settingsshare

Chỉ Gọi Tên Em Chương 13

 

Tác giả: Thái Trí Hằng

Chỉ Gọi Tên Em

 

Tôi đứng trong tuyết rất lâu, Noãn Noãn mới huých huých tôi, nói: “Mau về khách sạn thôi, sẽ bị cảm lạnh đấy.”

Trên đường đi về, tuyết vẫn cứ rơi, đường phố nhuốm đầy một màu trắng, cây cối cũng trắng xóa cả.

Tôi muốn nếm thử vị tuyết, bèn ngẩng đầu lên trời, há miệng, lè lưỡi ra.

“Úi chao, mất mặt quá.” Noãn Noãn cười nói: “Hệt con cún.”

“Anh nhớ năm ngoái lúc cùng đi dạo phố ẩm thực, em cũng nói anh như vậy,” tôi nói.

“Đúng thế,” Noãn Noãn nói, “anh chẳng thay đổi chút nào.”

“Không, a thay đổi rồi,” tôi nói, “từ cún lớn thành chó rồi.”

Noãn Noãn phì cười, không nói gì nữa.

Noãn Noãn còn phải lái xe về công ty, sau đó mới về nhà.

“Trưa mai, em đến đón anh đi ăn cơm,” Noãn Noãn vừa ngồi vào xe vừa nói.

“Vậy nên mai gặp lại?” tôi nói.

“Đương nhiên là mai gặp.” Noãn Noãn bật cười, rồi lái xe đi.

Một câu mai gặp lại đơn giản như vậy cũng khiến tôi cười từ khi xe lăn bánh cho đến khi bóng xe mất hút tầm mắt.

Tôi về phòng khách sạn, mở cánh cửa sổ kiểu Pháp, bê một chiếc ghế ra ban công.

Pha một tách trà nóng, nằm dựa lên ghế, thưởng thức cảnh tuyết rơi.

Từ trước đến nay chưa từng nhìn thấy tuyết, cũng không biết tuyết thế này là to hay nhỏ?

Đột nhiên cảm hứng ngâm thơ trào dâng, tôi không khỏi thốt lên: “Tuyết rơi…”

Chỉ ngâm được hai từ đó là đứt, vì không biết tiếp thế nào. Nhìn quanh bốn bề, may mà không có ai.

Tôi quả nhiên không có tài thi hứng, gặp phải cảnh đẹp hiếm có nhường này mà vẫn không sao làm thơ được.

Nhớ ra còn phải gọi điện cho Từ Trì, tôi bèn rút điện thoại ra gọi cho cậu ta.

Từ Trì nói 20 phút nữa sẽ đến, đợi tôi dưới sảnh khách sạn, gặp nhau rồi nói

20 phút sau, tôi xuống sảnh, vừa ra khỏi thang máy đã thấy Từ Trì đang ngồi trên ghế so­fa giữa đại sảnh.

“Anh Thái!” Từ Trì đứng lên, dang rộng hai tay. “Nào, ôm anh một cái.”

Ai dà, nếu như câu này do Noãn Noãn nói ra thì tốt biết mấy.

Ôm ấp nồng nhiệt với Từ Trì xong, cậu ta nói: “Trời tối lại có tuyết, có nên làm một chén không nhỉ?”

“Một chén thì được,” tôi cười cười, “hai chén thì say mất.” Từ Trì ra ngoài cửa khách sạn gọi một chiếc taxi chúng tôi chạy thẳng tới chợ Hoa Sen ở Thập Sát Hải.

Năm ngoái giữa trưa hè tôi từng cùng Noãn Noãn tản bộ ven bờ hồ, nhưng giờ là đêm đông, hơn nữa còn là một đêm đông có tuyết rơi.

Từng có bông hoa tuyết chầm chậm rơi trên Thập Sát Hải, lặng thinh không một tiếng động, cũng chẳng lưu lại chút vết tích gì.

Nhớ lại hôm qua lúc đi chơi ở Tây Hồ Hàng Châu nghe người ta nói: Nắng Tây Hồ không bằng mưa Tây Hồ; mưa Tây Hồ chẳng bằng đêm Tây Hồ; đêm Tây Hồ sao bằng tuyết Tây Hồ. Vậy thì tuyết Tây Hồ chắc chắn là đẹp nhất rồi.

Thập Sát Hải liệu có phải cũng vậy không?

Biển hiệu chợ Hoa Sen nhuốm màu xưa cũ, ngạo nghễ đứng giữa những sắc đèn neon sặc sỡ rối mắt; quán bar mang màu sắc ngoại lai mở ở ven hồ đậm phong vị cổ xưa Trung Quốc, tiếng người huyên náo.

Khách khứa quá nửa là người nước ngoài, đến đây trải nghiệm phong vị Trung Quốc, lại có thể thưởng thức cuộc sống về đêm thời thượng.

Bắc Kinh nghìn năm tuổi, gân cốt liệu còn chịu nổi giày vò này chă

Từ Trì vừa ngồi xuống, liền thao thao bất tuyệt kể chuyện của mình.

Chúng tôi vừa uống rượu, vừa nói chuyện quá khứ, hiện tại, rồi cả tương lai.

Tôi nhận ra cả quần áo lẫn cách nói chuyện của Từ Trì đều đã trở nên chín chắn hơn, người nhìn cũng già dặn hơn.

“Suýt nữa thì quên,” Từ Trì đột nhiên nói, “Cao Lượng hôm nay đi Vũ Hán công tác, trước khi đi còn gi­ao em trọng trách xin lỗi anh, đành để lần sau dẫn anh đi leo Trường Thành Tư Mã Đài vậy.”

Nói xong, cậu ta rút từ cặp ra ba tấm ảnh đặt lên bàn, rồi nói: “Cao Lượng gửi anh này.”

Ba bức ảnh này thực chất đều cùng một kiểu, chỉ khác nhau về kích cỡ to, nhỡ, nhỏ.

Tấm to bằng tấm poster; tấm nhỡ rộng chừng 25 xăng ti mét; tấm nhỏ chỉ khoảng nửa bàn tay.

Tất cả chỉ đều là hình Noãn Noãn chụp trên lầu Thất Bắc ở Trường Thành Bát Đạt Lĩnh.

Noãn Noãn đứng thẳng người, hai tay giơ hai chữ V, mặt cười rạng rỡ.

“Cao Lượng nói, cái to để dán tường, cái nhỡ để bày bàn, còn cái nhỏ để bỏ ví.” Từ Trì cười cười.

Máy ảnh và kỹ thuật chụp của Cao Lượng đều rất tốt, vẻ duyên dáng của Noãn Noãn hiện lên sống động trên giấy ảnh.

Tôi vừa vui mừng kinh ngạc, vừa cảm kích vô cùng.

“Nào,” Từ Trì nói, “anh em ta uống vì Cao Lượng một chén.”

“Một chén sao đủ được?” tôi nói. “Ít nhất phải ba chén.”

“Được!” Từ Trì vỗ vỗ ngực. “Ba chén thì ba chén!”

Tôi lập tức nhét tấm ảnh nhỏ vào ví, rồi cẩn thận cuộn tấm to lại, buộc gọn gàng.

Tấm nhỡ thì cứ đặt bên cạnh, cho ngồi cùng tôi cái đã.

Uống với Từ Trì một lúc sau, tôi thấy mặt cậu ta đã đỏ bừng bừng, ánh mắt mơ mơ màng màng, hẳn là say rồi.

Nhớ ra mai cậu ta còn phải đi làm, bèn hỏi: “Trì huynh, nhà cậu ở đâu?”

“Nhà em nơi dốc cao Hoàng Thổ, gió lớn từ sườn dốc thổi qua, dù là gió Tây Bắc hay gió Đông Nam, đều là bài hát của em bài hát của em...” Từ Trì hát lên ông ổng.

Tôi thầm nghĩ hẳn cậu ta say mèm rồi, lại thử hỏi lần nữa: “Cậu ở đâu Bắc Kinh?”

“Nhà em nơi dốc cao Hoàng Thổ, mặt trời đi qua sườn dốc, rọi vào hang em chiếu lên tay em, còn có con trâu theo em...”

Từ Trì vẫn cứ ông ổng hát.

Tôi đỡ Từ Trì, gọi một chiếc taxi đưa chúng tôi trở về khách sạn Đài Loan.

Từ Trì sớm đã ngủ chẳng biết trời trăng gì nữa, đành phải đưa cậu ta lên phòng tôi, quăng xuống giường.

Tôi tắm qua bằng nước nóng, tắm xong ra khỏi phòng tắm, đã thấy Từ Trì ngáy như kéo bễ.

Nhìn đồng hồ, đã gần 1 giờ sáng, lay lay Từ Trì, chẳng thấy cậu ta phản ứng gì.

Dù gì cũng là giường đôi, tối nay đành ngủ cùng Từ Trì vậy.

Tôi gọi điện xuống quầy lễ tân, nhờ họ gọi morn­ing call lúc sáu rưỡi sáng.

Lúc trước ở Đài Loan, nghe nói ở Đại lục gọi morn­ing call là kêu giường, thấy rất thú vị.

Nhớ năm ngoái thầy giáo dạy tiếng Hán đã nói, tiếng Hán đọc xuôi cũng được, đọc ngược cũng xong.

Ở Đại Lục là đọc xuôi, vì vậy kêu giường có nghĩa là “gọi bạn dậy khỏi giường”; nhưng ở Đài Loan là đọc ngược kêu giường lại biến thành “ở trên giường mà gọi”.

Hôm qua đi dạo ở Tây Hồ Hàng Châu, buổi tối trở về Tô Châu, sáng nay đáng ra phải từ Tô Châu tới Thượng Hải rồi về Đài Loan; không ngờ chỉ vì một ý nghĩ nhất thời, mà giờ đã nằm trên giường trong một khách sạn ở Bắc Kinh.

Nhớ đến những vội vàng và tâm trạng thất thường quãng thời gi­an ấy, cảm giác mệt mỏi nhanh chóng xâm chiếm toàn thân, tôi dần chìm vào giấc ngủ.

Morn­ing call lúc sau rưỡi sáng cùng lúc đánh thức tôi và Từ Trì.

Từ Trì nhận ra đang cùng nằm với tôi trên một chiếc giường, lúc đầu còn thất kinh, sau nhớ lại chuyện đêm qua, bèn bật cười ha hả.

Cậu ta đánh răng rửa mặt qua loa, rồi vội vàng đi làm.

“Vẫn là câu nói cũ,” Từ Trì nói, “lần sau đến Bắc Kinh, nhất định phải báo em đấy.” Nói xong cậu ta lại ôm tôi một cái nồng nhiệt.

Từ Trì vừa mở cửa ra, đã lại quay đầu lại nói: “Anh Thái, cố lên.”

Tôi hiểu ý Từ Trì, liền gật đầu tỏ ý tiếp t

Từ Trì đi rồi, tôi lại ngủ tiếp.

Nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ, trong mơ hiện ra một quả núi, đại pháo của quân Thanh đang nã xuống chân núi, hai bên khẩu pháo nằm dạt một hàng dân binh, cầm súng ngắm bắn.

Dưới chân núi là mười mấy đội quân Pháp đang tấn công lên.

Tôi và Noãn Noãn đi dạo nơi trên núi, ngang qua đại pháo của quân Thanh, tôi nói với Noãn Noãn: “Chỗ này chính là Noãn Noãn.”

“Cuối cùng anh cũng dẫn em tới Noãn Noãn rồi.” Noãn Noãn cười rất rạng rỡ.

Trong tiếng pháo rền vang, thấp thoáng truyền lại tiếng chuông lanh lảnh.

Như thể giữa phim trường quay cảnh chiến tranh đột nhiên vang lên tiếng chuông di động, thế là đạo diễn tức giận hét lên: “Cut!” Tôi bị tiếng chuông đánh thức, phải mất mấy giây sau mới ý thức nổi đó chắc là chuông cửa.

Tôi mơ mơ màng màng ra mở cửa.

“Vẫn ngủ à?” Noãn Noãn nói. “Sắp trưa rồi kìa.”

Mọi tế bào trên cơ thể tôi lập tức tỉnh táo, quân Pháp cũng bị đánh cho tan tác rồi.

“Hả?” Tôi há hốc miệng. “Ơ…”

“Anh để em đứng đây,” Noãn Noãn bật cười, “hay là xuống dưới sảnh đợi anh?”

Tôi vội vàng mở rộng cửa , Noãn Noãn đi thẳng vào ngồi lên so­fa.

Tôi bắt đầu hối hận, giờ đang lúc binh đao loạn lạc, Noãn Noãn sẽ cười cho xem.

“Cứ từ từ,” Noãn Noãn nói, “đừng vộ

Mặt tôi đỏ dần, vội vàng xông thẳng vào nhà tắm, làm xong hết những việc phải làm trong vòng ba phút.

Tối qua vì sợ thú tính của Từ Trì bộc phát, tôi bê luôn cả sơ mi quần dài đi ngủ.

May không bị Noãn Noãn nhìn thấy cơ ngực với bắp chân, thật nguy hiểm quá.

“Đi thôi,” tôi nói.

“Anh mặc thế ra đường à?” Noãn Noãn nói. “Bên ngoài 0 độ đấy.”

Ở lâu trong phòng bật lò sưởi, tôi nhất thời quên mất giờ ở Bắc Kinh đang là mùa đông.

Vội vàng mặc thêm áo len, cầm áo khoác, lúc này Noãn Noãn mới đứng dậy.

Vào thang máy, trùng hợp lại gặp đúng đôi vợ chồng ngoại quốc ở Đông Lai Thuận tối qua,

Anh Tây chào tôi một tiếng, hỏi: “Hon­ey­moon?”

“Just lover,” tôi nói.

“Friend!” Noãn Noãn vội vàng phủ nhận. “We are just friends!”.

Cặp vợ chồng nọ bật cười, tôi cũng cười, chỉ có Noãn Noãn là giậm chân.

Ra khỏi thang máy, Noãn Noãn đưa cho tôi một thứ: “Cho anh.”

Tôi đón lấy, ra là một chiếc khăn quàng màu ghi đậm.

“Bên ngoài lạnh đấy,” Noãn Noãn nói. “Lát đi ra thì quàng và

Quàng khăn bước ra khỏi khách sạn, tôi đột nhiên nhớ ra hôm nay là ngày đi làm.

“Noãn Noãn,” tôi nói, “nếu em bận, anh có thể hiểu mà.”

Noãn Noãn dừng lại, quay sang nhìn tôi nói: “Lẽ nào giờ anh đang được nghỉ hả?”

Tôi lặng người, không trả lời.

“Đi thôi.” Noãn Noãn phì cười.

Sánh vai đi cùng Noãn Noãn mấy bước, trong lòng tôi vẫn lo làm nhỡ dở việc đi làm của Noãn Noãn.

“Lương Lương,” Noãn Noãn lại dừng bước, “lúc tâm trạng không tốt, em thường mong có một cái màng lọc khổng lồ, lọc bỏ hết mọi cảm xúc tiêu cực nào là buồn bã, nào là u sầu, chỉ để lại bản thân thuần khiết thôi.”

Nói xong, Noãn Noãn đưa tay vẽ một ô vuông lớn trước mặt, rồi lại vẽ nhiều những đường thẳng đan xen nữa.

“Cái màng lớn thế này, đủ cho hai người dùng đấy,” Noãn Noãn nói. “Chúng ta cùng nhảy thôi.”

Tôi gật gật đầu, Noãn Noãn đếm một, hai, ba, chúng tôi cùng phi người qua chiếc màng lọc Noãn Noãn vẽ.

Noãn Noãn cười rất vui vẻ, tôi cũng cười.

Lên xe của Noãn Noãn, vẫn là chiếc xe màu trắng của công ty hôm qua.

Tuy tuyết đã ngừng rơi, nhưng đường phố như Ngũ Tử Tư qua Chiêu quan, một đêm tóc đã bạc trắng.

Trên những mái ngói xây theo kiểu cổ phủ dày tuyết, trên cành cây, dưới mặt đất, đâu đâu cũng là

Bắc Kinh trở nên thật thanh khiết, một vẻ đẹp tươi mới và tĩnh lặng.

Nhưng người đi bộ trên đường cứ hùng hục, chẳng ai dừng lại thưởng thức cảnh đẹp này.

“Noãn Noãn,” cuối cùng tôi cũng không nén nổi, “có thể dừng xe lại không?”

Noãn Noãn vừa đỗ xe vào sát lề đường, tôi lập tức mở cửa xe, chạy ra giữa trời tuyết mênh mông.

Tôi ngồi thụp xuống, hai tay nắm lấy hai vốc tuyết, cảm nhận vai mình run run.

“Làm gì thế?” Noãn Noãn đứng sau tôi hỏi.

Tôi quay lại, xòe hai tay ra trước mặt em, cười nói: “Là tuyết đấy!”

Noãn Noãn tỏ vẻ bất lực.

Tôi bắt đầu lăn lộn trên tuyết, càng lăn càng thấy vui.

“Mất mặt quá, mau đứng dậy đi!” Noãn Noãn nói.

Tôi ngừng lăn, nằm thẳng cẳng, mặt đất phủ tuyết mềm mại dịu dàng, thật dễ chịu.

“Vứt anh ở đây luôn, kệ anh đấy!” Noãn Noãn lại nói.

Mỗi tay nắm một nắm tuyết, tôi đứng dậy bước đến trước mặt Noãn Noãn, xòe tay ra nói: “Là tuyết đấy!”

Noãn Noãn không biết nên tức hay nên khóc, chỉ “này” một tiếng.

“Để anh bơi trong tuyết đã.” Tôi nói xong bèn nằm bò ra.

“Bị cảm lạnh đấy!” Noãn Noãn căng thẳng, đang đưa tay định kéo tôi dậy thì trượt chân một cái, ngã soài ra tuyết.

“Em cũng muốn chơi hả?” Tôi vê một quả cầu tuyết nhỏ, ném về phía Noãn Noãn, hoa tuyết bay tứ tung.

Noãn Noãn cố đứng lên, nhưng lại trượt ngã, mặt đỏ bừng, nói: “Mau kéo em lên.”

“Đợi tí đã,” tôi nói, “anh phải làm thiên thần trên tuyết.”

“Lương Lương!”

Tôi đưa tay phải ra kéo Noãn Noãn đứng dậy, Noãn Noãn đứng lên phủi phủi tuyết trên người, tiện thể trừng mặt với tôi xong, đột nhiên ngồi thụp xuống nặn cầu tuyết ném tôi.

“Chơi không?” Noãn Noãn nói.

“Em là con gái, anh nhường em năm quả,” tôi nói.

“Được.” Noãn Noãn lại ngồi thụp xuống, nặn xong quả nào là lấy hết sức ném bộp vào người tôi.

Bộp bộp bộp bộp bốn tiếng, tôi vẫn giữ vững tư thế, hệt một bức tượng mỉm cười.

Noãn Noãn ngừng nặn cầu tuyết, phủi hết tuyết trên tay, chỉnh lại đầu tóc quần áo.

“Sao dừng lại rồi?” tôi hỏi.

“Vì anh nhường em năm quả,” Noãn Noãn cười nói, “nên em chỉ ném bốn quả thôi.”

“Hả?” Tôi há hốc mồm.

Noãn Noãn cười rất hỉ hả, bước lại giúp tôi phủi tuyết trên áo và tó

“Nếu để người khác nhìn thấy, lại tưởng bọn mình là hai đứa điên ấy chứ,” Noãn Noãn nói.

“Đối với anh, nhìn thấy tuyết mà không phát điên thì mới thực sự là điên,” tôi nói.

“Hả?”

“Em nhất định không hiểu được người sinh ra ở vùng nhiệt đới như anh có cảm giác gì khi nhìn thấy tuyết đâu.”

“Giờ thì hiểu rồi.” Noãn Noãn bật cười khúc khích.

Tôi lại ngồi bệt xuống, Noãn Noãn không ngăn tôi nữa, tôi dứt khoát nằm lăn ra tuyết.

“Năm ngoái anh nói có lẽ vào mùa đông, là vì muốn tới ngắm tuyết hả?” Noãn Noãn hỏi.

“Không,” tôi nói. “Đó là vì những cuộc hẹn lớn thì nên vào mùa đông.”

“Hả?”

“Ý là thế đấy[36].”

Noãn Noãn thần người, rồi lập tức hiểu ra, nói: “Thế nên hẹn nhỏ vào mùa hè, hẹn nhỡ vào mùa thu phải không?”

“Anh rất hân hạnh,” tôi bật cười, “cuối cùng em cũng theo kịp tính hài hước của anh rồi.”

“Nói nhảm.” Noãn Noãn khẽ hừ một tiếng.

Tôi nhìn lên trời một lúc, quay sang liếc thấy Noãn Noãn đang đứng nhìn tôi.

“Đừng nằm nữa, cảm lạnh đấy,” Noãn Noãn giục, “mau

“Không nằm ra đất, sao có thể thấy bầu trời trong xanh của Bắc Kinh?” tôi nói.

“Ồ, miệng cún mọc ra ngà voi rồi kìa,” Noãn Noãn bật cười.

“He he,” tôi cũng cười.

“Trận tuyết đầu mùa năm nay lớn thật, bao nhiêu cây đều bị đè rắn rồi,” Noãn Noãn nói.

“Dưới cây có rắn hả?” tôi rất tò mò, “không thì sao lại đè rắn?

Noãn Noãn nhặt một cành cây nhỏ, ngồi xuống viết chữ “gãy” lên mặt đất tuyết.

Tôi nhìn chữ “gãy”, bèn hỏi: “Chữ này có thể đọc thành rắn hả?”

“Ở Bắc Kinh đều nói thế.” Noãn Noãn nhún vai. “Rắn thì không sao, chỉ có xe đỗ dưới cây là hứng đủ.”

“Suýt chút nữa thì quên một chuyện quan trọng.” Tôi vội vàng đứng dậy, cầm cành cây Noãn Noãn vừa dùng để viết chữ.

“Quên gì cơ?” Noãn Noãn hỏi.

Tôi lấy cành cây vẽ một hình thiên thần dang cánh bên cạnh chữ “gãy”.

“Này.” Noãn Noãn trừng mắt nhìn tôi.

Tôi còn chưa thỏa, lại viết tiếp bên dưới: Lương Lương. Viết xong bèn đưa lại cành cây cho Noãn Noãn.

Noãn Noãn nhìn tôi, bật cười, rồi viết ngay xuống cạnh chữ Lương Lương: Noãn Noãn.

“Anh cũng tới cầm cành cây đi,” Noãn Noãn nói. “Chúng ta cùng nhắm mắt, viết ra bốn chữ

Tay phải tôi và Noãn Noãn cùng nắm lấy cành cây nhỏ, chúng tôi nhắm chặt mắt, viết từng nét trên tuyết.

Có lúc cảm thấy như Noãn Noãn đang dẫn tôi, có lúc dường như lại là tôi đang dẫn em, nhưng nét bút không hề vì thế mà ngắt quãng.

Viết xong mở mắt ra nhìn, trên tuyết hiện lên bốn chữ rõ ràng: Đều ở Bắc Kinh.

“Cũng may bốn chữ này phồn thể và giản thể không có gì khác biệt,” tôi nói.

“Đúng thế,” Noãn Noãn nói.

“Ban đầu anh còn tưởng em định viết thiên trường địa cửu chứ,” tôi nói.

“Anh mơ vừa thôi.” Noãn Noãn trừng mắt nhìn tôi.

“Lẽ nào là đời đời kiếp kiếp?”

“Lương Lương.”

“Ừ,” tôi nói, “anh im miệng.”

Tôi lại nằm soài ra, Noãn Noãn cũng im lặng ngồi bên tôi.

“Noãn Noãn,” tôi nói, “được gặp em thật là tốt.”

Noãn Noãn cười, không nói gì.

“Nếu anh cứ lặp lại câu này mãi, em lượng thứ cho anh nhé.”

“Được,” Noãn Noãn nói, “em sẽ lượng thứ cho anh.”

“Anh đói chưa?” Noãn Noãn nói.

“Ừ,” tôi nói

“Đi ăn trưa thôi,” Noãn Noãn nói.

Tôi đang định đứng dậy, thì đột nhiên mặt bỗng lạnh buốt, hóa ra Noãn Noãn nắm một vốc tuyết ném vào mặt tôi.

Nhổ phì phì tuyết trong miệng ra, lau lau mắt kính, đứng lên, đã thấy Noãn Noãn vào xe rồi.

Lên xe, Noãn Noãn vẫn cười khanh khách không dứt.

Tôi nói mặt tôi đông cứng lại rồi, Noãn Noãn nói như vậy tốt quá, để tôi đỡ tiếp tục nói nhảm.

Chẳng bao lâu sau, chúng tôi xuống xe, đi mấy bước liền nhìn thấy biển hiệu “Toàn Tụ Đức”.

Tôi nhớ lại năm ngoái lúc đi dạo xong phố Đại Sách Lan, đứng đợi xe, Noãn Noãn nói lần sau tôi tới Bắc Kinh sẽ đãi tôi ăn vịt quay.

“Noãn Noãn,” tôi nói, “em vẫn còn nhớ à”.

“Đương nhiên rồi,” Noãn Noãn nhướn lông mày.

Tới Toàn Tụ Đức đương nhiên phải ăn vịt quay, lẽ nào lại gọi gà rán.

Ngoài vịt quay ra, chúng tôi gọi thêm vài món vịt đặc sắc khác, ngoài ra để tránh dầu mỡ nhiều bị ngấy, còn gọi cả ít rau xanh.

Món vịt quay được đưa lên, đầu bếp còn đặc biệt đến tận bàn cắt từng lát thịt vịt, thật là quá đã.

Tôi gộp chung phần bữa sáng với bữa trưa lại ăn, Noãn Noãn thấy tôi ăn ngon miệng, nói ở Toàn Tập Đức là vịt quay treo bếp, ngoài ra còn có loại vịt quay trong lò ở các cửa hàng rẻ hơn, có cơ hội cũng nên đi nếm thử, mùi vị hoàn toàn không giống nhau.

Bữa này cũng hệt bữa tối qua, tôi ăn no căng bụng.

Lấy cớ vào nhà vệ sinh, tôi lén đi thanh toán.

“Lương Lương,” Noãn Noãn nói giọng trách cứ, “sao anh lại tranh trả tiền nữa?”

“Noãn Noãn,” tôi nói, “Đài Loan có một truyền thống, nếu lần thứ hai cùng con gái đi ăn mà để con gái trả tiền, người con trai sẽ bị đen đủi suốt hai tháng.”

Noãn Noãn sững người, rồi lập tức bật cười, nói: “Hóa ra tối qua cũng là anh nói bừa.”

Ra khỏi Toàn Tụ Đức, Đại Sách Lan ở chếch ngay đối diện.

“Đi dạo chút đi.” Noãn Noãn lên tiếng.

“Ừ.” Tôi gật đầu.

Đại Sách Lan vẫn chẳng thay đổi gì, chỉ thêm vài cửa hàng bán quần áo giá rẻ.

Nét thuần khiết tôi và Noãn Noãn từng có ở đây năm trước hẵng còn, điều này khiến chúng tôi dường như đều thở phào nhẹ nhõm.

Vòng đi vòng lại một lượt, chúng tôi lại ngồi trước Đồng Nhân Đường nghỉ chân.

Điện thoại Noãn Noãn đổ chuông, tôi đứng lên đi ra phía khác cách mười bước, Noãn Noãn nói chuyện điện thoại, chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn tôi.

Ngắt máy xong, tôi nhận ra Noãn Noãn nhíu mày.

“Sao thế?” Tôi bước lại bên Noãn Noãn.

“Sếp kêu em đi phỏng vấn mấy người,” giọng Noãn Noãn nghe có vẻ hờn trách. “Em đã nói trước ông ấy rồi, mấy ngày này đừng gọi em, có việc thì kêu người khác ấy.”

“Sếp em nói sao?”

“Sếp nói, cô là người khác, người khác chính là cô.”

“Thâm thúy thật.”

“Đúng thế.”

Noãn Noãn im lặng, dường như rất khó xử.

“Noãn Noãn,” tôi nói, “nếu không cản trở công việc của em, anh đi cùng em có được không?”

Noãn Noãn có vẻ kinh ngạc, quay sang nhìn tôi.

“Anh nghĩ em hẳn cảm thấy nếu không đi cùng anh thì không phải lắm, nhưng lỡ dở công việc thì cũng phiền, vì vậy nếu anh đi cùng em thì chẳng phải nhất cử lưỡng tiện còn gì,” tôi nói. “Đương nhiên là nếu không cản trở gì việc của em.”

“Em biết ngay anh sẽ nói thế mà.” Noãn Noãn nhìn nhẹ nhõm hẳn. “Đương nhiên là không cản trở gì rồi.”

“Vậy thì cứ coi anh là con bọ chét đi.” Tôi cười cười.

“Tốt quá rồi,” Noãn Noãn cười, “nhưng em phải nhờ người mua thêm vé tàu hỏa.”

“Vé tàu hỏa?” Tôi rất hiếu kỳ. “Không phải là ở Bắc Kinh à? Chúng ta sẽ đi đâu?”

“Cáp Nhĩ Tân,” Noãn Noãn nói.

“Cáp… Cáp…” tôi lắp bắp, “Cáp Nhĩ Tân?”

“Là Cáp Nhĩ Tân, không phải là Cáp Cáp Cáp Nhĩ Tân.” Noãn Noãn cười rất vui vẻ. “Chỉ một chữ cáp thôi.”

Tôi đứng sững như trời trồng, mãi lâu sau vẫn chẳng nói nổi nên lời.

Từ Bắc Kinh tới Cáp Nhĩ Tân gần 1248 cây số, tám rưỡi tối có một chuyến tàu tốc hành chạy thẳng đến đó, 7 giờ 5 phút ngày hôm sau đến Cáp Nhĩ Tân, phải ngồi 10 tiếng 35 phút đồng hồ.

Đầu tiên, Noãn Noãn nhờ người mua hai vé giường nằm mềm tầng dưới, rồi chúng tôi trở về khách sạn, lên phòng chuẩn bị hành lý.

Trả phòng trước hai đêm, đổi sang đặt phòng vào ngày kia, đem va li xuống ký gửi dưới tầng một của khách sạn.

Ra khỏi khách sạn, Noãn Noãn nhìn tôi, nói: “Phải mua cho anh một đôi găng tay.”

“Không cần đâu,” tôi nói, “anh đút tay vào túi áo là được rồi.”

“Ừm,” Noãn Noãn gật đầu, “vải da chống lạnh tốt đấy.”

“Đút hai tay vào túi áo, cũng hệt như đút vào găng tay thôi,” tôi nói.

“Loại da nào nhỉ?” Noãn Noãn nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, “da cừu đi.”

“Đừng tốn tiền mua găng tay,” tôi nói.

“Cứ vậy đi.” Noãn Noãn cười cười. “Ra phố Vương Phủ Tỉnh mua.”

“…”

Noãn Noãn hoàn toàn chẳng buồn nghe tôi nói.

Noãn Noãn giúp tôi chọn một đôi găng tay da cừu trên phố Vương Phủ Tỉnh.

Lần này em đã học được rồi, động tác trả tiền nhanh gọn dứt khoát, không cho tôi bất kỳ cơ hội

“Anh còn cần mũ nữa,” Noãn Noãn nói.

“Đừng tiêu tiền nữa,” tôi nói.

“Yên tâm,” Noãn Noãn nói, “em có hai cái mũ.”

Tôi và Noãn Noãn về chỗ em ở, tôi đợi em dưới tầng.

Noãn Noãn sắp xếp xong đồ dùng cá nhân cần thiết rồi đi xuống, đưa cho tôi một chiếc mũ len màu đen.

Sau đó tôi tới chỗ Noãn Noãn làm việc, Noãn Noãn bảo tôi ngồi ở so­fa đợi em, dặn dò: “Đừng nói năng linh tinh đấy.”

“Nói năng linh tinh là thế nào?” tôi hỏi.

“Ví dụ như, nếu người ta hỏi quan hệ giữa em với anh là gì, anh đừng có nói em là người yêu của anh.”

“Ờ, anh hiểu rồi,” tôi nói, “không được nói em là người yêu của anh, phải nói anh là người yêu của em.”

“Quyết định thế này đi,” Noãn Noãn nói, “anh không được nói bất kỳ câu gì.”

Chỉ thấy Noãn Noãn chạy đông chạy tây, chỉnh lý tài liệu, chuẩn bị máy móc, rồi lại chạy đi thảo luận với sếp vài việc.

“Đi được rồi.” Noãn Noãn cuối cùng cũng xong việc. “Anh có nói linh tinh gì không đấy?”

“Anh nghe lời em, không nói câu nào,” tôi nói.

“Thế thì tốt.” Noãn Noãn bật cười.

“Kết quả mọi người đều nói người yêu của Noãn Noãn đáng thương quá, bị câm.”

“Anh…”

Ra khỏi tòa nhà Noãn Noãn làm việc, trời cũng đã tối.

Vẫn còn cách giờ tàu chạy một lúc nữa, chúng tôi đang định kiếm cái ăn, thì vừa may phát hiện ra một quầy thịt dê nướng.

Tôi và Noãn Noãn mỗi người mua năm xiên thịt dê, đứng ăn bên lề đường như một cặp vợ chồng nghèo khổ.

Đúng lúc đấy điện thoại tôi đổ chuông, nhìn màn hình hiển thị, là cậu em khóa dưới.

“Anh, ra ngoài ăn cơm đi,” cậu ta nói.

“Anh ở Bắc Kinh rồi,” tôi nói.

“Thật không?” Cậu ta rất kinh ngạc.

“Ừm,” tôi ậm ừ.

“Đi dự lễ cưới của Noãn Noãn hả?” Cậu ta cười sằng sặc.

“Này.”

“Thế thì không sao rồi, nhớ giúp em hỏi thăm Vương Khắc nhé, tiện thể xem cô ấy sống thế nào.”

“Vương Khắc cưới chồng rồi.”

“Anh thôi đi.”

“Không tin, tôi cho cậu nói chuyện với Vương Khắc.”

Tôi đưa điện thoại cho Noãn Noãn.

“Mình là Vương Khắc,” Noãn Noãn bịt mũi nói, “mình lấy chồng rồi.” Noãn Noãn nói xong, không nhịn được phì cười, trả điện thoại lại cho tô

Cậu em đang bù lu bù loa trong điện thoại là không thể nào, như thế quá tàn nhẫn.

“Tôi với Noãn Noãn đùa cậu thôi,” tôi vừa cười vừa nói.

“Đùa thế chết người đấy.”

“Được rồi. Vậy đã nhé.”

Ngắt máy xong, tôi và Noãn Noãn nhìn nhau, cùng lúc bật cười ha hả.

“Noãn Noãn,” tôi nói, “được gặp em thật là tốt.”

“Em lượng thứ cho anh.” Noãn Noãn lại bật cười.

Ngồi lên xe taxi, tôi và Noãn Noãn chạy thẳng tới ga tàu hỏa Bắc Kinh.

Ga rất lớn, dòng người chen chúc tấp nập, Noãn Noãn dẫn tôi đi loanh quanh một hồi mới vào được sân ga.

Đường ray tàu hỏa ở Đài Loan là đường ray hẹp, đường ở đây rộng hơn một chút, chắc là đường ray tiêu chuẩn.

Lên tàu hỏa, tìm đến cab­in của chúng tôi, mở cửa ra xem, hai bên trái phải mỗi bên có hai tầng giường.

Đối diện với cửa là khung cửa sổ bằng kính, trước cửa sổ có một cái bàn nhỏ.

Bên trên cửa có một chỗ trống để đặt va li lớn.

Tôi và Noãn Noãn ngồi xuống hai chiếc giường tầng bên dưới, khoảng cách giữa đầu gối hai bên còn chưa đủ cho một người lách qua.

Một cặp vợ chồng trung niên kéo một cái va li cồng k bước vào, người chồng leo lên giường trên trước, tôi ở phía dưới nâng cao va li, để ông đỡ lấy, đặt vào khoang hành lý.

“Cảm ơn chú nhé,” ông chồng nói.

“Không có gì ạ,” tôi nói.

Nhân viên phục vụ cũng bước vào, chào hỏi, đưa cho mỗi người chúng tôi một túi đồ rồi đi ra.

Bên trong có dép lê giấy, xà phòng bàn chải đánh răng, kem đánh răng, một cục tròn tròn sau khi ngâm nước có thể mở thành khăn mặt, có cả một gói đậu phộng.

Tôi và Noãn Noãn cởi giày ra, xỏ chân vào chiếc dép giấy, ngồi trên giường ăn đậu phộng.

Đầu giường có một màn hình tinh thể lỏng 10 inch, có thể phát ra vài kênh, nhưng chất lượng thu sóng đều chẳng ra sao.

Vất vả cả một buổi chiều, giờ cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi rồi, thậm chí còn bắt đầu có cảm giác đang đi du lịch.

Một tiếng động trầm đục vang lên, tàu hỏa đã khởi hành, tôi và Noãn Noãn đều nhoẻn miệng cười.

Hỏi Noãn Noãn giường cứng với giường mềm khác nhau thế nào, có phải là ở đệm cứng với đệm mềm không?

Noãn Noãn nói đệm không khác nhau là mấy, nhưng bên trong cab­in giường cứng có ba tầng giường, một cab­in có tới sáu người.

“Chúng ta đi ăn gì đi.” Noãn Noãn đứng dậy.

“Ừ.” Tôi cũng đứng dậy.

Chúng tôi đi xuyên qua mấy toa tàu tới khoang ăn, tàu đi êm ru, cả đường đi chẳng hề nghiêng lắc gì.

Trong khoang ăn rất đông người, tôi Noãn Noãn tìm một chỗ ngồi xuống, gọi hai bát mì.

Chỗ ngồi rất hẹp, tôi và Noãn Noãn ngồi đối diện ăn mì, giữa chừng không cẩn thận đụng ngay vào đầu nhau, làm chúng tôi bật cười ha hả.

“Lúc này ở Đài Loan có truyền thống gì không?” ăn mì xong, Noãn Noãn hỏi.

“Ở Đài Loan có truyền thống, nếu đi ăn với con gái lần thứ ba mà để con gái trả tiền, người con trai sẽ xui xẻo một tháng,” tôi nói.

“Thế lần thứ tư thì sao?”

“Lần thứ tư thì đổi sang con gái bị xui xẻo.”

Noãn Noãn nói chỉ ba lần này thôi đấy, lần sau đừng có giành trả tiền nữa.

Tôi gật gật đầu, trả tiền mì.

Quay lại cab­in, ngoài cửa sổ tối đen như mực, một chút ánh sáng le lói cũng không thấy.

Thường hay nghe nói đất đen Đông Bắc, nhưng giờ xem ra cái gì cũng đen cả.

Noãn Noãn lôi ra một bộ bài pok­er, cười cười nói: “Làm ván xì tố [37].”

Tôi quá đỗi kinh ngạc, chăm chú quan sát vẻ mặt Noãn Noãn mà không ra chút gì bất thường.

“Sao nào?” Noãn Noãn nghi hoặc.

“Không sao,” tôi nói, “chơi thôi.”

Chơi xì tố hai người còn gọi là xì tố trăng mật, tôi chắc hẳn cái này mọi người đều biết rồi.

Vốn dĩ đây là trò chơi giết thời gi­an của đôi vợ chồng mới cưới trong tuần trăng mật.

Hơn nữa còn có một quy định, ai thua phải cởi một phần quần áo.

Cứ vậy đánh xong mấy ván, quần áo đôi bên đều đã cưởi ra hòm hòm, lên giường ngủ cũng tiện hơn nhiều.

Cũng là để tránh cho vợ chồng mới cưới khỏi thấy ngượng ngùng lúc cởi quần áo lên giường đi ngủ.

Noãn Noãn chắc không hiểu luật lệ này, tôi vừa đánh bài vừa băn khoăn không biết có nên nói cho em biết không?

Không ngờ trình chơi bài của Noãn Noãn quá đỉnh, tôi liên tiếp thua hơn mười ván, bị em cho tắt điện.

Nếu phải cởi thật, hẳn tôi đã trần như nhộng từ lâu, ngay đến tự trọng cũng phải cởi nốt rồi.

May mà không nói, may quá.

Cặp vợ chồng trung niên giường trên đã ngủ, Noãn Noãn cũng tắt đèn trong cab­in.

Cả không gi­an toàn một màu đen, ngoài cửa sổ cũng vậy.

Chỉ có tiếng bánh tàu hỏa nghiến xuống đường ray, đều đều, đều đều.

Trong bóng tối, tôi nhìn khuôn mặt Noãn Noãn, đôi chút mơ ảo, đôi chút mơ màng.

Chúng tôi thì thào nói chuyện, tiếng Noãn Noãn vừa khẽ vừa mảnh, như truyền lại từ nơi nào đó xa xôi.

Noãn Noãn nói ngày mai phải bận cả ngày, mau ngủ thôi.

Tôi đặt chuông báo thức điện thoại, sợ ngủ một giấc tỉnh lại đã đến Siberia rồi.

Noãn Noãn nói chuyến tàu này chạy thẳng đến Cáp Nhĩ Tân, tàu dừng nghĩa là đến Cáp Nhĩ Tân rồi, không đi tiếp đến phương Bắc đâu.

“Nhỡ may đến Siberia thật thì vẫn còn có em mà,” Noãn Noãn nói.

“Ừ,” tôi nói, “như thế Siberia sẽ có mùa xuân rồi.”

Noãn Noãn mím môi cười khe khẽ, mắt sáng long lanh, như vì sao trên bầu trời đêm.

Tôi nằm xuống giường, nhắm mắt lại, Noãn Noãn chắc cũng nằm xuống rồi.

“Lương Lương,” Noãn Noãn nói.

“Ừ?”

“Xin lỗi anh nhé, kéo anh tới tận Cáp Nhĩ Tân xa lắc lơ.”

“Cáp Nhĩ Tân có xa đâu, khoảng cách giữa trái tim mới xa.”

“Thế anh đoán xem em đang nghĩ gì?”

“Chắc chắn em đang nghĩ ngày mai nhanh nhanh chóng chóng làm xong việc, rồi còn dẫn anh đi chơi.”

“Còn gì nữa?”

“Em cũng đang nghĩ xem nên dẫn anh đi chơi đâu.”

“Còn gì nữa?”

“Anh mặc ít quần áo, em lo anh sẽ bị cảm lạnh.”

“Đều bị anh đoán trúng rồi.” Noãn Noãn lại

“Vậy em đoán xem anh đang nghĩ gì?” tôi nói.

“Chắc chắn anh đang nghĩ, tới Siberia rồi làm sao nói chuyện được với mấy cô gái Nga.”

“Em lợi hại thật đấy.” Tôi bật cười. “Còn gì nữa?”

“Có lẽ anh cảm thấy như đang nằm mơ,” Noãn Noãn nói.

Tôi quá đỗi kinh ngạc, bất giác mở bừng mắt, như nửa đêm đột nhiên tỉnh dậy chỉ nhìn thấy toàn một màu đen.

“Lương Lương.”

“Ừ?”

“Anh không mơ đâu, em là thật đấy, mà còn ở ngay bên anh nữa,” Noãn Noãn nói. “Không tin anh đưa tay ra sờ mà xem.”

Tôi giơ tay phải ra, cánh tay chậm chạp rờ rẫm trong bóng đêm, cuối cùng cũng chạm vào bàn tay Noãn Noãn.

Noãn Noãn nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

“Ấm không?” Noãn Noãn hỏi.

“Ừ.” Sau đó mu bàn tay bỗng thấy hơi đau nhói, tôi đoán là Noãn Noãn đã lấy móng tay cấu vào mu bàn tay tôi.

“Đau không?” Noãn Noãn hỏi.

“Ừ.”

“Thế nên anh không nằm mơ đâu, em là thật đây, mà còn ở ngay bên anh nữa,” Noãn Noãn lại lặp lại lần nữa.

Trái tim dao động của tôi, từ từ ổn định lại, như vừa cập cảng buông

“Noãn Noãn,” trong bóng đêm, tôi nói, “được gặp em thật tốt.”

“Em lượng thứ cho anh,” Noãn Noãn đáp lại trong bóng đêm.

 


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ