settingsshare

Chạy Theo Hạnh Phúc Chương 39: Chương 39

Thực ra chuyện Alice và David ở bên nhau là chuyện khá trùng hợp, mặc dù lúc đầu anh chàng đa tình David có rất nhiều ý đồ với cô nàng Alice nhưng dường như cũng chỉ là ý đồ trong đầu mà thôi, bởi vì nghe nói cô đã có bạn trai nên David đã bóp chết cái ý định đó ngay từ trong nôi.

Sau này, tại lần tụ họp ở nhà của An Hòa, anh cũng gặp qua bạn trai người Mỹ cao to kia của Alice, lớn hơn Alice vài tuổi, nhìn vào trong ánh mắt của cô thấy tình cảm của họ rất thắm thiết.

Cho đến một lần anh nhàn rỗi đi theo vài người bạn Mỹ đến quán bar uống rượu, lúc đang tán dốc thì nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ gợi cảm và người đàn ông bên cạnh, giọng nói nghe rất quen. Trí nhớ của David bảo rằng cho dù không nhận ra người này nhưng nhất định cũng đã gặp qua, quay đầu nhìn thoáng qua liền thấy quen mắt, cau mày suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra đó là bạn trai của Alice.

Dù sao vì Alice, hơn nữa cô ấy còn là bạn thân của chị dâu nhà mình, lúc này ra tay trượng nghĩa vì cô ấy cũng là hợp tình hợp lý.

Nhưng chưa đợi anh ra tay thì cửa quán đã liền bị đá văng ra, hình ảnh xinh đẹp của người nào đó vừa mới xuất hiện trong đầu anh thì nay đã đằng đằng sát khí đứng ở cửa quán bar. Ánh mắt sắc bén đảo một vòng quanh quán bar liền nhanh chóng tập trung vào một đôi cẩu nam nữ ngồi ở quầy bar.

Nữ vương Alice đi tới, ngay cả nói cũng chưa cho Danny cơ hội, chân dài đá một đá, tay cầm tay áo anh ta hướng lên trên vai vung người lên lật đổ Danny đúng tiêu chuẩn quật người qua vai, cô phủi phủi tay, từ trên cao nhìn xuống Danny đang nằm dưới đất, “Hôm nay bản cô nương chính thức thông báo cho nhà ngươi biết, bản cô nương sẽ đá ngươi! Từ này về sau cút đi cho xa! Nếu để cho tôi nhìn thấy anh lần nữa thì bản cô nương sẽ phế luôn nhà người.”

Lúc này Danny đã đứng lên khỏi mặt đất, hiển nhiên là muốn nói gì đó, dù anh ta lưu tình khắp nơi nhưng vẫn là thật lòng yêu thích cô gái trước mặt.

Alice tránh về phía sau, không muốn cho tay anh ta chạm vào tay cô, nhưng dù sao anh ta cũng là thầy dạy võ củaAlice, lúc nãy là không kịp phòng bị, giờ đã nắm được hoàn cảnh nên chỉ vài động tác là đã khóa chặt cô ở trong lòng.Alice không phải đối thù của anh ta, tuy bị ôm nhưng vừa đá vừa gào, nhưng dù thế nào cũng không thoát ra được.

“Này, anh trai….ép buộc một cô gái như thế rất làm mất mặt mũi cánh đàn ông đó!” David nhìn trò chơi một lúc rồi cũng quyết định làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Nhưng lúc này Danny chỉ lo trấn an con mèo nhỏ giãy dụa trong lòng nên căn bản không nghe được lời cảnh báo người người đàn ông phía sau.

Nhưng Alice lại phát hiện ra liền kêu lên: “David, cứu tôi.”

David vén tay áo tùy ý nói: “Nếu người đẹp đã mở lời rồi….” lời còn chưa dứt anh liền ra tay nhanh như tia chớp, khóa mắt Danny thoáng thấy nắm tay vung tới hướng mình nên bất đắc dĩ buông cô ra, nghiêng người né tránh màn tập kích bất ngờ.

“Anh là ai?” Danny đứng yên, hỏi người đàn ông đang ômAlice trong lòng.

Nhưng David không trả lời mà quay đầu nhìn về người đẹp mình đang ôm trong lòng vừa cướp về được, xác định được chuỗi tiếng Anh lưu loát phát ra từ miệng của anh, gợi cảm đến mê người, “Em nói xem, anh là ai?”

Alive nở nụ cười diễm lệ nhón chân hôn lên môi anh, “Niềm vui mới của em!” nói xong liền kéo cánh tay David đi ra khỏi quán bar mà không thèm quay đầu nhìn lại.

Sau này thêm một lần tụ họp ở nhà An Hòa, đến tối anh đưa cô về nhà, trước lúc cô lên lầu thì anh thử thăm dò hẹn gặp cô.

Alice đồng ý, dù sao anh cũng đã giúp cô, mời anh một bữa cơm cũng là hợp tình.

Vì vậy sau vài bữa cơm David chính thức trở thành niềm vui mới của Alice.

Chỉ là từ sau khi bạn học David có bạn gái gợi cảm lại xinh đẹp như thế thì đã lĩnh hội được mùi vị ruột gan tâm thần không yên. Nguyên nhân rất đơn giản, nữ vương Alice của chúng ta, nhìn như thế nhưng vừa vào cổng trường thì đã đánh bại được hoa hậu giảng đường của trường, trở thành nữ thần trong mắt của sinh viên nam toàn trường, nên sinh viên nam theo đuổi Alice cũng nhiều như nước lũ tràn về.

Nhất là biết sau khi cô chia tay với bạn trai thì giá trị củaAlice càng ngày càng tăng vọt. David rất tức giận với chuyện này, anh quyết định muốn cho bọn mê gái này biết cướp người của anh thì hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào!

Sau khi mấy bạn sinh viên mời Alice bị đánh thì nữ vương rốt cuộc cũng nổi bão, đặc biệt là lần này David không phân tốt xấu mà đánh Danny đến nỗi phải nằm viện, Alice thực sự rất giận.

Vì tính cách cương trực nên Alice không để ý mà chỉ trích đồng chí David, nhưng người nào đó vì ghen đến mù quáng mà cho rằng cô chia tay với anh là vì vẫn còn có tình ý với người đàn ông kia, sau khi bị chỉ trích xong thì bỏ đi không thấy mặt, cả ngày cũng không thây bóng dáng đâu.

An Hòa không biết làm sao, sao lại có một đám đàn ông buồn chán như thế? Một người thì hận không thể buộc chặt bạn gái xinh đẹp ở bên cạnh, để cho khắp thiên hạ đều biết cô là hoa đã có chủ. Một người thì ngây thơ chỉ biết đi theo người yêu làm nũng đòi được tuyên dương, người trước vô lại người sau phúc hắc, còn có người còn chưa nhìn thấy người yêu thì đã tè ra quần lo lắng trốn chạy.

Trước khi về nhà, An Hòa lợi dụng thời gian ở nhà buổi tối của Hạ Viêm, giảng dạy cho Hạ Viêm và Hạ Sí một môn nghệ thuật truyền thống uyên thâm của trung quốc, đánh mạt chược.

Vì vậy đêm 30, An Cảnh Dương, Diệp Hiểu Nhu, An Hòa, Hạ Viêm thành tổ hợp bốn người một bàn làm hội mạt chược.

Năm nay nhà họ An đặc biệt náo nhiêt, Diệp Hiểu Nhu rất vui vẻ, ngoại trừ có con gái bảo bối ở bên cạnh, còn có thể ba tiểu gia hỏa đẹp trai vô biên, mà trong đó lại có một đứa con rể chuẩn mực của bà.

Càng khiến bà vui sướn hơn nữa là bình thường đánh toàn thua nhưng đêm nay lại đặc biệt thắng lớn, mà con rể của bà thua cũng vô cùng vui vẻ.

An Vũ, Hạ Sí và J ngồi trên ghế sa lông xem chương trình Spring Festival Gala của CCTV (chương trình này như gặp nhau cuối năm của VTV3 nước mình, nhưng mở rộng hơn có mời khách mời đến phỏng vấn, cập nhật tình hình trong đêm giao thừa nữa).

An Vũ ngồi một bên, đang âm thầm cảm thán thế giới lại có một tình yêu tha thiết đến thế.

Lúc này Hạ Sí bưng một đĩa dưa hấu, vừa cạp vừa tiếp tục xem tiết mục, nhìn thấy mấy cái thú vị liền khoa tay múa chân cười ha ha, lại túm cánh tay của J, bị J đẩy ra, lại túm An Vũ, nói An Vũ nhìn xem, sao diễn viên của trung quốc có thể chọc cười như thế? hahahahahahaha………

An Gia ăn cơm tất niên theo truyền thống ăn sủi cảo, trước kia khi xem xong tiết mục thì chỉ có Diệp Hiểu Nhu và An Hòa ngồi làm bánh, nhưng hôm nay có thêm mấy người chưa từng thấy cảnh đời nóng lòng đòi thi triển tài nghệ.

Kết quả là, tất nhiên phải bưng lên một bát tô hỗn hợp sủi cảo da tróc thịt bong, An Hòa cau mày không chịu ăn, nói cái gì Hạ Viêm gói là cho người ăn sao?

Hạ Viêm gắp một miếng chỉ có bao bánh bỏ vào trong miệng, đắc ý nói: “Ăn ngon thật…”

Ăn xong tiệc tất niên, ngoại trừ Hạ Viêm và Hạ Sí ăn đến phấn chấn, những người khác chỉ nể mặt ăn một chút, ăn một hai miếng rồi thôi, may mà buổi chiều đã ăn cơm chắc bụng rồi.

Đến 12 giờ, Hạ Viêm nắm tay An Hòa đi ra ngoài bắn pháo hoa, trước đó An Cảnh Dương đã chuẩn bị vài hộp pháo hoa, lúc này sai hội An Vũ mang tất cả ra ngoài.

Hạ Viêm nắm tay An Hòa, dùng diêm quán bar để đánh lửa, mới một chút mà những đốm lửa nhỏ đã xoẹt xoẹt nổ lớn, hạ Viêm ôm cô, chạy ra xa 5, 6 mét rồi cùng quay đầu nhìn lại.

Ở bên kia Hạ Sí cũng đốt một cái, hai đóa hoa lớn giống nhau cùng xuất hiện trên bầu trời, đẹp tuyệt mỹ khiến cho An Hòa phải hét lên.

Hạ Viêm đứng sau lưng đưa tay lên che tai cho cô, khi pháo hoa tỏa sáng, khuôn mặt của anh rất dịu dàng, cô quay đầu lại nhìn anh, không biết từ nơi nào mà phía sau lưng anh cũng lóe lên ánh sáng pháp hoa muôn màu muôn vẻ nhưng vẫn không bằng ánh mắt chói sáng kia của anh, giây phút đó, trái tim cô rung động mà trước nay chưa có.

Lúc này cô nhớ tới có mang theo một chiếc mũ len, giống như một đứa trẻ bị anh che cả hai lỗ tai, ánh mắt trong suốt, tươi cười rất sinh động, cô tiến tới bên tai anh, trong lúc trời đầy khói lửa và tiếng pháo cô hét to: “Hạ Viêm, em yêu anh…”

Trong nháy mắt, anh cũng nhìn thấy pháo hoa trong lòng anh đang nở rộ, thật lâu cũng không tan đi.

Ở nhà đến nửa tháng cho đến lúc qua tết nguyên tiêu, đoàn người của An Hòa mới trở về New York. Hạ Sí đón tết chưa được mấy ngày thì đã bị Thiệu Tử Bác gọi trở về trụ sở nên phải đi thẳng từ thành phố A.

Ngày thứ hai sau khi trở về Mỹ, An Hòa gọi điện ngay cho Đổng Hâm Ngôn, vui vẻ báo rằng có mang theo đặc sản ở quê về cho cô, bảo cô tranh thủ tới lấy.

Nhưng Đổng Hâm Ngôn ấp a ấp úng một hồi lâu trong điện thoại, chờ đến lúc An Hòa không nhịn được thì mới chịu nói, lần này về nhà, cô đã đồng ý lời cầu hôn của một anh chàng thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô, hơn nữa đính hôn xong lại trở về Mỹ.

Mà ngày tiến hành nghi lễ đính hôn là ba ngày sau.

An Hòa bị tin này làm tức thiếu chút nữa đã đánh rơi điện thoại, chuyện gì thì cũng không thể vội vàng như thế chứ.

Đây là lần đầu tiên cô đến công ty của Hạ Viêm, tòa nhà 28 tầng, nằm ở khu thương mại phồn hoa nhất của New York. Sau khi xuống taxi, đi dọc vào đường trong, mới không biết anh làm việc ở tầng nào.

Gọi điện thoại cho Hạ Viêm nhưng mãi không có ai bắt máy, cô nhìn xung quanh một chút sau đó tắt điện thoại đi tới trước bàn tiếp tân.

Cô gái lễ tân cao gầy tươi cười hỏi cô: “Xin chào, xin hỏi cô đây có chuyện gì không ạ?”

An Hòa gật đầu nói: “Tôi tìm Hạ Viêm.”

“Xin hỏi cô có hẹn trước không ạ?”

“Hả…” vì sao mà cô tìm chồng cô mà còn phải hẹn trước?

“Cô à, nếu không có hẹn trước thì cô hãy liên lạc trước với thư ký của Tổng giám đốc Hạ!”

Nghĩ đến đối phương có thể không biết thân phận của mình, cô cũng không nhăn nhó, nói thẳng: “Tôi là vị hôn thê của Hạ Viêm, tôi có việc gấp cần tìm anh ấy, anh ấy ở tầng mấy?”

Cô gái tiếp tân vẫn mỉm cười vui vẻ và lập trường vẫn kiên định như cũ, “Xin lỗi cô!”

“Ô kìa, tôi thực sự là vị hôn thê của anh ấy mà!” vừa nói cô vừa đưa ngón tay đeo nhẫn khua trước mắt người ta, “Thật đó!”

Cô gái tiếp tân tỏ ra buồn cười bất đắc dĩ, cô gái nhỏ này trong veo như nước cũng không khiến cho người ta chán ghét, vì vậy không thể làm gì khác hơn là chịu đựng nói tiếp: “Cô à, cô đã là người thứ 7 trong mấy tháng qua tự xưng là bạn gái hoặc vị hôn thê của tổng giám đốc Hạ rồi đó…”

“…”

Hạ Viêm, anh chuẩn bị chịu chết đi!!!

Đang lúc hai người đứng mắt to trừng mắt nhỏ thì điện thoại trong tay cô vang lên, tiếng chuông là giọng nói ghi âm lại của Hạ Viêm: “Bà xã, nhận điện thoại! Bà xã nhận điện thoại…”

An Hòa ‘bộp…’ một tiếng nhận điện thoại, quát vào microphone “Biến xuống đây!” Sau đó ‘bộp…’ thêm tiếng nữa ngắt điện thoại.

Sắc mặt của cô gái tiếp tân có hơi khó coi.

Chỉ mong vừa rồi mình bị lãng tai, tuy rằng cô nghe tiếng Trung không hiểu, nhưng mà giọng nói gợi cảm quen thuộc như thế….


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ