settingsshare

Ba Chàng Trai, Một Cô Gái Và Những Chiếc Lá Chương 7: Chương 7

Tóc Dài mở ổ khóa. Trong nhà đèn tắt tối th. Mò mẫm đi qua những bàn ghế và đồ đạc vứt lung tung trong phòng, Tóc Dài đi về phòng mình. Đi ngang phòng của mẹ, cậu dừng lại, ghé tai vào cửa nghe ngóng. Có tiếng nấc nghẹn, tiếng xì mũi, tiếng khăn giấy sột soạt. Cậu gõ cửa phòng. Im lặng. Tóc Dài cố nén tiếng thở dài. Cậu biết mẹ không muốn làm cậu phải bận tâm vì nỗi buồn của bà. Nhưng bà không hiểu, nỗi buồn đó từ lâu đã trở thành của cậu rồi.

*Mẹ Tóc Dài làm việc trong một tiệm Mc Donald.Công việc của bà khá đơn giản là đứng bên chảo dầu lớn, chiên hết rổ khoai tây này đến rổ khoai tây khác. Nhưng ngày lại ngày, nó khiến đôi tay và cái lưng của bà nhức mỏi kinh niên.Mùi khoai tây ám vào da thịt bà. Với Tóc Dài, cái mùi này trở nên rất thân thương nhưng với cha Tóc Dài lại khác. Ông bắt đầu tỏ ra xa lạ với bà. Vào một mùa xuân, khi hoa đào đã nở rộ trên những con đường chạy quanh dòng Potomac, khi Tóc Dài tròn mười lăm tuổi thì ông ta cũng bỏ mẹ con Tóc Dài đi. Mẹ chạy theo níu ông lại, nước mắt nước mũi nhoe nhoét trên khuôn mặt tái xanh nhăn nhúm như một quả cam héo.Họ nói với nhau gì đó và Tóc Dài thấy ông ta giằng mạnh tay làm mẹ té chúi xuống. Cánh cửa gỗ đóng sập lại sau lưng ông ta một cách lạnh lùng. Tóc Dài đứng nép trong góc phòng, không dám ra đỡ mẹ dậy.Người cậu chỉ muốn nổ tung lên vì một ý nghĩ phải trả thù ông ta - trả thù cái người đã làm mẹ cậu suy sụp, đau đớn đến nỗi không đứng dậy nổi. Năm tháng trôi qua, ý nghĩ trả thù trẻ con ấy đã phai nhạt dần nhưng hình ảnh đó đã trở thành nỗi ám ảnh nặng nề trong lòng Tóc Dài. Cậu không vào đại học mà xin một chân bảo vệ trong siêu thị và bắt đầu sống một cuộc sống mờ mịt không có tương lai. “Trượt dài trên cái dốc của sự đau buồn...”, đó là câu Tóc Dài lấy làm tâm đắc khi nghĩ về cuộc đời mình.

Cô nhỏ nằm mãi nhưng không sao ngủ được. Con mèo con lại gần, cạ bộ lông mượt mà vào chân cô và giương mắt lên nhìn. Cô nhỏ bế con mèo vào lòng, nói khẽ: “Mày sướng thật. Tao thấy mày hình như chẳng bao giờ phải nghĩ ngợi điều gì”. Con mèo kêu meo meo tỏ vẻ không đồng ý. Nó ngúng nguẩy đuôi rồi nhảy vọt xuống đất. Cô nhỏ lúc lắc đầu, bảo:

- Chứ mày bảo tao phải làm gì bây giờ?

Cô đứng dậy, lại gần cửa sổ. Trong bóng đêm những hàng cây tối sẫm lại như những người khổng lồ, nặng nề gục đầu như đang phiền muộn suy tư.Nhưng cô vẫn thấy ánh lên đâu đó những chiếc lá vàng và đỏ trong những vòm cây lặng lẽ đó. Nó làm cô liên tưởng đến những tháng ngày đã trôi qua của mình. Một chuỗi những ngày buồn và thi thoảng ánh lên những ngày tràn ngập niềm v, hy vọng. Tiếng mở khóa cửa lạch cạch làm cô giật mình. Cô quay vội vào giường, vùi mặt vào đám chăn mền ấm sực vừa lúc cánh cửa phòng hé mở. Ba cái đầu bù xù thò vào. Tiếng Số Một:

- Nhẹ thôi không cô ấy thức dậy đó.

- Yên tâm, chị ấy ngủ say rồi. - Tiếng Tóc Đinh.

Rồi cánh cửa sập lại. Im lặng. Ánh đèn ngoài phòng khách cũng phụt tắt khi tiếng chuông đồng hồ điểm kính coong bốn tiếng dài.

*

Cô nhỏ thức dậy vì ánh mặt trời chiếu vào mặt. Cô vặn vẹo người trên giường, hé hé mắt nhìn. Tóc dài đã ở đó từ lúc nào, đang lúi húi buộc cái gì đó ở góc phòng. Cô nhỏ chồm người dậy, kêu khẽ một tiếng:

- Á!

Tóc Dài quay lại cười:

- Cô ngủ ngon thiệt. Tôi không làm ồn cô chứ?

Không - Cô nhỏ thấy ngượng vì biết tóc tai mình giờ trông gớm ghiếc lắm - Đã trễ chưa? Anh đến lâu chưa? Họ đâu rồi?

- Trời, cô hỏi nhiều thế làm sao tôi trả lời hết được. Câu thứ nhất, đã bằng giờ hôm qua tôi đến gặp cô. Câu thứ hai tôi đã đến đây hơn hai tiếng rồi. Câu thứ ba, bọn họ đã đến trường từ sớm. Quý cô cần hỏi gì nữa không?

- Tôi... À, xin lỗi đã bắt anh đợi. Tôi xong liền đây.

Cô nhỏ ch tọt vào phòng tắm. Cô ngơ ngác nhìn con bé trong gương, tóc tai xù ra như con bú dù, mắt thâm quầng, hai má nổi lấm tấm mụn vì thức khuya. Xấu ơi là xấu... Cô nhỏ lầm bầm trong miệng, nhấm một tí nước vào tay để ép mái tóc cứ chực nhảy dựng đứng lên.

- Cô thích ngồi ăn sáng trong nhà hay ra ngoài ban công? - Tiếng Tóc Dài hỏi vọng vào.

Ở đâu cũng được, miễn là ấm thôi.

Khi bước ra khỏi phòng tắm, cô nhỏ ngỡ ngàng. Chiếc bàn ăn đã được kéo lại gần cửa kiếng trông ra ban công. Ngồi ở đây, vừa ấm áp lại vừa được ngắm nhìn những chiếc lá xinh đẹp rơi theo chiều gió, giống như đang được ngồi trên Skydome giữa trời đầy mây gió. Trên bàn đã để sẵn hai ly sữa tươi, hai miếng bánh mì bơ nướng giòn và vài lát thịt xông khói. Hương thơm từ thức ăn làm cô nhỏ thấy đói cồn cào.

- Woa! - Cô nhỏ không nén được sự thán phục - Tôi không ngờ anh khéo tay thế. Cứ như trong nhà hàng vậy.

- Ôi trời, cái này ai mà không làm được.

Họ ngồi ăn trong tiếng nhạc êm dịu phát ra từ chiếc radio cũ kỹ ở góc phòng. Thỉnh thoảng Tóc Dài lại lén nhìn cô nhỏ. Cái cảm giác êm ái, dễ chịu tràn ngập trong lòng cậu, khiến cậu nghẹn cả cổ.Trong khi đó cô nhỏ nghĩ, chà, anh ta ga-lăng như vầy, làm sao mấy cô bé đó không chết mê chết mệt được. Ăn hết miếng bánh, cô nhỏ mới sực nhớ đến chuyện tối qua. Cô bảo:

-Tối qua có một cô gái tới kiếm anh đó. Cô ta ốm, khá xinh và rất mốt.

- Ờ, tôi biết rồi - Tóc Dài thờ ơ.

Cô nhỏ giả bộ vô tình nhận xét:

- Anh coi vậy mà cũng đắt đào ghê ta. Củ Cà Rốt với Cẳng Sếu, ai mới là cô gái của anh đây?

Cô nhỏ thấy hơi ngượng khi mình hỏi vậy vì nó có vẻ tò mò quá nhưng nhìn thái độ Tóc Dài, cô thấy yên tâm hơn. Anh chàng hình như đang mải suy nghĩ gì đó nên không để ý câu hỏi của cô. Vậy cũng tốt, cô nhỏ nhủ thầm, mặc dù nếu anh ta trả lời thì mình đã thấy bớt hồi hộp.

- Hôm nay cô muốn đi đâu? - Tóc Dài ngẩng lên hỏi.

- Anh thử cho tôi một ý nào đó hay hay đi. Thật may là tôi lại biết anh. Chứ nếu không, tôi cứ phải ru rú trong nhà...

- Ở Mỹ mà không biết lái xe thì cứ như bị què vậy, chẳng đi tới đâu được đâu. Bọn Tóc Đinh, chỉ có cuối tuần mới được nghỉ xả hơi. Bài vở tụi nó nhiều lắm, cô đừng trách sao tụi nó không đưa cô đi đâu chơi hết.

- Tôi hiểu mà. Tôi có bao giờ dám trách họ đâu.

- Cô muốn vào rừng không?

- Rừng ư?

- Chẳng phải cô bảo thích ngắm lá thu đó sao?

- Ồ, vâng.

Họ ngồi im lặng bên nhau suốt quãng đường dài từ Virginia tới Maryland. Những cành cây đập chan chát vào hông xe làm những chiếc lá rụng tả tơi. Tóc Dài dừng xe lại, bảo:

- Mình để xe ở đây rồi đi bộ vào trong.

Họ len lỏi qua con đường nhỏ mọc đầy cỏ dại ướt sũng sương. Hương thu lành lạnh tỏa khắp bốn bề, trộn lẫn với mùi lá ruỗng mục từ mùa thu trước còn để lại làm cô khẽ rùng mình.

Tóc Dài quay sang hỏi:

- Cô lạnh à?

Cô nhỏ lắc đầu. Nhưng càng vào sâu trong rừng, cô càng thấm cái lạnh của rừng già với những thân gỗ to sụ, đen thẫm vì thời gian và những tàn lá khổng lồ che hết cả ánh mặt trời. Tóc Dài cởi áo khoác choàng lên vai cô. Trên người cậu chỉ còn một chiếc áo sơ mi dài tay khoác bên ngoài chiếc áo thun cao cổ. Cô nhỏ kêu lên:

- Anh sẽ chết rét mất.

- Tôi quen rồi. Lạnh vầy chứ lạnh hơn thế nữa cũng chẳng sao.

Họ cứ đi mãi như thế. Chân đạp lên cỏ ướt lụp phụp. Lại một lần nữa, cô nhỏ nghĩ, giá như hai người đang là hai người yêu nhau thì hay biết bao nhiêu. Tóc Dài phủi một gốc gỗ mục, rủ cô nhỏ ngồi xuống.Từ chỗ này họ có thể nhìn thấy những đám mây xanh biếc bay qua các kẽ lá. Im lặng rất lâu, đến nỗi nghe được cả những tiếng bay vo ve rất khẽ của những con bọ đen bé xíu.Cuối cùng Tóc Dài lên tiếng:

- Từ bé đến giờ, lúc nào tôi cũng ước được làm mây bay trên trời kia.

Cô nhỏ liếc qua Tóc Dài. Lúc này sợi dây thun đã bung ra làm tóc Tóc Dài xõa qua hai bên mặt, lượn từng gợn sóng rất đẹp khiến cô nhỏ phải kêu lên:

- Woa, đẹp quá!

Tóc Dài quay phắt lại:

- Cô nói gì đẹp cơ?

- Không - Cô nhỏ bối rối - Tôi... Ý tôi hỏi tại sao anh lại mơ được làm mây kia chứ?

-Được phiêu bạt khắp nơi, chẳng vướng bận gì. Tôi có cảm giác chúng luôn luôn thật sự nhẹ nhõm.

- Làm người ai lại chẳng vướng bận điều gì đó. Anh ước như vậy hóa chẳng phải anh là người luôn trốn tránh thực tế sao?

-Nếu trốn được tôi đã trốn rồi. Có gì để luyến tiếc đâu.

- Anh nói vậy là sao?

- Chẳng sao cả. Mình đi tiếp đi. Trong rừng này còn có một chỗ hay lắm.

Cô nhỏ thấy Tóc Dài có vẻ không muốn nói chuyện tiếp nên cũng thôi không gạn hỏi nữa. Họ rẽ tay phải. Đi được vài bước thì cô nhỏ thấy mắt mình đột nhiên chói sáng. Trước mặt cô một chiếc hồ rộng mở ra, nước trong vắt và xanh biếc. Nắng làm những gợn nước lao xao ánh vàng. Những chiếc lá thu trôi lững lờ trên dòng nước rồi đến cuối hồ, chúng tấp lại thành một chiếc bè lớn.Hai con vịt trời lơ đãng rỉa lông trên bờ. Chúng có lẽ là một cặp của nhau nên trông rất tình tứ và hạnh phúc. Tóc Dài nằm ườn trên bãi cỏ sưởi nắng. Cô nhỏ chạy xuống sát bờ hồ, nhúng tay vào nước. Một cảm giác tê lạnh chạy từ tay lên cổ làm cô nổi hết gai ốc. Tóc Dài bảo:

- Lạnh lắm đó.

Cô nhỏ quay lại nhìn cậu cười. Một nụ cười rực rỡ. Cậu lim dim mắt. Ánh nắng dịu xuống làm hiện rõ hình cô nhỏ đang cúi lom khom nhặt những chiếc lá cuối thu. Chưa bao giờ Tóc Dài thấy lòng mình bình yên như vậy. Thốt nhiên cậu thấy tim đau nhói vì ý nghĩ chỉ còn vài ngày nữa thôi là những hình ảnh này,những giây phút êm đềm này sẽ tan biến.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ