settingsshare

Cách Vách Đừng Nhìn Trộm Chương 2: Sắc – dụ? Tỉnh lại đi!

Tô Mộc nhìn lại căn phòng mình đã quét dọn sạch sẽ lần nữa, lấy tay kéo kéo cổ áo, nghĩ có lẽ mình nên đi tắm lần nữa.

Bụp bụp bụp…

Bốp bốp bốp…

Hai âm thanh bén nhọn truyền tới, Tô Mộc nhẹ nhàng nắm lại quyền, một cô gái như vậy đúng là làm người ta chịu không nổi. Nếu cùng người như vậy làm hàng xóm, quả thực…

Nghĩ vậy, Tô Mộc liền nhanh chóng cầm lấy điện thoại, bấm một chuỗi số dài, vừa nghe hai tiếng “tít tít” xong, điện thoại đã có người đón, tiếng nói kia anh thật sự rất không muốn nghe, nhưng lại phải nghe…

“A, là Tô Môc sao…” Đầu bên kia truyền đến một tiếng nói lười biếng, chậm rãi nói

“Chủ cho thuê nhà!” Khóe miệng Tô Mộc giật giật hai cái, không chút che giấu vẻ bất mãn mười hai phần của mình, tiếp tục hỏi: “Xin hỏi, căn phòng bên cạnh đã có chuyện gì vậy?”

“Ôi chao, Tô Mộc à, không phải hôm qua chị đã nói với anh rồi sao! Là con gái của dì chị, em họ của chị, chị không chăm sóc nó thì chăm sóc ai đây.” Chủ cho thuê nhà nhẹ cười nói: “Hơn nữa, em họ của chị cũng không tệ nha, anh không biết đâu, nó làm đồ ăn rất ngon…”

“Đồ ăn cô ta làm cũng có thể ăn?” Tô Mộc nghĩ như vậy, liền nói ra miệng: “Chị có biết người đàn bà kia… Ôi chao… Chị cũng biết, người ác liệt bao nhiêu tôi cũng chịu được, chỉ riêng người không sạch sẽ… Vốn tưởng đó là một cô gái tốt, kết quả…”

“Này, Tô Mộc, sao anh có thể nói vậy chứ?!” Chủ cho thuê nhà vừa nghe hắn nói như vậy, mặc dù biết Tô Mộc chỉ nói ngoài miệng vậy thôi nhưng vẫn có chút khó chịu: “Tưởng Tưởng đâu phải người như vậy, nhất định là anh hiểu lầm, hoặc là do tiêu chuẩn của anh quá cao rồi, chị nói cho anh biết, không ai có thể như anh, một ngày tắm ba lần, cọ rửa mười lần, nhìn vào gương cũng nói chữ ‘Vệ sinh’ như anh đâu!”

“Chủ cho thuê nhà! Khi nào thì tôi trở thành như vậy? Tôi chỉ muốn cô ta con gái hơn một chút mà thôi!” Tô Mộc cắn răng nói: “Tốt nhất là biến mất sớm một chút…”

Không còn cách nào, Tô Mộc đã giao tiền đặt cọc ba năm cho chủ nhà, lúc này chỉ vừa một năm tròn, dĩ nhiên không có cách thoát thân, hơn nữa, với cá tính của Tô Mộc, nhất định sẽ không bỏ đi chỉ vì một cô gái.

“Này này, Tô Mộc.” Tỷ tỷ cho thuê nhà khinh thường đảo cặp mắt trắng dã: “Chị nói, anh tìm hàng xóm hay là vợ đây? Con gái hay không thì có liên quan gì đến anh chứ? Được rồi, cứ vậy đi, chị sẽ nói cùng Tưởng Tưởng, nó muốn ở bao lâu thì ở. Nhớ rõ, anh cũng khi dễ nó!”

“Cái kia…” Tô Mộc vừa định mở miệng nói thêm gì đó, nhưng đã nghe thấy tiếng “đô đô”

“Đáng chết!” Tô Mộc tức giận ném điện thoại đi, cười lạnh một tiếng.

Nói đùa gì vậy, con gái như vậy, cho dù phụ nữ trên thế giới này có chết sạch, chỉ còn một mình cô ta, anh cũng không cần!!!

***

“Hắt xì…” Thuần Tưởng hắt hơi một cái, xoa xoa đầu mũi hồng hồng, hút hút mũi: “Có người đang nói xấu mình?!”

Chẳng lẽ là người đáng ghét lúc sáng sao?!

Dòng nước ấm áp rót xuống, Thuần Tưởng xoa xoa cánh tay, Tưởng Tưởng, cứ lau đi, đây là vị sữa tươi mà mi thích nhất mà.

Quay đầu nhìn tấm gương lất phất sương mù, trong gương có thể nhìn thấy làn da trắng nõn, Thuần Tưởng nghiêng đầu, đánh giá từ trên xuống dưới, bẩn vậy sao? Hôm nay cô thật sự giống như ve chai từ trong đống rác sao?

Mặc dù không phải nghiêng nước nghiêng thành nhưng dù sao cũng gọi là ngũ quan đoan chính, nam sinh theo đuổi cũng có mấy người, nhưng tại sao trong mắt hàng xóm, cô lại trở thành chướng ngại chứ?

Lại xối dòng nước ấm áp lên người, đây là một phương pháp giải lao hiệu quả, chỉ là căn nhà này không có điều kiện hiện đại, cho nên sử dụng bao nhiêu nước phải chú ý, nếu không giống như bây giờ vậy, chỉ xối nước lạnh lên thì không tốt…

Đợi chút!!! Đây la tình huống gì?!

“Hí… Lạnh quá!” Thuần Tưởng đột nhiên run cả người lên, gấp gáp vọt về phòng ngủ

Vỗ nhẹ gương mặt mình, cô chỉ vào trong gương mắt: “Đồ mỏ quạ đen! Tự bản thân không thoải mái!”

Khí trời tuy không lạnh nhưng cả người nhơm nhớp bọt xà phòng, vừa lạnh vừa dính làm cô nhịn không được mà hắt xì một cái mạnh.

Không có nước!!!

Phản ứng đầu tiên của Thuần Tưởng là gọi điện đến công ty cung cấp lò sưởi, nhưng nhìn lại đồng hồ, bảy giờ rưỡi… Khi này thì không còn mở nữa rồi.

Nhịn không được hít mũi một cái, Thuần Tưởng vừa âm thầm chửi rủa, vừa âm thầm cầu nguyện, xin đừng có bị bệnh a…

“A!!! Chị Nhiễm!!” Bất đắc dĩ lắm, Thuần Tưởng mới gọi cho chị họ, đây cũng chính là chủ cho thuê nhà bây giờ của cô.

“Ơ ơ, thế nào? Chịu ủy khuất?” Tạ Nhiễm nghe thấy giọng cô hơi kỳ lạ, có chút vội vàng hỏi: “Có phải tên tiểu tử thúi kia khi dễ em không?”

“Cái này…” Thuần Tưởng dừng lại một chút, cũng không thể nói là khi dễ được, mặc dù hình như là có: “Không có gì, chị Nhiễm, hình như trong phòng hết nước rồi?!”

“Để sáng mai gọi cho công ty nước, kêu bọn họ đến đổi lại vòi nước!” Tạ Nhiễm đáp lại

“Khoan khoan!” Thuần Tưởng thấy chị mình có ý cúp điện thoại, vội vàng gọi lại: “Chị!!! Bây giờ còn cách nào không? Em đang tắm…”


“Không có!!! “Chuyện tốt” trăm năm khó gặp mà em cũng gặp được.” Tạ Nhiễm không nhịn được cười nói, nhưng cũng đúng thôi, tuy phòng Thuần Tưởng trang bị hiện đại nhưng quanh năm đều để đựng tạp vật, cho nên không có ý tu sửa lại

“Có nước nóng không?”

“Một chén trà.”

“Hồ nước?”

“Vừa đập nát.”

“…”

“…”

“Đến nhà bên cạnh đi …”

“Hả, cái gì?” Khóe miệng Thuần Tưởng giật giật hai cái, cố gắng tìm ra chút bỡn cợt trong lời nói của Tạ Nhiễm

“Cái kia… Không phải hôm nay em vừa gặp Tô Mộc sao!”

“Tô Mộc?!” Thì ra, người phiền phức sáng nay tên Tô Mộc a.

“Đúng, chính là người đó, em sang đó xin tắm nhờ hoặc xin chút nước nóng đi?” Tạ Nhiễm đề nghị.

“Cái này… Nhưng mà người kia…” Đâu phải cô không biết tên kia lợi hại thế nào, làm sao có gan mà đi qua a.

“Được! Hỏi em chuyện này cái?!” Thanh âm nghi ngờ của Tạ Nhiễm truyền đến.

“Dạ?”

“Không phải em đang tắm sao? Làm sao mà nói chuyện với chị lâu như thế? Chẳng lẽ em… em đang ở trần sao!”

Thuần Tưởng ôm tay, run lên một cái, đi qua đi lại trước cửa nhà Tô Mộc.

Trời ạ!!! Cô điên rồi, sao lại đến đây chứ?

Rốt cuộc có gõ hay không đây?

Thuần Tưởng run run, cắn răng một cái, quyết tâm vừa định mở cửa thì cánh cửa đã mở ra trước…

A một tiếng, trước mắt Tô Mộc liền xuất hiện một nha đầu tóc rối bù, chỉ bọc người lại bằng một chiếc khăn tắm đơn giản, kinh hoảng một chút nhưng khi nhìn rõ mặt cô thì liền cau mày

Tại sao lại giả trang thành như vậy, lắc lư trước nhà anh chứ? Hay là thấy vừa rồi không có ấn tượng tốt với anh nên bây giờ, dùng – sắc – dụ?

Không thể nào, Tô Mộc khinh thường khẽ cười một tiếng, chỉ bằng bề ngoài của cô ta, sắc đẹp thôi cũng không có khả năng rồi

“Kia… Cái kia, Tô tiên sinh.” Thuần Tưởng co rúm bả vai lại, run nhè nhẹ nói: “Cái kia, phiền anh, có thể… Mượn, mượn phòng tắm không?”

“Máy nước nóng bị hư? Hay là máy điều hoà?” Tô Mộc khẽ vén lông mày lên, đẩy túi rác bên cạnh vào góc tường

Ai, mặc dù thấy ý nghĩ vừa rồi của anh thật sự rất ngu xuẩn, nhưng nhìn cô bây giờ có lẽ cũng không sai. Phụ nữ, luôn lợi dụng thân thể của mình để đạt được mục đích, được rồi, không thể phủ nhận đôi khi rất có hiệu quả, nhưng nhìn bề ngoài cô như thế này, hơn nữa còn ở trước mắt anh, tỉnh lại đi!!!

Thuần Tưởng liên tục gật đầu, nghĩ người này chắc nhìn thấy cô chật vật như vậy, không đến nỗi không còn lương tâm, chắc vẫn còn chút đồng tình chứ…

“Xin lỗi.” Nửa ngày sau, người kia mới nâng hai tay lên, nâng túi rác lên nhìn cô, tiếng nói lười biến: “Thật xin lỗi, tôi nghĩ cửa của tôi không quen với cô đến mức như vậy”

“A… này, không phải, ý tôi là… Có thể…” Thuần Tưởng hiểu ý của Tô Mộc, nhưng bất đắc dĩ, cô đang cầu xin người ta, phải hạ thấp tư thái một chút, nếu không …

Phanh –

Không đợi Thuần Tưởng nói xong, Tô Mộc đã không chút khách khí, đóng sập cửa.

Thuần Tưởng thầm cắn răng, rủa xả người đàn ông này, lại cảm thấy có chút uỷ khuất, không phải chỉ mượn phòng tắm một chút thôi sao, cô chỉ muốn nói, nếu không mượn phòng tắm được thì có thể cho cô chút nước nóng hay không.

Ắt xì – -

Không có gì bất ngờ cả, Thuần Tưởng hung hăng hắt hơi một cái, cuối cùng mới gắt về phía cửa Tô Mộc một cái, tên hẹp hòi! Ắt xì…


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ