settingsshare

Chạy Theo Hạnh Phúc Chương 8: Chương 8

Trời chiều rất đẹp, ánh nắng vàng bao phủ mặt biển, nước biển như đang khoác trên mình một lớp lụa mỏng mông lung, cô rất yêu thích cảnh sắc này nhưng cũng biết nơi đây không thuộc về mình.

“Đang nghĩ gì vậy?” Từ sau lưng thò ra một vòng tay rộng lớn ấm áp, ôm chặt lấy cô.

An Hòa ngửa đầu ra sau, tựa vào bờ vai của anh, nhỏ nhẹ nói: “Nhớ nhà…” Cô vẫn không nhịn được nói ra hai chữ này, cô muốn xem phản ứng của anh một chút.

Hạ Viêm quay người cô lại, mặt đối mặt nhìn cô, mặt không chút cảm xúc nói: “Tôi vẫn còn hứng thú với em cho nên tạm thời sẽ không thả em đi. Nhưng mà… nếu có một ngày tôi chán rồi, tôi hứa với em sẽ đưa em về nhà!” Anh không hề gạt người, cũng là người rất giữ chữ tín.

An Hòa mấp máy môi, cúi đầu khẽ ừ.

Nhất thời không biết phải nói gì.

“Hạ tiên sinh, bên Italy có tin tức.” Một giọng nam trong trẻo lạnh lùng vang lên phá ỡ bầu không khí quỷ dị giữa hai người, An Hòa quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông đưa cô tới đang đứng cách đó không xa, cung kính báo cáo với Hạ Viêm.

Hạ Viêm buông cô ra, không nói một câu đã xoay người rời đi, vạt áo của anh khẽ bay lên, bóng lưng lạnh lùng mà anh tuấn. Ánh mắt An Hòa có chút thê lương, nếu như anh không phải người đàn ông có thân phận như vậy, nếu như bọn họ là những đôi trai gái bình thường gặp nhau, vậy bọn họ có thể giống như bây giờ không?

An Hòa ngồi một lát, đến khi sắc trời đã dần dần tối đi, cô cảm thấy hơi lạnh, lúc này mới chuẩn bị vào nhà.

Một chân vừa bước lên bậc thang, An Hòa nghe thấy sau lưng truyền tới một giọng nữ thanh thúy: “Này!”

An Hòa quay đầu lại, là người phụ nữ đẹp tuyệt sắc kia. Cô cũng biết cô ta, ngày cô đến đây có nhìn thấy Selina mặc đồ đen, một người phụ nữ khác mặc váy xanh dài, ngoại hình còn xinh đẹp hơn cả Selina, khóe miệng mang theo vẻ không được vui, ánh mắt dò xét nhìn An Hòa như đang đánh giá một món đồ chơi.

“Cô…tên gì?” Cô ả con lai xinh đẹp váy xanh khẽ hé đôi môi đỏ mộng, mặc dù tiếng Trung có hơi cứng nhưng âm sắc vẫn khá tốt.

An Hòa nhìn cái này nhìn cái kia, không hiểu tình huống hiện giờ cho lắm. Lúc này Selina cười trào phúng một tiếng: “Hừ! Không phải là con tiện nhân quyến rũ thủ lĩnh đây sao!”

Cô ta vốn cho rằng thủ lĩnh chỉ ham của lạ, chơi một hai ngày sẽ chán, không ngờ cô gái này lại có thể trụ lại, còn được dẫn tới nơi ở của thủ lĩnh mà ngay cả cô ta cũng không được vào. Cho nên cô ta đành phải tìm đến em họ của thủ lĩnh là Alexia, nói cho cô ả biết thủ lĩnh đang giấu một người phụ nữ trong nhà, không ai được gặp. Tin tức kia đã khơi dậy lòng hiếu kì của Alexia, dẫn theo cô ta tới đây.

Alexia liếc nhìn ánh mắt hung ác của Selina, lười biếng vuốt vuốt tóc: “Được rồi, cô cũng chỉ là công cụ phát tiết của anh họ mà thôi, anh họ sủng ái một mình cô ta cũng chỉ vì thấy thú vị thôi, cô đừng có mà làm chuyện quá phận, cô cũng biết kết cục của việc chống lại mệnh lệnh của anh họ mà.”

Đúng là Selina rất sợ chọc giận Hạ Viêm cho nên cô ta chỉ đứng bên ngoài, ánh mắt nhìn An Hòa hận không thể phanh thây xẻ thịt cô ra. Từ khi Hạ Viêm ở cùng với con đàn bà này thì không đến tìm cô ta lần nào nữa, có khi cô ta đi quyến rũ anh, anh lại chán ghét đẩy cô ta ra.

Trong căn cứ có không ít nữ sát thủ, dường như mỗi người đều mê đắm Hạ Viêm bởi vì ngoại hình hoàn mĩ của Hạ Viêm, trong lòng các cô, Hạ Viêm như một vị thần, quyền lực, lạnh lùng tàn nhẫn… Hơn nữa ở trên giường, Hạ Viêm lại càng đa dạng hơn, trong một chút bạo lực lại mang theo một vẻ dịu dàng nửa thật nửa giả, dường như làm cho tất cả phụ nữ ăn nằm với anh muốn ngừng mà không được. Nhưng hôm nay, một người đàn ông như vậy lại có thể đặt toàn bộ tinh lực lên trên người một người phụ nữ, lại còn là một con nhóc bình thường căn bản không hề xinh đẹp gì!

Cuộc đối thoại của hai người lại khơi lên vết thương không nhỏ trong lòng An Hòa, thật ra các cô nói rất đúng, Hạ Viêm không phải người yêu của cô, ngay cả tình nhân cũng không phải, trừ ăn cơm ra, hai người ở cùng nhau cũng chỉ làm chuyện kia, không phải công cụ giải tỏa dục vọng thì là gì?

Thấy từ đầu đến cuối cô đều không nói gì, Selina càng tức giận hơn, lời nói càng thêm ngoan độc: “Mày cho rằng thủ lĩnh có thể sủng ái mày được bao lâu nữa chứ, tao cho mày biết, đến khi ngài ấy đưa mày về lại Vân lâu, chỗ đó mỗi ngày phụ nữ phải tiếp đến mấy gã đàn ông, không lâu sau, mày cũng sẽ giống như bọn họ thôi.”

“Cô có thể quyết định thay tôi từ khi nào thế?” Lời nói của Selina bị cắt đứt, An Hòa trông thấy Hạ Viếm đứng trong bóng tối mông lung, trên người phát ra hơi thở còn lạnh lẽo hơn cả màn đêm đen kịt. Nét mặt của anh lạnh lùng tàn nhẫn đến khủng bố, An Hòa không khống chế được rùng mình một cái, cũng không quan tâm xem Hạ Viêm có cho phép hay không, vội vàng xoay người hấp tấp chạy vào trong phòng.

“Thủ…thủ lĩnh!” Selina quá sợ hãi. Không phải ngài ấy đang họp sao, sao lại trở về nhanh như vậy.

“Anh, em chỉ nghe nói anh giấu một cô nhóc trong phòng, không ai được gặp, em nhất thời hiếu kì muốn xem thử…” Alexia cọ cọ vào người Hạ Viêm, thấy anh có dấu hiệu tức giận nên vội vàng làm nũng giải thích.

“Alexia, đừng xem mệnh lệnh của anh như gió thoảng bên tai, không phải em muốn nếm thử hậu quả của việc chọc giận anh đấy chứ!” Giọng nói của Hạ Viêm lạnh lẽo đến nỗi có thể làm cho không khí đóng thành băng.

“Biết rồi biết rồi, thật mà!”

Hạ Viêm lạnh lùng bỏ qua cho cô ả, “Chỉ một lần này thôi, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa đâu!” Nói xong lại quay đầu lại nhìn về phía Selina, hừ lạnh, “Tốt nhất cô đừng tưởng tôi đang nói đùa! Cút!”

Selina chạy trối chết.

Sau khi Hạ Viêm bước vào cửa, căn phòng chỉ có một màu đen kịt nhưng anh vẫn có thể chuẩn xác tập trung vào bóng người nhỏ nhắn đang ngồi trước cửa sổ sát đất, nhìn thấy cô nhóc kia đang co rúm lại, cả người đang run nhè nhẹ, trong lòng của anh lại dâng lên một cảm giác đau đớn kì lạ.

Bước đến, túm lấy cánh tay cô kéo cô lên, ngón tay mạnh mẽ nâng cằm cô bắt cô ngẩng đầu lên, anh hơi ngẩn người một chút, cô không hề khóc… Nước mắt chỉ đảo quanh hốc mắt, cô đang buộc mình không để chúng rơi xuống.

Anh nhìn thấy dáng vẻ này của cô, trong lòng càng lúc càng bực bội, không kìm được, ánh mắt cũng trở nên lạnh như băng, “Không cho phép khóc! Dám khóc lên tôi sẽ trừng phạt em ngay lập tức!” Anh quát cô, hù dọa như lúc mới gặp cô.

Nhưng mà An Hòa lại không bị uy hiếp, nước mắt đang cố nén bắt đầu lã chã rơi xuống.

Hạ Viêm nhìn nước mắt của cô rơi xuống từng giọt, từng giọt tích tụ trên ngón tay của mình, ngón cái tê dại đau đớn. Anh không thể nói nên một lời an ủi nào, lời Selina nói là sự thật, anh không thể giữ cô lại quá lâu. Tuy lúc trước anh đã cam đoan sẽ đưa cô về nhà nhưng cô sẽ không thể quên được những nỗi đau khổ trong thời gian sinh hoạt ở đây.

Thở dài, anh kéo cô vào tronng lồng ngực, “Hiện giờ xem ra em ngày càng không sợ tôi rồi, hửm? Nói em không được phép khóc em lại không nghe!”

An Hòa khóc nức nở, chỉ lo rơi nước mắt, căn bản không rảnh quan tâm đến lời người đàn ông kia nói.

“Không muốn về nhà rồi sao?” Anh độc ác uy hiếp.

An Hòa ngẩng đầu lên thật mạnh, cái đầu nho nhỏ va vào cằm của người đàn ông kia, Hạ Viêm hơi đau nên hít một hơi, hung dữ nhìn cô.

An Hòa thấy thái độ hung ác của anh, cho là anh đổi ý nên ôm lấy cánh tay anh, nước mắt dường như vô tân, rơi xuống thành hàng, “Ngài…ngài không thể…Không thể nói rồi lại nuốt lời!”

***

Gần đây giấc ngủ của Hạ Viêm không sâu, 5h sáng anh đã thức dậy, những ngày này bởi vì buổi tối đã làm cô khá mệt mỏi cho nên ban ngày anh sẽ thả cho cô ngủ thoải mái, có khi không có việc gì quan trọng anh sẽ ôm cô ngủ. Nhưng hôm nay anh lại có chuyện rất quan trọng cần làm.

Nhẹ nhàng buông cô ra, anh đứng dậy, dáng người thon dài đi vào nhà tắm. Tắm rửa xong đi ra, anh vừa lau tóc vừa kéo ngăn tủ ra, chọn lấy một chiếc áo sơ mi màu đen, lại chọn thêm một cái quần cùng màu.

Ném quần áo xuống đầu giường, anh vừa liếc mắt đã nhìn thấy dáng ngủ xinh đẹp của cô. Tuy ngủ rất sâu nhưng giấc mơ của cô hình như không hề ngọt ngào. Chân mày cau lại, đôi môi sưng đỏ khẽ nhếch lên, Hạ Viêm nhìn thấy đáy lòng lại dâng lên một chút phiền muộn. Anh nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra lại trở thành thủ lĩnh tổ chức sát thủ lạnh băng vô tình. Anh cúi người lấy ga giường phủ lên những dấu vết mập mờ trên cơ thể cô, xoay người bước ra khỏi phòng.

***

Lúc An Hòa tỉnh dậy thì trời đã sáng choang, vị trí bên cạnh đã trống không. Cô vươn thẳng tứ chi đã bủn rủn, đứng dậy xuống giường đi tắm rửa.

Trong phòng tắm, An Hòa lẳng lặng nhìn mình trong gương, lòng lại cảm thấy khổ sở khó hiểu. Anh đối xử với cô như đối xử với một con thú cưng, lúc cần thì gọi đến giúp anh giải sầu, lúc không cần cũng không quan tâm xem cô có mệt hay bị thương không, vứt cô lại một mình bỏ đi.

Tắm rửa xong đi ra, An Hòa nấu cho mình một chén cháo trứng gà nhưng chỉ ăn được một nửa lại ăn không vào nữa, trong phòng không có máy tính, chỉ có TV cùng một điện thoại nội bộ. Cô nằm trên ghế salon xem TV một lúc thì lại cảm thấy buồn ngủ, vì vậy tắt TV lên giường ngủ tiếp.

Cô đã ở đây hơn một tháng, mấy ngày gần đây luôn cảm thấy mệt chết đi được, ngày càng cảm thấy mình ngủ không đủ. Hạ Viêm luôn hung mãnh, mỗi lần dường như đều khiến cho cô gần tắt thở mới tha cho cô, đến nỗi mỗi khi đêm đến cô luôn mơ màng, có khi ngủ cả ngày.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ