settingsshare

Chạy Theo Hạnh Phúc Chương 11: Chương 11

“Đi ra ngoài hết đi!” Hạ Viêm đi đến trước cửa sổ, mệt mỏi cùng cực nhắm mắt lại, giọng nói khổ sở cay đắng, “…em sảy thai…nó…được hơn một tháng!”

“Là anh bảo bọn họ phá đi?” An Hòa lạnh lùng hỏi.

Hạ Viêm mở choàng mắt, bước vài bước đi đến trước giường cô, cúi đầu đến gần cô, “Trong mắt em, tôi là người điên rồ như vậy sao?”

Lúc này rốt cuộc An Hòa không còn phải sợ gì nữa, cô không chút yếu thế nhìn lại anh, “Chẳng lẽ anh không phát rồ sao? Rõ ràng đã đồng ý để cho tôi về nhà, cuối cùng lại phái người bắt tôi đến Vân lâu! Anh là một tên lừa gạt, thối tha, cầm thú!”

Hạ Viêm nhìn cô, gân xanh trên trán giật giật, khớp xương tay đang nắm lấy quần áo bệnh nhân của An Hòa trắng bệch, qua một lúc lâu anh thu hồi ánh mắt đứng lên, đi thật nhanh ra khỏi cửa. Sau khi mở cửa, anh ngừng lại một chút, hơi quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng: “Nếu em tình nguyện cho là như vậy thì cứ là như vậy đi, tạo thành cục diện thế này đúng là do lỗi của tôi, tôi xin lỗi!” Nói xong cũng không quay đầu lại đi ra khỏi cửa.

Cuối cùng ngay khi anh đóng cửa lại thì nước mắt của An Hòa cũng tràn mi, cô rất muốn chạy ra ngoài ngửa mặt lên trời chất vấn ông trời xem cô đã làm gì sai, cô chỉ mới 19 tuổi, vừa mới tốt nghiệp trung học, cô hẳn là phải như tất cả các cô gái 19 tuổi khác, thật vui vẻ chờ đợi lên đại học, không lo không nghĩ tận hưởng tuổi thanhh xuân. Nhưng mà hiện giờ cô lại ở trong này, trở thành vật độc chiếm của đàn ông, bị đàn ông đùa giỡn, cuối cùng còn mất cả con…

Hạ Viêm tựa người vào tường phòng bệnh, nghe thấy tiếng khóc đứt quãng, lòng đau như bị vạn mũi kim đâm vào. Anh biết mình nên làm gì nhưng mà anh tuyệt đối không muốn làm vậy, anh đã thành thói quen có cô bên cạnh, đã quen không rời xa cô như vậy. Anh sống 28 năm, chỉ học qua thế nào để cướp đoạt cùng hủy diệt, chưa bao giờ học cách từ bỏ.

Nhưng mà…Hình như đã đến lúc phải từ bỏ rồi…

“Nếu như là các cậu thì các cậu sẽ từ bỏ chứ?” Anh bình tĩnh hỏi những vệ sĩ kiêm bạn tốt đứng bên cạnh đã theo anh nhiều năm.

Thiệu Tử Bác yên lặng, nhớ tới cô gái mới vừa khóc chạy ra ngoài giống như một con khỉ kia, nếu như là anh, anh có thể trả tự do cho cô không? Hình như…thật sự rất khó, nhưng nếu cố chấp giữ cô lại thì sớm muộn gì có một ngày tất cả linh khí trên người cô đều sẽ bị mất đi, biến thành một cái xác không hồn tựa như một con búp bê, khi đó, anh có hối hận không?

“Tôi…không biết…”

David khẽ cười, “Nếu như là tôi, mặc kệ nó chứ, chỉ cần tôi muốn thì cô ấy phải ở lại bên cạnh tôi!”

Hạ Viêm quay đầu lại nhìn về phía cửa phòng bệnh, nói khẽ: “Không! Tôi muốn thả cô ấy đi…Tôi không hiểu tình yêu là gì, nhưng mà từ nhỏ tôi luôn là học sinh giỏi nhất…” Anh tình nguyện học tập vì cô, học thế nào là yêu một người.

Nhiều ngày sau Hạ Viêm cũng không tới bệnh viện, An Hòa cũng không hỏi, càng không quan tâm. Mỗi ngày cô đều tích cực phối hợp điều trị, thỉnh thoảng thời tiết tốt một chút sẽ ra hoa viên đi dạo với Tiểu Ngôn một chút.

Thật ra hòn đảo này cũng không nhỏ, bên trong còn có một thị trấn lớn như vậy, các loại thiết bị hạ tầng đều là tốt nhất, cảnh sắc lại càng như vẽ. Xung quanh bệnh viện có một bãi cỏ trơn bóng, trên bãi cỏ có đủ các loại hoa tươi, An Hòa rất thích ngồi trên hàng ghế bên cạnh bãi cỏ, ngơ ngác nhìn bầu trời trong xanh, mỗi khi ngồi xuống là cả một buổi chiều.

“Đang nghĩ gì vậy?” Một giọng nam đột nhiên vang lên đã gọi về dòng suy nghĩ rời rạc của An Hòa, ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông tóc vàng tự xưng là bác sĩ của cô mỗi ngày đều muốn đến an ủi cô đang nở nụ cười sáng lạn nhìn cô, mà chẳng biết từ khi nào Tiểu Ngôn đã biến mất.

An Hòa lạnh lùng quay đi, “Nụ cười của anh trông thật đáng ghét!” Cho dù cô có trẻ tuổi không hiểu chuyện cũng có thể nhận ra nụ cười của người đàn ông này rất giả tạo, nếu không muốn cười, không muốn thân thiện với cô, tại sao còn phải miễm cưỡng!

David lười nhác ngồi xuống, ra vẻ không sao cả nhún vai, “Không có cách nào khác, có người lệnh cho tất cả chúng tôi đều phải cung kính thân thiện với cô…”

An Hòa không muốn nghe thấy bất kì chuyện gì của Hạ Viêm, đứng lên bỏ đi nhưng cánh tay lại bị David túm lấy, kéo trở lại ghế dài.

David thu biểu hiện bất cần lại, khuôn mặt đẹp trai tràn ngập khinh bỉ, “Cô cho rằng mình là ai hả? Thật đúng là nâng mình lên tận trời mà! Làm cho anh ấy đau khổ như vậy cô rất đắc ý nhỉ?”

An Hòa nhìn nhìn bàn tay to vẫn đang bắt lấy cánh tay mình, yên lặng hất mặt sang một bên, không thèm để ý đến lời mỉa mai của David.

David cắn răng, giọng nói căm giận: “Nếu không phải vì anh ấy thì tôi cũng chẳng muốn nói những lời này với cô…An Hòa, cô nghe kĩ cho tôi, chuyện Selina làm, kể cả đại ca, mọi người chúng tôi đều không biết việc đó, chính cô ta đã tự hành động, kết quả của cô ta tôi tin cô cũng biết…”

An Hòa quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng không chút dao động: “Làm sao tôi biết được chuyện này có phải do các người phối hợp với nhau diễn trò không, tôi cũng thật là tốt số, các người nhàn nhạ thoải mái như vậy nên tốn nhiều thời gian và công sức để đùa giỡn một cô gái không có gì như tôi!”

“***…”

“David!” Thiệu Tử Bác đứng cách đó không xa tỏ ra bất đắc dĩ, cắt đứt lòng căm phẫn của David, “Cậu về đi, để tôi nói chuyện với cô ấy.” Để cho cậu ta nói tiếp thì hiểu lầm giữa đại ca và An Hòa sẽ càng sâu sắc thêm, một khi đại ca nổi bão lên thì người chịu khổ không phải bọn họ sao.

David căm tức liếc nhìn An Hòa, bỏ cánh tay của cô ra, bỏ đi không thèm quay đầu lại.

Thiệu Tử Bác đi đến trước ghế dài, giọng nói ôn hòa hỏi: “Không sao chứ? Tính tình cậu ta luôn như vậy, cô đừng trách cậu ta.”

An Hòa gật gật đầu, cô còn nhớ rõ lời nhắc nhở của Thiệu Tử Bác với cô hôm đó, tuy mỗi một câu của anh ta đều làm cho người ta tuyệt vọng nhưng mà cô biết rõ ở đây một người có thể nói lời này với người khác đã là rất đáng quý.

Thiệu Tử Bác ngồi xuống chỗ lúc nãy David vừa ngồi, ngẩng đầu lên học dáng vẻ của An Hòa nhìn lên bầu trời, khẽ nói: “Tôi vẫn cho rằng cô cũng không khác gì những người phụ nữ khác, sẽ nhanh chóng bị đưa trở về. Nhưng mà ngày hôm sau cô lại chuyển vào nhà anh ấy, đó chính là nơi anh ấy và ba mẹ anh ấy đã ở…Sau đó, tôi nhìn thấy Hạ Viêm ngày càng quý trọng cô…Chắc là cô không biết người như chúng tôi rất không muốn quý trọng một người nào, đặc biệt là phụ nữ…”

***

An Hòa không nhìn thấy!

Lúc Hạ Viêm nhận được tin đã bóp nát cái ly trong tay, máu theo khe hở chảy ra, anh không thèm quan tâm đến bàn tay, toàn thân phát ra hơi thở lạnh lẽo như địa ngục, “Các người đều chết hết rồi sao? Tìm! Tất cả đi tìm cho tôi!”

Vì phòng ngừa có người quấy rầy cô nghỉ ngơi nên Hạ Viêm không chỉ chuyển tất cả bệnh nhân trong bệnh viện đi còn không có bất kì kẻ nào đến gần tầng trệt nơi An Hòa nghỉ ngơi ngoại trừ bác sĩ và y tá chăm sóc cho cô. Bởi vì anh cũng hoàn toàn không nghĩ tới An Hòa chạy trốn trong im lặng, cho nên An Hòa trốn đi rất thuận lợi.

Nhưng mà muốn tìm được An Hòa cũng không khó, hòn đảo này nhỏ như vậy, toàn bộ mọi người trong hòn đảo cùng đi tìm, không tới 10 phút Hạ Viêm đã xác định được vị trí của cô.

Lúc Hạ Viêm chạy tới thì Thiệu Tử Bác đã cứu An Hòa từ dưới nước lên, lúc này toàn thân cô ướt đẫm, không hề nhúc nhích nằm trên mặt cát.

Hạ Viêm chạy đến bên cạnh cô, ngồi xổm xuống, ôm lấy thân thể mềm mại của An Hòa, ôm thật chặt, kêu to cái tên khiến cho mình càng ngày càng đau lòng: “Hòa Hòa…đừng như vậy mà…”

Môi An Hòa tím xanh, sắc mặt tái nhợt, tùy ý để người đàn ông kia ôm lấy mình, ánh mắt trống rỗng: “Ngay cả lí do để tôi hận anh cũng không có…”

Thiệu Tử Bác lập tức trợn tròn mắt, anh ta dự cảm trong tương lai không xa mình sẽ chết vô cùng thê thảm…

Ánh mắt Hạ Viêm rũ xuống, khẽ vuốt gò má lạnh băng của cô, dịu dàng nói: “Không, hận anh đi, nếu như vậy có thể làm cho em kiên cường hơn, hận anh, nguyền rủa anh, giết anh đều không sao cả…”

Hai mắt vô thần của An Hòa dần dần có tiêu cự, cô vươn tay nắm chặt cổ áo của Hạ Viêm, thấp giọng nỉ non: “Hạ Viêm…ôm em…”

Hạ Viêm khiếp sợ, "Em nói... Cái gì?"

Cô gái nhỏ sợ lạnh đang run rẩy, rúc vào trong lồng ngực ấm áp của anh, không ngừng lặp đi lặp lại: “Ôm em…ôm em…ôm em…rất khó chịu…”

Hạ Viêm nhắm mắt lại, che dấu nỗi bi thương trong ánh mắt, thấp giọng nói: “Được, ôm em.”


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ