settingsshare

Cha Con Tranh Sủng Mẹ Cha Không Phải Người Chương 44: HOÀNG TỬ HỒ LY TINH

“Thôi đi, coi như anh là hoàng tử, thì đó cũng là hoàng tử hồ ly tinh.” Mạn Mạn tỏ vẻ mặt khinh bỉ liếc nhìn Bạch Kiểu Thiên.

Thường Khoái Khoái sửng sốt một chút, không nghĩ tới địa vị của lão già này ở trong tộc lại rất ư là cao, vậy nhóc không phải cũng là tiểu vương tử ư.

Bạch Kiểu Thiên bị Mạn Mạn làm cho không còn chút thể diện nào, ở trong tộc, không biết có bao nhiêu cô gái muốn được hắn chiều chuộng, hay trèo lên giường của hắn, không nói tới địa vị trong tộc, vẻ ngoài này của hắn cũng đã khiến cho đông đảo nữ nhân theo đuổi, vậy mà nó lại chẳng có chút ảnh hưởng nào đến Mạn Mạn cả. 8 Thất bại, hắn chưa từng có thất bại nào đáng nhớ như vậy.

“A ” Mạn Mạn kì quái hú lên.

“Sao thế?” Bạch Kiểu Thiên lo lắng hỏi.

Thường Khoái Khoái cũng sững sờ, không rõ lão nương nhà hắn lại bị bệnh gì.

“Anh vừa nói cái gì? Anh nói anh là hoàng tử?” Thường Mạn Mạn giật mình nói.

Bạch Kiểu Thiên có chút mừng rỡ liếc mắt nhìn Mạn Mạn, thì ra cô đối với thân phận hắn cũng có cảm giác, nhưng vừa nghĩ tới xong, tâm tình hắn không hiểu sao lại nặng nề “Đúng, anh Hoàng tử duy nhất của Hồ Quốc.”

“Vậy, về sau anh có thể sẽ trông coi Hồ Quốc?” Sắc mặt Thường Mạn Mạn có chút trắng bệch.

“Ừ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra.” Nếu như hắn nguyện ý. 5 Nhưng hiện tại, hắn không có ý tưởng kia. Hắn yêu thích tự do, không thích bị chuyện của hồ tộc quản thúc.

Sắc mặt Mạn Mạn có chút nặng trĩu, đó không phải cuộc sống cô mong muốn, cô thích một cuộc sống đơn giản, cái tương lai đó đối với cô quá mức “nặng”.“Khoái Khoái, con tới đây, mẹ có chút chuyện muốn nói với con.”

Khoái Khoái nhanh nhẹn đi theo Mạn Mạn vào phòng ngủ.

“Khoái Khoái, mẹ bây giờ có thể khẳng định rằng người ở bên ngoài chính là cha ruột của con.” Mạn Mạn nghiêm túc nói.

Thường Khoái Khoái liếc nhìn cô, nhóc không lên tiếng, những thứ này nhóc đã sớm biết, chỉ có người mẹ ngu ngốc này không biết mà thôi.

“Bảo bối, sao con không kinh hãi chút nào vậy?” Phản ứng của con trai cô quá mức bình tĩnh rồi.

“Có cái gì đáng kinh hãi chứ, con đã sớm biết.” Khoái Khoái liếc nhìn cô.

“Cái gì?” Cả người Thường Mạn Mạn nhảy dựng lên, tại sao chỉ mình cô không biết chuyện, vì sao chứ?

“Mẹ không biết con là người như thế nào ư, chuyện như vậy mà có thể lừa gạt được con sao, hơn nữa nếu người đó không phải là cha con, con có thể để cho ông ấy ở cùng chúng ta sao?” Mẹ của nhóc quả thật không phải là kiểu người chậm tiêu bình thường mà.

“Ừ.” Đúng thế, với tính của con trai cô, nhóc quả thật sẽ làm như vậy.

“Vậy nói như thế con là nửa người nửa yêu rồi.” Thường Mạn Mạn nhỏ giọng nói thầm.

“A đau.” Thường Mạn Mạn đau, cô xoa xoa chỗ bị cốc trên đầu. Cô tỏ vẻ không hiểu, sao con trai lại cốc đầu cô chứ.

“Mạn Mạn còn biết đau sao, có người mẹ nào lại nói con trai mình như thế chứ?” Thường Khoái Khoái vẫn chưa hết giận, hung hăng lườm cô một cái.

“Thật xin lỗi, mẹ không phải cố ý, bảo bối đừng giận mẹ mà.” Mạn Mạn nói lấy lòng. Thật đáng buồn, sao cô lại là một người mẹ đần độn như thế chứ

“Lần này con tha thứ, lần sau nếu Mạn Mạn phạm lỗi con không phải dễ dàng tha thứ như vậy đâu.” Bé con đại lượng như nhóc không chấp nhặt với mẹ như vậy.

“Mẹ biết con trai mẹ tốt nhất.” Thường Mạn Mạn ôm lấy Khoái Khoái, bất ngờ hôn lên mặt nhóc một cái. Thật tốt quá, rốt cuộc cô cũng được hôn nhóc, bình thường nếu cô muốn hôn con trai quả vô cùng khó khăn nha.

“Được rồi, nói thẳng vào vấn đề đi.”Khoái Khoái lau lau nước miếng trên mặt mình, thúc giục. Nhóc biết Mạn Mạn nhất định là có cái gì rất quan trọng muốn nói với nhóc.

Mà ở trong phòng khách, Bạch Kiểu Thiên đang thấp thỏm bất an, thỉnh thoảng rướn cổ lên nhìn vào trong, thật không biết hai mẹ con này đang ở bên trong nói cái gì, sắc mặt mới vừa rồi của Mạn Mạn không tốt lắm, hắn thật lo lắng.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ