truyen bi thu trung sinh btts ebook prc download full

Bí Thư Trùng Sinh

Hoàn thành 1917 Chương 108710 lượt đọc

report comment share

Đọc Truyện

Ngày tạo:
Ngày cập nhật:

Vương Tử Quân là con cả trong một gia tộc đang đi xuống, sau khi tốt nghiệp và nhận chức bí thư đảng ủy khối trong trường được hai năm, hắn được điều xuống xã Tây Hà Tử làm bí thư xã. Một bí thư trẻ tuổi, không kinh nghiệm, không tâm tính tất nhiên sẽ biến thành một vị cán bộ lãnh đạo bù nhìn, không thể nào đấu lại cán bộ địa phương, không khỏi bị người ta cho ăn bùn. Chỉ một tên đồn trưởng công an xã giở trò chụp mũ cũng làm cho tin đồn tung ra đầy trời, thế là đời làm quan gặp đầy trắc trở. Hắn không nghe lời khuyên của gia tộc, từ quan đi đến một vùng hẻo lánh làm giáo viên.

Hai mươi năm sau Vương Tử Quân vì chuyện con cái học xong không có công tác mà đến tìm đứa em trai, bây giờ đang là phó chủ tịch thành phố, hắn sẽ bị em trai hắt hủi, không coi ra gì. Vương Tử Quân vì buồn bực mà đi uống rượu, kết quả xảy ra tai nạn xe hơi, hắn trọng sinh về đúng thời điểm cách đó hai mươi năm, lúc mà tên đồn trưởng chuẩn bị chụp mũ hắn tội danh quan hệ bất chính với nhân viên cấp dưới.

Hai mươi năm sau Vương Tử Quân vẫn luôn nằm mơ đến tình huống năm xưa, lúc này hắn trọng sinh, tất nhiên sẽ không để cho chuyện cũ xảy ra. Vương Tử Quân muốn đứng vững bàn chân ở xã Tây Hà Tử, muốn trả lại những gì mà năm xưa mình đã từng phải nhận, thế nhưng mọi chuyện cũng không dễ dàng. Một Vương Tử Quân với tâm tính trầm ổn, với hai mươi năm sóng gió cuộc đời sẽ phát triển trên đường quan trường như thế nào sau khi trọng sinh?

Chương 1: Một nhát đao nhẹ dàng. Chương 2: Ra tay trước chiếm tiên cơ. Chương 3: Nữ giáo viên nông thôn. Chương 4: Vỗ mông ngựa xuống đùi ngựa. Chương 5: Chó sủa không cắn người, chó không sủa cắn người. Chương 6: Chỉ đánh loại người không có mắt. Chương 7: Đời người sao chẳng gặp lại? Chương 8: Người sắt không ăn cơm cũng đói bụng. Chương 9: Dân không chọc vào quan Chương 10: Cỏ đầu tường ngã theo chiều gió Chương 11: Đánh rắn giập đầu, ra tay chuẩn và hung ác Chương 12 - 14: Vung kiếm Chương 15: Chọc anh vào tổ ong vò vẽ. Chương 16: Gió bùng lên báo hiệu giông bão sắp đến. Chương 17: Để lộ mũi nhọn. Chương 18: Đào hố chờ ngươi nhảy xuống. Chương 19: Thư tình hay phiếu nợ. Chương 20: Lớn nhỏ gì cũng là rồng. Chương 21: Cảm giác gọi là mập mờ. Chương 22: Đạp xe chở người yêu. Chương 23: Đội trưởng cảnh sát hình sự. Chương 24: Bàn rượu. Chương 25: Sợ mình đứng sai hàng ngũ. Chương 26: Ban ân kết bạn. Chương 27: Úp mặt nóng lên mông lạnh. Chương 28: Đâm lao phải theo lao Chương 29: Ngừng lại sẽ đứt gãy. Chương 30: Chỉ cần tư tưởng không tụt dốc thì khó khăn gì không vượt qua? Chương 31: Bão tố sắp xảy ra. Chương 32: Kêu oan. Chương 33: Tôi không phải là ai khác, tôi là Vương Tử Quân. Chương 34: Mọi người vỗ tay. Chương 35: Tận dụng nhân tài. Chương 36: Nên ra tay thì ra tay. Chương 37: Nước quá trong không có cá. Chương 38: Công bộc của dân chính là người giúp việc đại chúng. Chương 39: Ba giai đoạn trên bàn rượu. Chương 40: Một lần bại thì không sao; nhiều lần bại thì năng lực có vấn đề. Chương 41: Đánh giá. Chương 42: Tên đã lên lên dây cung không thể không bắn. Chương 43: Nói phải làm, đã làm phải quyết đoán. Chương 44: Kết thúc đặc sắc. Chương 45: Xe trước đi xe sau đến. Chương 46: Nghe anh nói vài lời thật sự nâng cao tri thức. Chương 47: Trưởng ban tài chính. Chương 48: Về nhà. Chương 49: Trung thu vui vẻ. Chương 50: Làm người phải hiểu có lúc yếu thế. Chương 51: Tỏ ra tâm lý nắm chắc. Chương 52: Không phải mỗi lần nói lời xin lỗi là xong.