settingsshare

Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng Chương 4: Chương 4

- Có cần giúp đỡ không?

Lý Mộng Long dựa người vào cửa, đôi đồng tử sáng rực mang theo ý cười chăm chú nhìn cô.

Mạch Khiết vội lấy lại tư thế ngồi đoan trang, nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt lạnh tanh của mình, nói:

- Sao giờ này anh vẫn còn ở văn phòng, vào đây sao không gõ cửa?

Lý Mộng Long nói tỉnh bơ:

- Tôi đã gõ rồi đấy chứ, nhưng có thể do cô quá đắc ý nên không nghe thấy.

Cô chợt ngẩn người, câu nói này là có ý gì nhỉ?

Anh cười “hi hi”:

- Mắt trợn to quá đấy! Đừng có mẫn cảm quá, ti không có ác ý gì đâu. Chỉ hy vọng cô nể tình chúng ta đã có duyên gặp nhau một lần, thỉnh thoảng cũng đại xá cho tôi. Cô cũng biết đấy, bây giờ tìm được việc tốt chẳng dễ dàng gì.

Mạch Khiết lạnh lùng liếc nhìn chiếc áo sơ mi hãng Dior trên người anh ta, không tiếp lời anh ta.

- Cô có biết câu thành ngữ mang tính triết lý nhất là câu nào không?

Anh ta tiếp tục cười “hi hi” một cách đáng ghét:

- Là “lạc cực sinh bi[1]”.

[1] Vui quá nảy sinh bi thương.

Mạch Khiết hận một nỗi không thể ném ngay con người này ra ngoài cửa sổ. Đúng lúc đó, di động của cô chợt rung lên.

- Cô ơi! – Giọng nói lanh lảnh của cô cháu họ Mạch Tiểu Lạp vang lên:

- Cô có biết bệnh viện nào làm phẫu thuật nạo hút thai, nhưng vừa phải không đau, vừa an toàn, lại có thể giữ bí mật, giá rẻ không ạ?

Giọng nói quá vang, đến nỗi Lý Mộng Long đứng cách Mạch Khiết năm mét cũng có thể nghe thấy, huống hồ lại ở trong một không gian chật hẹp.

- Đúng là – lạc cực sinh bi!

Mạch Khiết vỗ vỗ vào lồng ngực, cảm thấy trái tim yếu đuối của mình không thể chịu đựng được sự kích động lớn nhường này. Hồi lâu, cô mới định thần lại:

- Cháu đùa cợt kiểu gì thế?

- Cháu không đùa đâu, cô ơi, thật đấy, bây giờ cháu phải tìm bệnh viện ngay, nếu không sợ không kịp mất… hình như đã hai tháng rồi.

Mạch Khiết vô cùng tức giận, hận một nỗi không thể lôi được Mạch Tiểu Lạp ra khỏi di động.

Lý Mộng Long nói:

- Bệnh viện nữ giới Cát Mộng, bác sĩ Diệp, người khác thì phải hẹn trước, nhưng người tôi giới thiệu thì không cần…

Ông trời ơi, sao ông không hóa ra một lỗ nứt cho tôi chui vào luôn đi.

4

Ngồi vào trong xe Ford của Lý Mộng Long, Mạch Khiết vẫn hơi mơ hồ, không biết làm như vậy là đúng hay sai.

Cô dường như không biết về anh ta chút gì cả, nhưng còn anh ta thì sao? Không những đã tước đoạt mất nụ hôn đầu đời của cô, còn cho cô vay tiền, giờ thì lại đưa cô đến bệnh viện nữ giới Cát Mộng tìm bác sĩ Diệp.

Trong lịch sử, những người nắm rõ quá nhiều bí mật hầu như đều bị chết thảm, Mạch Khiết rất muốn đợi đến khi Mạch Tiểu Lạp làm xong phẫu thuật sẽ lập tức ban cho anh ta một chén rượu độc.

Khi họ vội vàng đến được bệnh viện Cát Mộng, từ đằng xa đã nhìn thấy một cô gái xinh xắn mặc quần bò áo phông, đứng ngay bên cạnh bồn hoa, đang nhai nhóp nhép kẹo cao su với vẻ mặt tỉnh bơ. Trong khoảnh khắc đó, Mạch Khiết chợt nảy ra hy vọng, hy vọng rằng Mạch Tiểu Lạp chỉ đang đùa cợt với cô mà thôi…

Nào ngờ, khi cô bé mở miệng ra nói câu đầu tiên đã đập tan sự hoang tưởng ngọt ngào của Mạch Khiết:

- Sao bây giờ cô mới đến chứ, để một bà bầu chờ đợi lâu, thật không nhân đạo chút nào!

Con tim yếu đuối của Mạch Khiết một lần nữa lại bị làm cho kinh hãi, cô lảo đảo đứng không vững, may mà Lý Mộng Long nhanh tay nhanh mắt đã kịp đỡ cô.

- Cô ơi, đây là chú à? Nhìn trông cũng hơi điển trai đấy chứ!

Lý Mộng Long vốn là người xử lý công việc rất bình tĩnh, nhưng lần này lại thoáng kinh ngạc:

- Cô là cháu của cô ấy?

Mạch Tiểu Lạp nhai nhóp nhép kẹo cao su một cách thoải mái, nói:

- Đúng vậy!

Lý Mộng Long toét miệng cười:

- Mạch Khiết thật là có phúc lớn, cháu gái đã lớn bằng ngần này rồi!

Mạch Tiểu Lạp 21 tuổi, nhỏ hơn Mạch Khiết bốn tuổi, bố cô là một người họ hàng trong gia tộc họ Mạch, Mạch Khiết gọi bố Mạch Tiểu Lạp là anh. Mạch Tiểu Lạp đang học đại học năm thứ 3 tại Học viện Truyền thông.

Mạch Khiết sa sầm nét mặt, cô đã nhắc nhở Mạch Tiểu Lạp nhiều lần rồi, khi có mặt người lạ, đừng có gọi cô là “cô”, bỗng chốc có cảm giác mình già đi rất nhiều. Cô trách Mạch Tiểu Lạp:

- Cháu đừng gọi linh tinh thế! Đây là… Lý Mộng Long, đến đây để giới thiệu bác sĩ cho cháu đấy!

Mạch Khiết kéo Mạch Tiểu Lạp ra chỗ khác, hỏi tỉ mỉ tình hình.

Trong ký ức của Mạch Khiết, Mạch Tiểu Lạp là một cô gái ngoan hiền không mấy khi bước ra khỏi cửa. Mặc dù ngay hôm sau khi tốt nghiệp cấp 3, Mạch Tiểu Lạp đã nhuộm tóc thành màu xanh lam chói mắt, và còn cùng các bạn trong lớp đi nhảy hip-hop trên đường phố. Nhưng trong ấn tượng của Mạch Khiết và mọi người trong gia đình, Mạch Tiểu Lạp vẫn là một cô bé ngoan ngoãn, ánh mắt toát ra tia nhìn hiền lành như chú nai con, nụ cười rạng rỡ và thuần khiết.

Nhưng Mạch Khiết thực sự không thể ngờ được rằng, Mạch Tiểu Lạp không những còn làm phụ nữ trước cả cô – người được danh xưng là “cô”, hơn nữa còn bước nhanh thêm một bước làm “bà bầu”. Sao mà cô có thể chịu đựng được hết thảy những việc này chứ?

Sự ngăn cách nho nhỏ về tuổi tác giờ đã thành một cái hố sâu.

Mạch Khiết nghiến răng nghiến lợi:

- Nói mau, có phải là bị cưỡng bức không? Là do đứa nào gây ra? Chắc chắn cô sẽ làm cho hắn ta cả đời này kiếp này không còn làm đàn ông được nữa.

Mạch Tiểu Lạp lướt nhìn cô, nói tỉnh bơ;

- Đời người không phải là nên kịp thời hưởng lạc sao? Chỉ có điều trong khi hưởng lạc nhất định không được quên đem theo “áo mưa”.

Trí tuệ của Mạch Tiểu Lạp thừa sức đối phó với những bài học ở Học viện Truyền thông. Cô cũng có suy nghĩ giống như những nữ sinh đại học khác, cô cho rằng tình yêu mới là ngôi sao sáng lạn nhất trong bầu trời sinh mệnh, còn về bài vở, công việc chẳng qua chỉ là rác rến trôi nổi mà thôi.

Chỉ có điều, cô thấy các sinh viên nam trong trường đều là trẻ ranh mới mọc râu lún phún, cô chẳng vừa mắt ai cả.


Cô tra cứu trên mạng tìm ra được một mục có tên là “Cuộc hẹn 8 phút”, và tham gia vào nhóm người đó. Đừng tưởng cô là cô gái bé bỏng không hiểu biết gì về nhân tình thế thái, khi gia nhập hội, đương nhiên cô biết rõ đó là kiểu kết bạn gì.

Cô muốn được thử cảm giác tim đập loạn nhịp.

Mạch Tiểu Lạp trang điểm cho mình theo phong cách mới, trên đường từ trường học đến nơi diễn ra chương trình, gặp ba tên lưu manh hỏi han cô “giá cả”, gặp một bà cô giữ cô lại để tuyên truyền về sự nguy hại của bệnh AIDS, và bao ánh mắt liếc xéo khinh thường của những cô gái trẻ trung thanh lịch. Cô thấy vô cùng thích thú, lúc này đây, không ai có thể nhận ra, cô gái “bán hoa” này thực ra là một cô sinh viên đại học.

Cứ thế, cả dọc đường đi, cô thả sức đắc ý đi đến nơi diễn ra tiết mục “Cuộc hẹn 8 phút”. Sau khi cùng với ba cô gái và bốn người con trai tiến vào dùng bữa tối, cô nhanh chóng bắt sóng với một anh chàng mặt mũi tuấn tú ngồi đối diện. Người con trai đó trên đường dắt tay cô vào nhà nghỉ, đã mua cho cô một gói kẹo cao su.

Và thế là, một gói kẹo cao su đã kết thúc sự trinh trắng mà Mạch Tiểu Lạp đã gìn giữ suốt 21 năm qua. Mạch Khiết nhớ đến M Beautiful đã từng có đợt rộ lên việc thảo luận về giá màng trinh của phụ nữ là bao nhiêu, nếu như đổi thành nhân dân tệ, giá khởi điểm là 20 nghìn tệ[2] mở ngoặc, trước 24 tuổi.

[2] Tương đương 3000 đô la Mỹ.

Mạch Khiết vô cùng đau xót:

- Cháu nói cho cô số điện thoại của hắn, chí ít hắn cũng phải trả tiền viện phí chứ?

Nào ngờ, Mạch Tiểu Lạp nhìn Mạch Khiết với ánh mắt như nhìn một cổ vật được đào từ dưới đất lên, nói:

- Cô ơi, chẳng phải cô là biên tập kỳ cựu ở M Beautiful sao? Có phải là đã bị rơi vào thời kỳ tiền mãn kinh quá sớm hay không mà đầu óc không linh hoạt chút nào cả. Loại hẹn hò thế này, có thể trao đổi số điện thoại cho nhau sao? Cháu nói thật với cô nhé, ngay cả tên anh ta cháu cũng không biết, cháu cứ gọi anh ta là anh K. Hơn nữa, tối đó, cháu bỏ đi trước, anh ta ngủ say như lợn ấy, ngáy vang quá làm cháu không ngủ được. Khi rời khỏi đó, cháu còn lấy thỏi son viết lên tấm gương một câu cảm ơn: Cảm ơn anh đã phục vụ tận tình, I LOVE YOU, BABY.

Mạch Khiết nhìn khuôn mặt trắng ngần của Mạch Tiểu Lạp, chỉ muốn cho con bé một cái bạt tai, có lẽ sau cái tát này, sẽ tiết kiệm được tiền viện phí của cô.

Mạch Khiết hít thở một hơi thật sâu, tự khuyên nhủ mình, quân tử động miệng không động tay, mỉm cười, trấn tĩnh, ung dung, nho nhã.

Hai bên khóe môi Mạch Khiết nhếch lên, lộ ra một nụ cười trông còn tệ hơn khóc:

- Được rồi, bây giờ cháu cứ hồn nhiên thoải mái đi, đợi lát nữa cháu sẽ khóc đấy.

Mạch Tiểu Lạp nhún vai:

- Cháu biết chứ, cháu đã lên mạng tra cứu rồi, dù cho có là phẫu thuật không đau thì vẫn cứ đau, nhưng có cách nào khác được chứ, tuổi trẻ chính là tràn ngập nỗi đau mà, sau “nỗi bi thương chảy thành sông[3]”, chúng ta mới có thể trưởng thành được.

[3] Tên một cuốn tiểu thuyết của tác giả 8X nổi tiếng của Trung Quốc – Quách Kính Minh.

Mạch Khiết lắc đầu xót xa:

- Cô cứ tưởng cô và cháu vốn không có sự khác biệt trong suy nghĩ, giờ đây cô thực sự nghi ngờ cháu đến từ sao Hỏa, chúng ta không thể nói chuyện được với nhau.

Mạch Tiểu Lạp cười khoác tay Mạch Khiết:

- Cô ơi, cô cứ yên tâm, người thông minh sẽ không mắc phải sai lầm tương tự nữa đâu, sau khi cháu phạm sai lầm lần đầu, nhất định sẽ nhận được bài học đích đáng, sau này cháu chắc chắn biết cách tự bảo vệ mình.

Thần thái của Mạch Tiểu Lạp như thể đang tự kiểm điểm bản thân, nhưng Mạch Khiết không dễ lừa gạt được đâu:

- Biết cách tự bảo vệ mình là có ý gì? Là chỉ lần sau khi đi tham gia trò chơi vô trách nhiệm với chính bản thân mình sẽ biết bảo vệ mình, hay là hứa chắc chắn từ nay về sau sẽ xa rời những trò hư hỏng này để quay trở lại làm một cô gái ngoan hiền?

Mạch Tiểu Lạp cười ngọt ngào, trong khoảnh khắc này xem ra có vẻ như đã trở về đúng vị trí của mình:

- Cô ơi, cháu xin thề với nhân dân trên khắp thế giới, sau này cháu sẽ không bao giờ tham gia loại trò chơi như thế này nữa. Cô lẽ ra cần phải hiểu được cháu chứ, cháu đã làm cô gái ngoan suốt 21 năm, tích lũy năng lượng 21 năm thì cũng cần phải bùng nổ một lần mới có thể khôi phục bình thường trở lại chứ, có phải không cô?

Mạch Khiết đành bất lực nghĩ thầm, Mạch Tiểu Lạp có thể nhận ra mình không bình thường, xem ra cũng đã quay trở lại được quỹ đạo bình thường chút ít rồi. Còn có thể làm gì được nó đây? Lúc này đây, nó là bà bầu (cứ nghĩ đến cụm từ này, Mạch Khiết liền có cảm giác kinh hãi), nếu như mình còn trách mắng nó thêm nữa, nó lại nghĩ quẩn, không làm phẫu thuật nữa, mà sinh đứa bé ra, rồi giao cho bà cô này nuôi, vậy thì phải làm sao được chứ?

Bác sĩ Diệp đã nhìn thấy Lý Mộng Long từ xa, bèn nhiệt tình chào hỏi:

- Cậu đến rồi à!

Nét mặt đó cứ như thể họ thường xuyên gặp nhau ở chốn này vậy. Liên tưởng đến lần đầu tiên gặp Lý Mộng Long, bị anh ta lợi dụng giữa thanh thiên bạch nhật, Mạch Khiết càng tin chắc anh ta thuộc về loại người nào, có lẽ cũng là khách thường xuyên của “Cuộc hẹn 8 phút”, chắc chắn thường xuyên dẫn các cô gái đến đây để làm kiểu phẫu thuật tương tự.

Mạch Tiểu Lạp bị đưa vào trong phòng phẫu thuật Mạch Khiết và Lý Mộng Long ngồi trên ghế sofa bên ngoài lặng lẽ chờ đợi.

Ánh đèn sáng trắng chiếu xuống người họ, trong căn phòng màu hồng nhạt dịu dàng nho nhã, thoang thoảng hương hoa, nước chảy róc rách trong hòn giả sơn, âm nhạc khe khẽ du dương, đây không hề giống một bệnh viện tư nhân làm công việc nạo hút thai.

Thấy Mạch Khiết nhìn ngắm xung quanh với vẻ hiếu kỳ, Lý Mộng Long gác tay lên thành ghế sofa, ngồi vắt chân nói:

- Ở đây rất đáng tin cậy, cô yên tâm, sau này có cơ hội có thể thử xem!

Mạch Khiết lườm anh ta một cái:

- Cảm ơn anh đã giới thiệu, nhưng cơ hội tốt như vậy, hãy cứ để lại cho những cô gái không có não đi!

- Ồ, cô hiểu nhầm rồi, ở đây ngoài làm phẫu thuật kiểu này ra, còn có cả kiểm tra những bệnh phụ khoa, ung thư tử cung, thậm chí vá màng trinh… đều có cả. Chỉ cần nói tên tôi ra là được giảm 20%.

Trông khuôn mặt tỏ ra nghiêm chỉnh của anh ta, Mạch Khiết chỉ muốn đấm một phát cho mặt mày hắn méo xệch luôn, sau đó giẫm nát dưới chân, xem xem cái miệng đó ở dưới nền nhà còn có thể nói ra được những câu cay nghiệt như thế không!

Anh ta toét miệng cười, hàm răng trắng bóng đến độ chói mắt:

- Không cần cảm ơn tôi đâu, là việc tôi nên làm thôi, không phải là cần đối xử nhẹ nhàng hòa nhã với đồng nghiệp sao?

Mạch Khiết trừng mắt nhìn anh ta một cái với vẻ tức giận, đứng dậy, bước ra ngoài.

Mạch Khiết đứng bên bồn hoa, hít thở thật sâu bầu không khí trong lành dưới ánh trăng, cuộc sống đúng là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, chị gái có cuộc hôn nhân bất hạnh, Mạch Tiểu Lạp thì phản nghịch, cô thì đang hy vọng mong manh được lên chức…

Dưới ánh trăng trắng trong, nhìn bóng hình mình nhỏ bé mong manh đổ xuống nền đá Đại Lý lạnh lẽo, cảm thấy mình lúc này đây thật là cô độc, trong đầu bất chợt hiện lên một khuôn mặt tuấn tú nho nhã, đó là khuôn mặt của anh hàng xóm Tiêu Ly. Con người này gần như là thần tượng của cô trong suốt thời niên thiếu. Nhưng, cô lại để lạc mất hình bóng anh trong suốt bao nhiêu năm nhung nhớ, hơn nữa còn không có cơ hội được gặp lại anh giữa biển người mênh mông.

Trong suốt cuộc đời, con người cần phải trải qua bao nhiêu bi hoan, lạc mất bao nhiêu điều tốt đẹp, hàng nghìn năm nay, đã từng có bao nhiêu người một mình lòng trĩu nặng nỗi buồn đau giữa khung cảnh ánh trăng mĩ miều diễm lệ này?

Mạch Khiết suy ngẫm và cảm khái dưới trăng một hồi, khi quay trở lại đại sảnh, cô ngửi thấy mùi hương café Cappuccino ngọt ngào lan tỏa.

Lý Mộng Long giơ cốc café màu vàng tuyệt đẹp về phía cô, nói:

- Uống một cốc nhé?

Mạch Khiết lấy làm kinh ngạc:

- Bệnh viện này phục vụ tốt như vậy sao, ngay cả café cũng được miễn phí.

Anh ta mím chặt đôi môi hơi mỏng, khẽ bật cười, không trả lời cô.

Chỉ nhìn thấy một cô y tá đội chiếc mũ màu hồng phấn vô cùng đáng yêu cầm một bình café trong suốt đi đến, hỏi vẻ thân mật:

- Anh có muốn uống thêm chút nữa không?

Mạch Khiết đã hiểu ra, cô quyết định đầu hàng, Lý Mộng Long đối phó với phụ nữ, giống như là con sói trả trộn vào giữa bầy cừu, chỉ cần cắn một phát là trúng luôn!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ