settingsshare

Cấm Cung Chương 4: Chương 4

Mãi đến khi bị lột hết quần áo ném vào trong dục trì, Hoàng đế đồng dạng xích lõa đem hắn đặt bên trên trì bích, ngón tay từ hậu đình xâm nhập vào trong thân thể hắn không ngừng lục lọi thì Tống Bình An mới hoàn toàn tỉnh ngộ, ‘đau’ này không phải ‘đau’ mà hắn tưởng tượng, chỉ có điều, hắn tỉnh ngộ quá muộn, người phía sau sớm đã như tên đã giương lên.

Thân là một nam nhân tuyệt không hề có một chút nữ khí, lại bị nam nhân khác đùa bỡn thân thể mình như thế, dù thế nào đều khó có khả năng tiếp tục nhẫn nại! Con thỏ bị bức cũng sẽ quay lại cắn người, huống chi là người. Nếu là người khác, Tống Bình An có chân chất, hiền hòa đến mấy cũng nhất định sẽ vung quyền đánh trả, đạp vài cước vào bụng đối phương để phát tiết lửa giận..

Nhưng nếu đổi thành Hoàng đế tôn quý thì kết quả lại biến thành___

“Hoàng, Hoàng thượng…..Tiểu nhân van ngài….Thả tiểu nhân…..”

Tống Bình An nằm sấp bên dục trì, hơi nước không ngừng bốc lên chưng đỏ khuôn mặt hắn, dưới từng hồi kích thích, hai tay đặt trên sàn đá hoa cương của hắn sớm nắm chặt thành quyền, thậm chí còn bạo lộ gân xanh.

Bởi vì căng thẳng cùng sợ hãi, thân thể Tống Bình An buộc căng, Hoàng đế vịn tay ở bắp đùi hắn rất dễ dàng nhận thấy.

“Thả lỏng.” Hoàng đế vỗ vỗ cái mông rắn chắc mà lại co dãn khá tốt của hắn.

Hai ngón tay chôn bên trong gian xảo chuyển hướng, làm Tống Bình An không khỏi phát ra một tiếng kinh thở gấp, thanh âm cũng hoàn toàn thay đổi: “Không….Hoàng thượng….Van ngài buông ra….”

“Buông ra?” Hoàng đế khẽ cười một tiếng, “Trẫm là đang giúp ngươi vệ sinh bên trong, tẩy sạch mới có thể hảo hảo hầu hạ trẫm. Nếu ngươi không muốn trẫm giúp ngươi, còn có một cách_____”

Hoàng đế chỉ chỉ phía trước, Tống Bình An nâng hai mắt mờ mờ hơi nước nhìn qua, chỉ thấy cách dục trì không xa, đặt một cái bàn nhỏ, trên bàn bày đủ loại gì đó Tống Bình An chưa từng nhìn thấy, trong đó có một cái túi da giống loại túi chuyên dùng đựng nước khi hành quân, bên cạnh nó là một ống dẫn ước chừng to bằng một, hai ngón tay, một đầu thô to, một đầu trơn nhỏ.

Tống Bình An không hiểu chúng để làm gì, còn Hoàng đế sau lưng thì cố ý ghé sát lại gần, phả hơi thở nóng rực vào tai hắn, nhẹ giọng nói: “Bình An, ngươi còn nhớ rõ cảm giác lần đầu tiên tẩy rửa không? Trước tiên là đổ đầy nước vào túi da, sau đó trói chặt miệng túi vào một đầu ống dẫn, đem đầu nhỏ còn lại chậm rãi đâm vào trong người ngươi, cuối cùng để nước trong túi từng chút một chầm chậm chảy vào trong bụng ngươi, bụng sẽ từ từ từ từ trương lên___mãi đến khi ngươi khó chịu khóc nấc, mới có thể dừng lại___”

Lời Hoàng đế nói làm Tống Bình An nhớ tới cảm giác thống khổ lần đó, sắc mặt lập tức trở nên xanh trắng, thân thể cũng có chút run lên.

Hoàng đế cắn nhẹ lỗ tai hắn.

“Bình An, trả lời trẫm, ngươi muốn trẫm tẩy giúp ngươi, hay là dùng túi nước tẩy?”

Cái nào cũng không muốn…..

Tống Bình An rất muốn trả lời như vậy, nhưng vừa nghĩ tới người bắt hắn lựa chọn chính là Hoàng đế, quân vô hí ngôn, hắn chỉ có thể khóc không ra nước mắt, khẽ cắn môi, gắng sức thả lỏng. (quân vô hí ngôn: vua không nói chơi.)

“Ngoan.”

Đạt được mục đích, Hoàng đế hôn nhẹ lên má hắn như khen thưởng, nhưng động tác bên dưới lại khác biệt hoàn toàn với nụ hôn ôn nhu kia, càng tà ác xâm phạm dũng đạo nhỏ hẹp, mềm mại nóng ấm. Hoàng đế thành thạo chuyện chăn gối nên chỉ dùng hai ngón tay, cũng đã đủ khiến Tống Bình An không ngừng chảy nước mắt, không kìm được mà rên rỉ một tiếng tiếp một tiếng.

Vào đã sâu, Hoàng đế giương khẩu hiệu vệ sinh lại tiếp tục tà ác không nhẹ không nặng ấn lên một điểm, kích thích đột ngột xuất hiện khiến thân thể Tống Bình An thoáng cái giật mạnh, vất vả lắm mới kiềm chế được giờ lại bắt đầu giãy dụa kịch liệt.

“Hoàng, Hoàng thượng…..”

“Đừng nhúc nhích.” Thiếu niên Hoàng đế một phen đè lại hắn, tà ý cong lên khóe môi, “Bình An ngươi biết không? Chỉ cần ấn vào chỗ này, không cần sờ phía trước, cũng có thể bắn ra a.”

Vừa dứt lời, cũng không đợi Tống Bình An đáp lại, hai ngón tay y đã chuyên chú càng thêm không ngừng công kích một điểm kia, nơi nhạy cảm bị đùa bỡn như thế, Tống Bình An hoàn toàn mất đi khí lực, mềm nhũn nằm sấp bên dục trì, vừa nức nở nghẹn ngào, vừa dồn dập thở gấp, khoái cảm dâng lên đồng thời thân thể cũng từ từ căng cứng, phân thân phía dưới dần dần thức tỉnh, ngạnh đến mức cơ hồ muốn bạo tiết.

“Ô…..Hoàng thượng……”

Đầu óc hắn trống rỗng, thân thể bất tri bất giác đi theo bản năng, nhịn không được nâng cái eo nhỏ cọ cọ trì bích. Dục vọng trong mắt Hoàng đế bởi hành động của hắn mà lại tăng thêm một tầng, gắt gao đè hắn xuống, không cho hắn động, lại càng không cho phép hắn được phát tiết.

Thấy lưng hắn càng ưỡn thẳng, biết hắn sắp nhịn không được, Hoàng đế nhanh hơn động tác, rất nhanh, Tống Bình An liền thẳng lưng, căng người, hừ nhẹ một tiếng rồi run rẩy tiết ra, bạch sắc trọc dịch phun xuống nước, sau đó mệt mỏi vạn phần nằm sấp bên dục trì.

Hoàng đế rút tay về, chuyển qua thân hắn cùng mình đối mặt, lại nâng chân hắn lên làm lộ ra cái mông, để hạ thân sớm bị mình chơi đùa đến sưng đỏ lõa lồ trước mắt.

“Lần này, trước dùng tư thế này a.” Nói xong, Hoàng đế một tay cầm phân thân của mình hướng huyệt khẩu mềm mại rộng mở cọ cọ vài cái, chuẩn bị tiến vào.

“Hoàng thượng!” chỉ cần thoáng hạ mắt cũng có thể trông thấy nam tính thô to của Hoàng đế, Tống Bình An bị chấn kinh quá mức không khỏi chống tay muốn đứng dậy.

“Ngươi đều tiết rồi, giờ nên đến phiên trẫm.” Hoàng đế đã sớm vận sức chờ phát động lại bị hắn ngăn cản, không vui trừng mắt.

“Nhưng, nhưng mà…..” Tống Bình An chỉ cảm thấy muốn khóc, hắn đương nhiên biết rõ đạo lý trước sau, thế nhưng, tình huống này sao có thể so sánh với nó a?

Nam nhân bị dục vọng thôi thúc đâu còn lý trí quan tâm tới đúng hay không đúng, huống chi Hoàng đế nhịn đã lâu, y hướng Tống Bình An khàn giọng mắng một tiếng câm miệng, không cho phép phản kháng mà đem dục vọng từng chút từng chút một vùi sâu vào thân thể hắn. Còn Tống Bình An lần đầu tiên trông thấy toàn bộ quá trình thân thể bị nam nhân chậm rãi xâm lấn, không kìm được mà ngừng hít thở, cảm giác bị tiến nhập càng thêm chân thực.

Đầu tiên đỉnh đầu ngạnh khối khiêu mở động khẩu mềm mại, sau đó là hành thể hình trụ thô to dần dần bị nuốt hết, nội bích bị dục vọng cực đại xuyên qua sẽ co rút lại, bao chặt lấy vị khách không mời mà đến, khi phân thân to dài tiến vào toàn bộ, Tống Bình An không khỏi hít sâu một hơi.

“Thoải mái?”

Hoàng đế ngẩng đầu tự tiếu phi tiếu nhìn hắn, con ngươi đen lộ ra dục vọng không hề che dấu.

“Hoàng thượng….”

Cảm giác bị nam tính của người khác nhét chặt trong thân thật kỳ lạ, từ đầu đến chân đỏ ửng như gấc chín, tâm tình Tống Bình An hiện giờ đã không còn có thể dùng hai chữ nhục nhã để hình dung.

“Gọi trẫm Diệp Hoa.” Thanh âm luôn luôn thanh lãnh của hoàng đề lúc này lại thoáng trầm thấp khàn khàn.

“Diệp Hoa?” Tống Bình An ngây ngốc lặp lại, lập tức hận không thể một ngụm cắn đứt đầu lưỡi của mình. Hắn vừa mới gọi thẳng tục danh của thiên tử!

Thu hết biểu tình của hắn vào trong mắt, Hoàng đế khẽ nhếch môi cười, ôm chặt thân thể người phía dưới, dùng lực chôn sâu thêm dục vọng của mình, làm cho người vốn sợ tới mức sắc mặt hoàn toàn thay đổi tức khắc kinh thở gấp một tiếng, sau đó dần dần không khỏi trầm mê, dưới động tác cường lực mà dứt khoát, chỉ có thể như nước chảy bèo trôi.

Một phen điên long đảo phượng trong dục trì tựa hồ đặc biệt hao phí thể lực, Tống Bình An bị lăn qua lăn lại tiết ra nguyên dương lần thứ hai thì toàn thân đã ửng đỏ như tôm hấp chín, ngay cả động đậy ngón tay cũng không còn chút sức lực, đầu cũng giống như bị hơi nước xông đặc, trì trệ vô cùng, đừng nói đến việc tự hỏi, muốn duy trì thanh tỉnh cũng đã là vấn đề lớn.

Trái ngược với Tống Bình An, cùng ngâm mình trong nước ấm lâu như vậy nhưng Hoàng đế thân thể tiêm gầy lại càng ngâm càng sảng khoái. Phát tiết trong cơ thể Tống Bình An xong, y ôm lấy thân hình hắn vì vô lực mà càng thêm vẻ mềm mại nghỉ ngơi chốc lát, sau đó rời khỏi, kiên nhẫn giúp hắn tẩy trừ bên trong, lại lau qua người cho cả hai, rồi mới ôm hắn ra ôn trì.

Ý thức hỗn độn mơ hồ, Tống Bình An mơ màng cảm giác thân thể mình được người lau khô, đặt lên giường nệm êm mềm. Bởi vì thật sự quá mệt mỏi, hắn cũng không còn muốn nghĩ thêm nữa, trở mình đổi cái tư thế thoải mái, mơ mơ màng màng lẩm bẩm một tiếng, mặt cọ cọ vào đệm chặn ấm áp, an ổn chìm vào giấc ngủ.

Hoàng đế Thiệu Diệp Hoa vẫn đứng ở bên giường, nhìn hết từ đầu đến cuối, nhíu mày, bị bộ dáng trẻ con của nam tử trường thành này chọc cho nhịn không được cười ra tiếng.

Nhìn Bình An say ngủ, hai mắt Hoàng đế từ trước đến nay luôn lạnh như băng lại vô thức tràn ngập nhu tình. Y nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, dùng tay dịu dàng lướt qua gò má Bình An.

“Bình An, ngươi còn nhớ rõ? Nhớ rõ tám năm trước, có một nam hài đói bụng không chịu nổi, phải đi trộm bánh nướng của ngươi….”

.

Tám năm trước, Tống Bình An mới vào cung không lâu đã bị phái đi trực đêm. Lúc ấy, hắn chỉ là một thủ vệ tuần tra tường thành nho nhỏ, nương hắn thương con đang kỳ trưởng thành lại phải chịu vất vả, mới làm riêng vài đồng bánh nướng nhét kỹ vào ngực hắn, để khi hắn trực đêm đói bụng thì có thể lấy ra ăn đỡ đói. Tống Bình An là tân binh, lại thành thật, nên thường xuyên bị thủ binh cũ bắt nạt, sai sử khắp nơi; khi đó, hoàng quyền còn đang nằm trong tay bốn vị phụ chính đại thần, hoàng cung ngày ngày vắng vẻ đìu hiu, thủ vệ tự nhiên cũng sẽ không cẩn trọng, chấp hành nghiêm ngặt quy củ như bây giờ. Đám thủ binh cũ đẩy hết trách nhiệm tuần tra tường thành cho Tống Bình An, còn bọn họ tụ tập lại một chỗ đánh bạc, Tống Bình An ngốc nghếch thành thật cũng thật sự một mình đi tra xét cả tường thành rộng lớn.

Có một lần, hắn cảm thấy đói bụng, bèn ngồi xuống thềm đá lấy ra bánh nướng, đang định há miệng ăn thì phía trước đột nhiên truyền đến tiếng vang, Tống Bình An cảnh giác hô to một tiếng: “Ai!” Lập tức bỏ bánh nướng trong tay chạy tới xem xét. Nhưng đến khi tới, lại không phát hiện được bất cứ cái gì, lúc hắn vò vò đầu nghĩ mãi không ra quay lại chỗ cũ, liền phát hiện bánh nướng của mình không cánh mà bay!

Bụng đói sôi lên, bánh nướng lại không thấy! Lúc ấy hắn không nghĩ tới là bị trộm mất, ý nghĩ đầu tiên là bị mèo hoang cuỗm đi. Hắn tức giận tranh thủ thời gian tìm kiếm, không lâu sau, nương ánh trăng, hắn phát hiện ở góc tường cao có một bóng đen. Hắn lặng lẽ bước thật nhẹ đi qua xem xét, thì ra là một thân ảnh nho nhỏ, đáy lòng khẽ run lên một cái, không kịp nghĩ ngợi liền hô to “Ngươi là ai!”

Tiểu thân ảnh ngồi chồm hỗm quay lưng về phía hắn đột nhiên cứng đờ, đương lúc quay đầu lại, Tống Bình An thấy miệng nó phình to, trên tay còn đang cầm bánh nướng của mình!

“Ngươi_____” Tống Bình An mới kêu một tiếng ngươi, tiểu nam hài chừng bảy, tám tuổi đó đột ngột đứng dậy chạy về hướng bên kia. Tống Bình An còn chưa kịp đuổi, tiểu nam hài chạy được vài bước đã phác thông một tiếng ngã sấp xuống nền sân cứng.

Một thanh âm lớn vang lên, khiến người nghe cảm thấy thương xót, Tống Bình An vội vã chạy tới vừa nâng tiểu nam hài dậy vừa nói: “Đừng sợ, ta không đánh ngươi, ngươi đói bụng cứ lấy bánh nướng ăn, để ta nhìn một chút, ngã có đau không?”

Tống Bình An nâng mặt nam hài lên, nương ánh trăng, trông thấy trên trán nam hài bị xước một mảng lớn, máu cũng thấm ra, Tống Bình An xót xa dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau cho nó.

“Không đau không đau, thổi thổi sẽ không đau.” Tống Bình An lau hết máu trên trán, còn thổi thổi nhẹ lên trán nam hài như dỗ dành. Bản tính Tống Bình An hàm hậu, hiểu chuyện, hàng xóm xung quanh nếu bận việc thường gửi hài tử cho hắn nhờ trông giùm, dần dà, Tống Bình An chậm rãi học được cách xử lý những rắc rối phát sinh khi chăm sóc hài tử.

Cúi đầu xem xét, mới biết nền đá thiếu mất một viên gạch lát, chỗ thiếu lõm sâu xuống dưới, đoán chừng tiểu nam hài là không may giẫm lên mới có thể ngã đau như vậy. Tống Bình An nghĩ nó sẽ khóc, không ngờ tiểu nam hài trước mắt này lại chỉ mở to một đôi mắt đen sẫm, không rên một tiếng nhìn hắn.

“Còn có đau hay không?” Tống Bình An nhẹ giọng hỏi. Tiểu nam hài lắc đầu.

“Còn đói bụng không?” Tống Bình An lại nói. Tiểu nam hài ngập ngừng một chút rồi mới khẽ gật đầu.

Tống Bình An nở nụ cười, hắn lấy nốt đồng bánh nướng còn lại trong ngực, đưa cho nam hài.

“Cái này vốn định giữ lại ngày mai trực đêm mới ăn, bất quá, ngươi đói trước cho ngươi ăn đi, cầm.” Mở vải bọc, lấy bánh nướng hình cầu bẹt đưa cho nó, thấy tiểu nam hài không nhúc nhích, liền kéo tay nó lại nhét vào.

Tiểu nam hài cầm bánh nướng to gần bằng mặt mình nhìn hắn hồi lâu, mới cúi đầu cắn một miếng. Tống Bình An thấy vậy, cười càng thêm vui vẻ, lúc tiểu nam hài ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy nụ cười đó của hắn.

Thừa dịp nam hài đang ăn, Tống Bình An đảo mắt nhìn vài vòng trên mặt đất xung quanh, sau đó đi qua nhặt lên nửa cái bánh nướng nam hài đánh rơi lúc nãy, lại dùng vải bọc lại cẩn thận, nhét vào trong ngực. Tiểu nam hài nhìn hết một màn này, khi hắn quay lại, liền xé đôi bánh nướng trong tay, đưa tới trước mặt hắn.

“Ta không đói bụng, ngươi ăn đi.” Tống Bình An đẩy tay nó về.


Tiểu nam hài lại kiên quyết đưa bánh nướng qua, đôi mắt đen láy không chớp nhìn hắn. Tống Bình An lần đầu tiên nhìn thấy một hài tử bằng tuổi này mà đã có ánh mắt thâm thúy, kiên định như vậy, bất tri bất giác như bị mê hoặc, vươn tay nhận lấy nửa đồng bánh nướng.

Nửa đồng bánh nướng Tống Bình An chỉ ăn có vài miếng đã hết, vòng tay ôm lấy tiểu nam hài. Nghĩ nam hài này chắc là tiểu thái giám trong nội cung, đang muốn dẫn nó trở về, nhưng khi vừa chạm vào, thân thể tiểu nam hài đột nhiên khẽ run lên. Tống Bình An ngẩn người, lập tức hỏi: “Có phải là còn đau ở chỗ nào không?”

Nói xong, trực tiếp cởi bỏ y phục đơn bạc trên người nam hài, y phục dần cởi ra, tình cảnh xuất hiện trước mắt quả thực làm Tống Bình An lắp bắp kinh hãi. Trên lưng tiểu nam hài đều là vết thương xanh tím, có rất nhiều vết liếc qua cũng biết là mới bị đánh!

“Ai đánh ngươi?”

Đối mặt Tống Bình An khiếp sợ chất vấn, tiểu nam hài chỉ rũ mắt không nói lời nào.

Hồi lâu, Tống Bình An mới run run nói: “Không lẽ ngươi bị thái giám khác trong nội cung khi dễ? Bọn họ đánh ngươi, còn không cho ngươi ăn đúng không?”

Tiểu nam hài chậm rãi giương mắt lên, dưới ánh trăng, trong mắt Tống Bình An tràn đầy đau lòng cùng lo lắng, giống như ở trước mặt hắn chính là người thân quan trọng nhất hoặc bằng hữu, đáng giá hắn nóng ruột nóng gan. Tiểu nam hài nhìn nhìn, hai mắt một mực gắng gượng kiên cường lộ ra vết nứt, yếu ớt cùng khổ sở theo đó chầm chậm chảy ra…

Tiểu nam hài cố gắng nhịn đau, nó cúi đầu xuống, trống rỗng nói: “….Làm không được tốt, bị phạt…”

Hài tử nhỏ bé trước mắt, rõ ràng chịu thương tích nặng như vậy, còn một mực chịu đựng, Tống Bình An không khỏi đau lòng, hết sức cẩn thận tránh đi vết thương trên lưng, nhẹ nhàng ôm nam hài vào lòng, cái gì cũng không nói, chỉ không ngừng khẽ vỗ về đầu nó.

Nơi này là hoàng cung, Tống Bình An hiểu, mình chỉ là một kẻ tầm thường không đáng để mắt tới, không cách nào làm được gì cho nó. Mặc dù mới đến không lâu, mặc dù chỉ là hộ vệ tường thành, nhưng thượng cấp đè ép hạ cấp, người mới bị người cũ khi dễ là chuyện hắn thường xuyên gặp phải, nghe nói, ở trong nội cung, có đôi khi bị người đánh chết cũng không ai hay biết….

Tống Bình An chỉ có thể vì hài tử này mà đau lòng, chỉ có thể như thế, chỉ có thể như thế mà thôi.

Tiểu nam hài lẳng lặng tựa vào ngực hắn, không lên tiếng, hồi lâu sau, tiểu nam hài mới cẩn thận duỗi ra hai tay, nắm chặt áo hắn, thân hình nho nhỏ không ngừng run rẩy. Tống Bình An không biết có phải nam hài khóc hay không, nhưng hắn lại rất muốn khóc, vì sự bất lực của chính mình, cũng vì vận mệnh sai lầm của nó.

Sau đó, Tống Bình An định tìm chút ít thuốc trị thương xoa cho nam hài, để nó ở một chỗ hắn cho là an toàn, rồi chạy về hộ vệ doanh tìm thuốc, nhưng khi hắn quay lại, tiểu nam hài đã không còn bóng dáng.

Một đoạn thời gian rất lâu sau, Tống Bình An đều mang theo thuốc trị thương đến nơi bọn họ gặp nhau lần đầu tiên, thế nhưng tiểu nam hài vẫn không hề xuất hiện thêm lần nữa. Tống Bình An đã từng thử hỏi thăm trong số thái giám có ai như thế hay không, nhưng hắn chỉ là một hộ vệ gác tường thành nho nhỏ thì sao có thể hỏi được cái gì, vì thế chỉ có thể tại mỗi lần nhớ tới nam hài ấy, thì cầu nguyện cho nó, chờ mong cuối cùng có một ngày có thể gặp lại.

Một năm, hai năm, ba năm trôi qua, Tống Bình An dần dần quên đi chuyện này, thế nhưng mỗi lần tuần tra đi qua chỗ ấy, thường thường theo bản năng liếc mắt nhìn qua, đến khi hắn hoán tốp trở thành thủ vệ hộ vệ, mới không còn tới nơi đó nữa.

Tống Bình An ngủ một giấc thật ngon, tới lúc sắp tỉnh, mơ hồ nghe thấy cách đó không xa có tiếng động, hắn mở to mắt xem xét, đầu tiên là bị giường mạn tinh mỹ tuyệt luân xung quanh làm cho kinh chấn thoáng chút, lúc này bên tai lại nghe thấy tiếng gì đó, liền dời sang hướng ngoài giường.

Xuyên thấu qua mạn sa như ẩn như hiện, Tống Bình An chỉ có thể nhìn thấy vài thân ảnh mờ nhạt, hoàn toàn không thấy rõ là ai.

“….Chờ hắn tỉnh ngủ, ngươi đưa người trở về. Bên hộ vệ doanh ngươi xử lý tốt sao?”

“Bẩm vạn tuế gia, đều đã xử lý thỏa đáng. Hộ vệ đội trưởng Cổ Tư Kỳ vẫn cho rằng Tống hộ vệ là chuyên môn phụng mệnh tiểu nhân hành sự, sẽ không sinh nghi.”

“Ân. Được rồi.” Thân ảnh minh hoàng khoát khoát tay, cung nữ thái giám vây quanh hầu hạ y thay y phục lần lượt lui ra.

“Bãi giá Phụng Thiên điện.”

Tất cả lập tức rời khỏi tẩm cung, nam tử một thân minh hoàng xoay người, đột ngột vén lên giường mạn, Tống Bình An chưa kịp nhắm mắt cứ thế bị y bắt được.

Hoàng đế một thân long bào đứng cách đó không xa, hướng hắn hé miệng cười nói: “Sắc trời còn sớm, ngươi ngủ tiếp một lát đi.” Dứt lời, buông giường mạn, xoay người đi ra ngoài.

Tống Bình An cũng không ngủ được nữa, chậm rãi ngồi dậy, ngây ngốc nhìn xuyên qua giường mạn về phía Hoàng đế vừa đi.

Tần công công muốn đưa Tống Bình An trở về, trước khi bị bịt kín hai mắt, Tống Bình An đột nhiên hỏi hắn: “Tần công công, tiểu nhân sẽ bị ban chết?”

Tần công công không nói gì, chỉ thật sâu nhìn hắn, Tống Bình An cười khổ một tiếng: “Tiểu nhân hiểu, Tần công công hẳn là nói chuyện này chỉ có Hoàng thượng mới biết.”

Hắn vừa nói xong, Tần công công lại lắc đầu, nói: “Tống hộ vệ, Hoàng thượng cuối cùng có ban chết cho ngươi hay không, chúng ta đích thực không biết, nhưng nếu thái hậu biết được chuyện này, ngươi cũng chỉ còn con đường chết.”

Tống Bình An trợn to mắt nhìn Tần công công, còn Tần công công lại dùng mảnh vải đen bịt kín mắt hắn, ngăn cản tất thảy ánh sáng, khiến hắn chỉ có thể nhìn thấy một mảnh đen kịt.

Dứt bỏ một đoạn dây dưa khó nói cùng Hoàng đế, cuộc sống của Tống Bình An vẫn như trước đây, không có một chút biến hóa. Mỗi lần trông thấy mặt trời mọc lên trên trường thành cao cao, hắn đều có cảm giác không thực, giờ này, khắc này, là mộng là thực?

Ngày thứ ba trực đêm, Tống Bình An nơm nớp lo sợ nhìn về chỗ tối, rất sợ Tần công công sẽ đột nhiên xuất hiên bịt kín mắt hắn, đưa hắn tới nội viện hoàng cung, nơi hắn chưa bao giờ mơ tưởng xa vời được đến.

Nhưng ngày đó, Tần công công không hề xuất hiện. Đêm hôm đó, các đại thần đều phụng chỉ vào cung, lại lục tục xuất cung làm việc, đại thần tướng lĩnh mỗi người một vẻ mặt khác nhau, bước đi vội vã. Vì thế từ nửa đêm đến sáng sớm, đại môn hoàng cung đều không thể đóng.

Tuy nhiên trong hộ vệ doanh ít nhiều cũng biết được một ít tin tức, nhưng chờ đến phiên Tống Bình An được nghỉ, lĩnh lệnh bài xuất cung thì mới biết dân chúng trong kinh sớm đã đồn đãi xôn xao___Đồng Quan thất thủ, đại quân hoàng triều lui binh trăm dặm thủ vững Lạc Hà Quan cùng ngoại địch khổ chiến, tương lai hoàng triều vô cùng u ám.

Bình ổn chưa đến ba mươi năm, lại phải tranh chiến tiếp sao?

Đường phố hôm qua còn phi thường náo nhiệt hôm nay lại vắng vẻ tiêu điều, thương nhân mười người bỏ chạy hết bảy tám, chỉ còn vài tiểu quán còn đang cố chống đỡ, rải rác vài người đi đường cũng là vội vàng mà qua, ngay cả liếc nhìn quanh một chút cũng không có tâm tình.

Khác với tiền triều từng trải qua thịnh thế phồn hoa, chiến tranh bất quá mới lùi xa ba mươi năm, ký ức tàn khốc vẫn còn lưu sâu trong dân chúng, nói là phản ứng quá độ cũng được, nói là nhát như chuột cũng được, rất nhiều người đều đã bắt đầu chuẩn bị gì đó, chỉ cần tình hình hơi chuyển xấu, liền mang hành lý chạy đi.

Cũng có người tại lên án, trước bốn vị phụ chính đại thần tuy kiềm chế lẫn nhau, nhưng vì thu phục nhân tâm, bọn họ vẫn sẽ ra vẻ ổn định cục diện chính trị, cải thiện dân sinh, khởi công xây dựng thủy lợi. Mà những việc đó, đích xác giúp bọn họ thu được không ít nhân tâm, lúc trước lần lượt chịu tội, còn có người tại pháp trường mắng to cẩu Hoàng đế, nhưng phản kháng cùng chửi bới đều dần dần biến mất dưới thủ đoạn đàn áp đẫm máu của đương kim hoàng thượng.

Ký ức tàn khốc vẫn chưa bị quên lãng hoàn toàn, lúc này những kẻ lên án Hoàng đế, cũng chỉ là một đám nhỏ nhoi tụ tập một chỗ không dám đường hoàng nói lớn.

Lòng nặng trĩu, Tống Bình An lê bước trên đường cái, đương lúc định xuyên qua một ngõ tắt nhỏ về nhà, thì thanh âm cao vút vang lên cách đó không xa khiến hắn không khỏi dừng bước.

Nơi cách chỗ hắn đứng khoảng mười bước, có khá nhiều người đang vây xem một nam nhân tóc tai bù xù, quần áo lấm lem rách nát, khoa chân múa tay kêu gào như kẻ điên: “Đây là báo ứng! Đây là trời phạt! Vì tranh đoạt hoàng quyền, Hoàng đế hạ lệnh giết không biết bao nhiêu người, máu tanh vấy tận trời, lão thiên gia cũng nhìn không được, cho nên mới giáng họa diệt hoàng triều! Muốn nợ máu trả bằng máu!”

Kẻ điên nhiều lần lặp đi lặp lại gào to năm chữ nợ máu trả bằng máu, Tống Bình An đứng đó một lúc lâu, rốt cục nhịn không được đi tới, len qua đám đông vây xem, nắm chặt tay thành quyền nhắm ngay cằm nam nhân điên khùng mà vung tới. Hắn dùng lực đến bảy phần, một quyền quật ngã kẻ điên xuống đất, khiến nam nhân kia bị dập môi, chảy không ít máu.

“Đánh một trận sẽ chết bao nhiêu tướng lĩnh, sẽ chết bao nhiêu dân chúng, sẽ có bao nhiêu gia đình ly tán, ngươi có biết không? Cho dù có báo ứng, dân chúng cũng là vô tội, nếu như ông trời thật sự có mắt, muốn giáng họa cũng phải giáng họa cái kẻ kêu gào đòi dùng tính mạng bách tính hoàng triều tới nợ máu trả bằng máu như ngươi!”

Tống Bình An lòng đầy căm phẫn nói xong, thật sâu liếc mắt nhìn nam nhân điên khùng ngã trên mặt đất, xoay người, không buồn quay đầu lại rời đi. Kẻ điên lau chùi vết máu bên miệng, ngơ ngác nhìn bóng dáng hắn xa dần.

Về đến ngôi nhà cũ kỹ của mình, không ngờ lại nhìn thấy phụ thân lúc nào cũng không chịu ngồi yên giờ lại đang đợi ở trong nhà, hỏi mới biết, nghe nói sắp có chiến tranh, tất cả mọi người vội vàng chuẩn bị bỏ chạy thoát thân, đương nhiên cũng sẽ không có việc để làm.

“Lại sắp có chiến tranh a.”

Lúc ăn cơm, cha hắn nhịn không được thở dài ra tiếng. Tống Bình An nghe thấy, động tác ăn cơm không khỏi chậm lại. Cha hắn đã từng trải qua chiến loạn, những năm đó phải ngày đêm chạy ngược chạy xuôi, chẳng những không đủ ba bữa cơm, còn bị thất lạc người nhà, cho tới bây giờ vẫn chưa tìm được.

Nương hắn nghĩ nghĩ, đối cha hắn đề nghị: “Cha nó, chúng ta tìm nương tử cho Bình An a, xem có thể hay không trước khi chiến tranh nổ ra, thêm được đứa cháu.”

Ý tứ của nàng bọn họ đều hiểu, chỉ là muốn thêm chút ít việc vui, hơn nữa lúc xảy ra chiến tranh vội vội vàng vàng chạy thoát thân, đâu còn ai có thời gian rảnh rỗi tính chuyện thành thân, ai cũng không biết chiến tranh đến bao giờ mới có thể kết thúc, càng không biết sau đó, bọn họ có còn sống hay không, thêm đứa cháu, ít nhất Tống gia bọn họ còn có thể có hậu duệ.

Cha hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mới lắc đầu nói: “Quên đi, đừng hại cô nương nhà người ta. Nếu chẳng may thất lạc trong chiến tranh, ai cũng không được an ninh.”

Đối với việc cho đến nay vẫn chưa tìm được thân nhân, cha Tống Bình An thực sự cảm thấy vô cùng tiếc nuối.

Sau khi cha hắn nói xong, ba người yên lặng ăn cơm dưới ánh đèn mờ nhạt. Bữa cơm tối nay phong phú hơn ngày thường, bởi vì Tống Bình An vào cung làm việc, mười ngày mới có thể về nhà một lần, nên ngoài đồ ăn ngon ra, nương hắn còn làm thêm một quả trứng cho hắn bồi bổ thân thể. Bất quá quả trứng đó, luôn tại một nhà ba người nhường qua nhường lại, chia ra làm ba, mỗi người ăn một ít.

Tống Bình An đã hai mươi ba tuổi, nam tử đến tuổi này như hắn đều đã làm cha của mấy đứa con, khi hắn mười tám tuổi, nương hắn từng muốn tìm cho hắn một mối hôn sự, có điều người ta đều ngại nhà hắn nghèo không chịu gả. Nương hắn vì thế một mực tiết kiệm ngân lượng, mong một ngày kia, làm cho đứa con long trọng cưới vợ về.

Sau khi ở nhà nghỉ ngơi một ngày, Tống Bình An phải tiến cung làm việc, trên đường đi, hắn bị một kẻ điên chặn lại.

“Ngươi làm gì vậy?”

Tống Bình An kỳ quái nhìn về phía kẻ điên ngăn lại hắn, ngay từ đầu cho rằng đối phương muốn trả thù một quyền kia của mình. Tống Bình An cũng hiểu ngày hôm qua bản thân quá mức kích động, dù thế nào hắn cũng không nên đánh người, huống chi lực tay của mình vốn không nhỏ, hy vọng không đánh kẻ điên thành càng thêm điên điên khùng khùng, cho nên nếu hôm nay đối phương muốn trả đòn, hắn nhất định sẽ không đánh trả.

Không nghĩ tới kẻ điên chỉ là nhìn hắn sau một lúc lâu, đột nhiên nhếch miệng cười hắc hắc, nói: “Ngươi tên là gì?”

“Hỏi cái này làm gì vậy?” Không lẽ là muốn đóng đinh yểm bùa nguyền rủa hắn a? Thành hộ vệ lâu như vậy, cảnh giác của Tống Bình An trở nên khá cao, lập tức hồ nghi hỏi lại.

“Ta gọi là Trịnh Dung Trinh, muốn cùng ngươi làm bằng hữu.”

Kẻ điên vẫn hắc hắc cười như trước, người hắn vô cùng bẩn, nhưng hàm răng lại cực kỳ trắng, gương mặt luôn luôn một vẻ cười ngây ngô, không hiểu sao khiến Tống Bình An sinh vài phần hảo cảm.

Có điều Tống Bình An cảm thấy người trước mắt này xác thực rất điên khùng, ngày hôm qua hắn một quyền đánh đối phương chảy máu miệng, đối phương hôm nay lại nói muốn cùng mình kết giao bằng hữu?

Kỳ quái thì kỳ quái, nhưng bất kể là tên khất cái hay kẻ điên, tâm địa thiên lương nên Tống Bình An cũng sẽ không đối bọn họ khinh thường hay ghét bỏ. Huống chi nhiều bằng hữu đối với mình cũng không có chút nào tổn thất, cớ gì lại không muốn?

Từ đó về sau, Tống Bình An liền nhiều thêm một tên điên Trịnh Dung Trinh là bằng hữu. Ngay từ đầu hắn cũng không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng lâu ngày tiếp xúc, Tống Bình An mới hiểu được, nguyên lai cao nhân đều là thích giả bộ khoe mẽ, giả ngây giả dại, tỷ như Hoàng đế, tỷ như Trịnh Dung Trinh.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ