơm đi. Cầm tiền lẻ, lại phi nhanh một trận về nhà.

Nguyên Họa lấy chìa khóa ra mở cửa nhà, đem bữa sáng ném cho Từ Tử Kỳ nói “Nhanh ăn đi.”

Từ Tử Kỳ cầm bữa sáng Nguyên Họa mua, nhìn hồi lâu, trong lòng vui vẻ. Tràn đầy hạnh phúc từ đáy lòng lan ra, cực kỳ tao nhã ăn, chủ yếu là tại Nguyên Họa ngồi bên cạnh nàng, cho nên Từ Tử Kỳ ăn còn tao nhã hơn trước nhiều.

Còn Nguyên Họa cái đứa nhỏ hư hỏng này, cho dù trước mặt là mỹ nữ cũng không chút nào cố kỵ. Trên phương diện ăn uống liền có thể chứng minh được, một cái bánh bao thịt chỉ vài ngụm liền giải quyết sạch sẻ. Ăn xong rút một tờ khăn giấy lau miệng là xong chuyện. Còn dáng vẻ Từ Tử Kỳ là miệng nhỏ ăn từng chút một.

Nguyên Họa ăn xong cũng chỉ có thể phát ngốc nhìn mỹ nữ ăn, nhìn cái miệng anh đào nhỏ nhắn đóng mở, Nguyên Họa chỉ cảm thấy cái miệng này so với bánh bao trên miệng còn có sức dụ dỗ hơn nhiều. Một bộ dáng bỉ ổi liền cũng hiện ra trước mặt của Từ đại mỹ nữ. (Chỗ này edit nhiều “miệng” qá muốn mất khái niệm luôn =) ) ) )

Từ Tử Kỳ ngẩng đầu thấy được ánh mắt trắng trợn của Nguyên Họa, còn nhìn chằm chằm vào mặt mình. Buồn bực nhìn người nào đó còn đang chìm trong dâm ý. (Ahaha: V)

Nguyên Họa lấy lại tinh thần thì dĩ nhiên nhìn thấy chính là mỹ nữ dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn mình chằm chằm, mặt bá một cái liền đỏ lên..

Không được tự nhiên mà quay đầu đi chỗ khác, thanh âm đặc biệt mất tự nhiên nói “Ăn xong rồi sao?” Nguyên Họa có tật giật mình cũng phát hiện thanh âm của mình trở nên không bình thường, đổ mồ hôi lạnh, cầu nguyện Từ Tử Kỳ không có nghe thấy gì!

Từ Tử Kỳ cũng không vạch trần Nguyên Họa, chẳng qua là quay qua Nguyên Họa tà tà cười. Đương nhiên nụ cười kia ở trong mắt Nguyên Họa có bao nhiêu u ám thì có bấy nhiều u ám.

Nguyên Họa chẳng qua là cảm thấy Từ đại mỹ nữ nếu không đi đóng phim ma thì thật đúng là uổng phí nhân tài a! Từ Tử Kỳ đúng là diễn cái gì cũng đảm nhiệm được, hơn nữa ở trong mắt Nguyên Họa diễn xuất của nàng phải nói là kiệt tác.

Ăn điểm tâm xong, hai người đi xuống lầu. Nguyên Họa đi bên cạnh Từ Tử Kỳ giống như một đứa nhỏ, ngay cả bà bà không quen biết đang đi lên lầu cũng hỏi Từ Tử Kỳ “Dẫn cháu gái đi ra ngoài chơi a?”

Từ Tử Kỳ nghẹn lại ý cười cuồn cuộn nổi lên trong lòng, nỗ lực yên tĩnh trở lại mới trả lời “Dạ, đúng vậy!”

Nguyên Họa nghe một già một trẻ nói chuyện, ý nghĩ muốn chết đều có. Dù gì mình cũng 24 tuổi rồi. Mặc dù nhỏ hơn Từ đại mỹ nữ vài tuổi. Nói thật ra, Nguyên Họa người ta căn bản cũng không biết Từ Tử Kỳ rốt cuộc bao nhiêu tuổi. Đều nói tuổi tác là bí mật của phụ nữ. Thế nhưng ở trong công ty cũng không ít ý kiến bát quái, căn cứ theo nhiều người, năm nay Từ đại mỹ nữ 27 xuân xanh. Cho nên trong tiềm thức Nguyên Họa vẫn cho rằng Từ đại mỹ nữ lớn hơn nàng mấy tuổi. Nhưng mà tính thế nào cũng chỉ có 3 tuổi, cũng không có khác biệt lớn như vậy a, tiếng xưng hô cháu gái này cùng bề ngoài có chút không thích hợp nha. Nguyên Họa nhịn xuống xúc động muốn trợn trắng mắt, ý cười dịu dàng mà quay qua Từ Tử Kỳ nói “Từ tổng, chúng ta cần phải đi.”

Từ đại mỹ nữ nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Nguyên Họa, trong lòng khỏi nói vui vẻ biết bao nhiêu, chân đạp giày cao gót đát đát mà đi xuống lâu. Cuối cùng còn quay đầu đối với bà bà còn trên thang lầu bà nói “Lão bà bà, cháu gái tôi sau này nhờ bà bà, nàng ở một mình, còn làm phiền bà bà chiếu cố nàng nhiều hơn.”

Thông thường, yêu cầu của mỹ nữ sẽ không bị người ta cự tuyệt. Cho nên bà bà đương nhiên là mừng rỡ đáp “Ha hả, cô nương cô cứ yên tâm đi, cháu của cô sau này cứ giao cho lão thái bà này, có gì cần đến phòng 203 tìm lão thái bà này là được rồi.”

Từ Tử Kỳ ngược lại rất tự nhiên nói tiếng cám ơn mới lại tiếp tục đi xuống lầu. Để lại Nguyên Họa một người đứng ở trên thang lầu, liếc mắt xem thường. Nàng nhịn thật lâu, thực sự rất lâu rồi.

Lúc Nguyên Họa xuống lầu, Từ Tử Kỳ cũng đã lên xe của mình.

Cũng may buổi sáng người không nhiều lắm, Nguyên Họa dùng tốc độ cực nhanh lên Ferrari của Từ Tử Kỳ, nàng cũng không muốn lại bị mọi người hiểu lầm thành tình nhân người khác, nghĩ đến những ánh mắt khinh bỉ, thân thể nho nhỏ của Nguyên Họa liền rùng mình.

Từ Tử Kỳ khởi động xe, tốc độ xe cũng không nhanh lắm. Nguyên Họa có chút buồn bực nhìn Từ Tử Kỳ, khó có được Từ đại mỹ nữ lái xe chậm như vậy nha. Phòng trọ của Nguyên Họa cũng rất gần cao ốc Từ thị, cho dù là tốc độ xe chậm đi nữa, cũng chỉ mất vài phút là đến.

Nguyên Họa xuống xe, nói tiếng cám ơn liền chạy về phía cao ốc Từ thị. Từ Tử Kỳ nhìn bóng lưng nho nhỏ của Nguyên Họa, càng kiên định ý nghĩ của chính mình. Nàng phải ôm được tiểu Nguyên Họa này về.

Nguyên Họa đi vào cao ốc Từ thị, thân mình bổng nhiên run một cái.

Trời nóng bức thế này, tại sao còn cảm thấy trên người lạnh như thế a, chẳng lẽ là điều hòa công ty chỉnh quá thấp? Thân thể nho nhỏ của Nguyên Họa rụt lại một cái, chạy nhanh vào trong thang máy, lại bắt đầu cuộc hành trình choáng váng.

=======================================

Vote nhiều up nhanh chương mới:3


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ