settingsshare

Băng Đế Q. 1 - Chương 51: Huyền âm tuyệt mạch

Thấy tụ nguyên linh dịch trung phẩm mà Tô Phong luyện ra đã đạt đến độ thuần thanh, Hư Tử Uyên bắt đầu dạy hắn luyện đan dược tam phẩm.

Hư Tử Uyên dạy xong một lần, Tô Phong nói:

- Sư tỷ, về cơ bản đệ đã biết rồi.

Hư Tử Uyên gật gật đầu, để Tô Phong tự làm một lần, Tô Phong dùng Hư Viêm Quyết nhất trùng hỏa quyết, luyện nửa canh giờ, cuối cùng cũng luyện ra tụ nguyên linh dịch thượng phẩm.

Mặc dù tốc độ còn rất chậm, nhưng trong mắt Hư Tử Uyên vẫn không giấu nổi vẻ chấn động, mỗi một đan dược sư, khi học một luyện đan thuật mới, đều phải trải qua mười mấy lần thất bại, người mới lần đầu đã luyện thành công, Bách Thảo Phong chỉ có một...

- Hắn quả nhiên là một đan dược sư thiên tài....

Hư Tử Uyên thầm nghĩ.

Thời gian sau đó, ngày nào Hư Tử Uyên cũng đến xem Tô Phong luyện đan một lần, trước mặt Hư Tử Uyên, Tô Phong chỉ luyện một lần, ngày đầu tiên sử dụng hỏa lực Hư Viêm Quyết nhất trùng, ngày thứ hai, sử dụng hỏa lực Hư Viêm Quyết nhị trùng...

Cứ như vậy mười ngày sau, Tô Phong bắt đầu dùng hỏa lực Hư Viêm Quyết thất trùng, nửa khắc sau đã luyện ra tụ nguyên linh dịch thượng phẩm.

Chỉ mười ngày, Tô Phong đã luyện ra đan dược tam phẩm, đạt đến trình độ mà các đan dược sư khác phải dày công tu luyện mới có.

- Hắn không chỉ là thiên tài, mà chính xác là một tên yêu nghiệt...

Hư Tử Uyên đặt cho Tô Phong một biệt hiệu: Yêu nghiệt đan dược sư.

Dễ dàng luyện xong đan dược tam phẩm, Tô Phong nói:

- Sư tỷ, có thể dạy đệ đan dược tứ phẩm được chưa...

Hư Tử Uyên lắc lắc đầu, nói:

- Từ tam phẩm đến tứ phẩm, mặc dù chỉ cách nhau một cấp nhưng độ khó chênh lệch là rất nhiều, từ nhất phẩm đến tam phẩm là luyện linh dịch, từ tứ phẩm trở lên là luyện linh dược, kĩ xảo luyện đan thuật của đệ cần phải sâu thêm một chút, tụ nguyên linh dịch cực phẩm là dùng hoàng huyết thảo, băng mộng thảo, tuyết liên hoa trưởng thành luyện thành, mặc dù cũng là đan dược tam phẩm, nhưng...

- Nhưng, luyện tụ nguyên linh dịch cực phẩm, so với tụ nguyên linh dịch thượng phẩm khó hơn rất nhiều, đệ cứ luyện tụ nguyên linh dịch cực phẩm cho thuần thục trước rồi nói... Với thiên phú luyện đan yêu nghiệt của đệ, có lẽ không cần quá nhiều thời gian là đã có thể học xong.

...

Hư Tử Uyên nói không sai, cũng giống như luyện tụ nguyên linh dịch thượng phẩm, lần đầu tiên luyện tụ nguyên linh dịch cực phẩm Tô Phong đã thành công, mười ngày sau đó, Tô Phong bắt đầu dùng hỏa lực Hư Viêm Quyết thất trùng, nửa khắc sau đã hoàn toàn luyện xong tụ nguyên linh dịch cực phẩm.

Sau đó, Hư Tử Uyên bắt đầu dạy Tô Phong đan dược tứ phẩm phương thức luyện nguyên linh đan hạ phẩm. Luyện nguyên linh đan so với tụ nguyên linh dịch khó khăn hơn rất nhiều, Tô Phong kéo dài thời gian học ra một tháng, một tháng sau, tô Phong sử dụng Hư Viêm Quyết thất trùng hỏa lực luyện ra nguyên linh đan hạ phẩm.

Chưa đến hai tháng thời gian, Tô Phong nhẹ nhàng luyện xuất đan dược tứ phẩm, Hư Tử Uyên hoàn toàn chấn động, không nói đệ tử hiện tại, ngay cả lịch sử Bách Thảo Phong, cũng chưa có kì tài luyện đan nào tốc độ nhanh như vậy.

- Sư tỷ, nguyên linh đan hạ phẩm đã luyện ra rồi, tỷ có thể dạy ta nguyên linh đan trung phẩm được chưa?

Luyện xong nguyên linh đan hạ phẩm, Tô Phong nhún nhún vai cười nói.

Hư Tử Uyên nhìn Tô Phong như nhìn quái vật, nói:

- Tô sư đệ, đệ đúng là thiên tài số một của Bách Thảo Phong, ta chưa từng gặp hoặc nghe nói, có đan dược sư nào luyện ra đan dược tứ phẩm trong vòng chưa đến hai tháng... Hơn nữa...

Hư Tử Uyên hít sâu hai hơi, nói:

- Đệ còn sử dụng hỏa lực Hư Viêm Quyết thất trùng, trong vòng một khắc luyện ra nguyên linh đan hạ phẩm. Để đạt đến trình độ hiện tại của đệ, ta phải chờ đến khi trở thành lục phẩm đan dược sư mới có thể làm được, ta bắt đầu học luyện đan từ năm mười tuổi, phải mất ba năm ta mới trở thành lục phẩm đan dược sư.

Vậy mà đệ... chỉ dùng chưa đến thời gian hai tháng, đã có thể sử dụng hỏa lực Hư Viêm Quyết thất trùng, luyện ra nguyên linh đan hạ phẩm... đúng là... đúng là.... cái này... ta cũng không thể hình dung được.

Hư Tử Uyên đứng dậy, xoa xoa đầu Tô Phong, kinh ngạc nói:

- Ta không biết trong đầu đệ rốt cục có gì? Sao đệ có thể làm được những thứ đó?

Tô Phong cười nói:

- Thiên phú mà thôi, ha ha... Thiên phú mà thôi.

Trong bụng nghĩ thâm:

“Mình đường đường là đan sư thất phẩm, cố ý kéo dài gần hai tháng mới được học luyện đan dược tứ phẩm, đã là khổ sở lắm rồi.”

- Tô sư đệ, ta muốn nói thiên phú của đệ cho sư phụ nghe, đệ có thiên phú như vậy, thành tựu sau này rất có khả năng còn vượt qua sư phụ, ta thấy, chỉ có sư phụ lão nhân gia mới có thể dạy đệ, nếu như cứ để ta dạy tiếp, không lâu nữa đệ sẽ còn vượt qua ta...

Hư Tử Uyên kích động nói, đứng dậy, đi ra khỏi phòng, định tìm Hoàng Dược Tiên.

- Sư tỷ...

Tô Phong vội vàng đứng dậy, kéo tay Hư Tử Uyên, nói:

- Trước mắt tỷ đừng nói gì với thủ tọa sư bá, đợi đệ tham gia đại hội luyện đan xong, giải quyết chuyện khiêu chiến của Hoàng Phủ Cực, đến lúc đó thủ tọa đại nhân tự nhiên sẽ biết thiên phú của đệ.

Hư Tử Uyên kích động nói:

- Từ giờ đến đại hội luyện đan còn hơn ba tháng nữa, đệ không thấy đợi lâu như vậy là quá lãng phí thiên phú của mình sao, chi bằng nói với sư ph, để lão nhân gia dạy người, khẳng định tốt hơn ta dạy đệ nhiều, đệ đợi đấy, sư phụ nhất định thu đệ làm đệ tử thân truyền, ra sức dạy đệ luyện đan thuật....

Hư Tử Uyên càng nói càng kích động, hơi thở càng trở nên gấp gáp, đột nhiên từ mũi nàng phun ra hai luồng bạch khí, vì Tô Phong đang đứng rất gần Hư Tử Uyên nên hai luồng bạch khí nhanh chóng lướt qua mặt hắn.

- Á...

Tô Phong kêu lên một tiếng đau đớn, buông tay, nhanh chóng lùi lại phía sau. Hắn chỉ cảm thấy cơ bắp trên mặt không còn nghe theo sự điều khiển của mình nữa, một cảm giác tê buốt từ mặt truyền thẳng lên óc.

Lạnh... Lạnh đến cực điểm.

Hư Tử Uyên chỉ mới thở ra hai luồng bạch khí mà đã xém chút nữa biến mặt Tô Phong thành một bức tượng băng.

Nhưng, mặt dù mặt thì lạnh buốt nhưng trong lòng Tô Phong lại cảm thấy lo lắng, không phải hắn lo cho mình mà là đang lo cho Hư Tử Uyên...

- Tô sư đệ... Á...

Hư Tử Uyên kêu lên lo lắng, liền sau đó bản thân nàng cũng lặng giọng vì đau. Khí thoát ra, toàn bộ biến thàng băng sương trắng, trong nháy mắt, lông mày cô kết băng trắng xóa, cả căn phòng trong nháy mắt biến thành phòng băng.

Huyền âm tuyệt mạch phát tác....

Hư Tử Uyên chỉ hơi kích động, huyền âm tuyệt mạch trong thể đã bất ngờ phát tác, huyền âm hàn khí băng lạnh mới chỉ đi theo hơi thở mà đã khiến mặt Tô Phong suýt đóng băng, không cần nghĩ cũng biết, lạnh đến mức độ nào?

Rầm...

Hư Tử Uyên ngã lăn ra đất, lúc nãy nàng quá kích động, huyền âm tuyệt mạch không hề báo trước đột ngột phát tác, ngay cả dương nguyên đan cũng không kịp uống đã bị huyền âm hàn khí làm cho mất đi khả năng khống chế. Sắc mặt nàng trắng bệch, lông mày, tóc, y phục đều kết thành những tầng băng mỏng.

- Ư....

Cực âm hàn khí băng lạnh đến cực điểm điên cuồng làm càn trong cơ thể, theo những lỗ chân lông, thoát ra bên ngoài, rất nhanh, cả căn phòng đều bị đóng băng.

Hư Tử Uyên rên rỉ đau đớn. Mỗi một tiếng rên như một lưỡi dao nhọn, đâm vào tim Tô Phong.

Hư Tử Uyên đau đến nỗi hai mắt ngấn lệ, nhưng, giọt nước mắt chưa kịp chảy ra đã bị huyền âm hàn khí đông thành dải băng, treo trên mặt nàng.

Huyền âm hàn khí như cánh tay tử thần, tàn phá sinh cơ của nàng. Ánh mắt nàng mỗi lúc một trở nên tê dại, miệng rỉ máu, máu tươi cũng bị huyền âm hàn khí đồng thành cục máu, treo nơi khóe miệng.

Nhìn Hư Tử Uyên như vậy Tô Phong đau lòng vô cùng nhưng vẫn chưa tìm ra cách.

Dương nguyên đan.... đúng, dương nguyên đan...

Hai mắt Tô Phong sáng rực, lúc nãy huyền âm hàn khí đến quá nhanh, Hư Tử Uyên không kịp uống dương nguyên đơn nên thân thể mất đi khả năng khống chế, nếu như không có nNếu như uống dương nguyên đan, chỉ cần nửa canh giờ Hư Tử Uyên sẽ có thể được cứu và những đau đớn nàng phải chịu sẽ giảm đi rất nhiều.

Nếu như uống dương nguyên đan, chỉ cần nửa canh giờ Hư Tử Uyên sẽ có thể được cứu và những đau đớn nàng phải chịu sẽ giảm đi rất nhiều.

Nhưng khổ nỗi đấy là bát phẩm đan dược, Tô Phong cũng chưa thể luyện chế ra được. Tô Phong lo lắng gọi.

Hư Tử Uyên nhíu mày, cũng không biết có nghe được hay không, không thấy trả lời gì, thân thể vẫn không ngừng run rẩy, huyền âm hàn khí như một lưỡi sao, từng nhát từng nhát cắt vào thân thể nàng, khiến nàng đau đớn vô cùng.

Nghĩ đến tử diễm băng viêm thu phục được trong u động, Tô Phong lập tức lấy Chí Tôn Thánh Diễm Lệnh ra tay, cầm Chí Tôn Thánh Diễm Lệnh, đưa về phía Hư Tử Uyên.

Quả nhiên hiệu quả, mặc dù huyền âm hàn khí lạnh vô cùng, nhưng, Tô Phong cầm Chí Tôn Thánh Diễm Lệnh trong tay, không còn cảm giác lạnh thấu xương nữa, huyền âm hàn khí gần như không có hiệu quả với Chí Tôn Thánh Diễm Lệnh.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ