settingsshare

Anh Chương 32: TƯƠNG LAI MÙ MỊT

- Tấm biển đó viết vậy là ý gì thế? - Nó níu áo anh hỏi

- Đâu? - Anh dáo dác nhìn quanh - À, chẳng qua là dụ cô xem bói đó mà.

- Ở đây cũng có mấy chuyện như thế ư?

- Cô cũng biết trò này à? Đừng nói với tôi là chỗ cô sống cũng có...

- Có chứ. Nhưng tôi chỉ nghe người ta nói chứ chưa thấy bao giờ. Anh có tin vào mấy chuyện này không?

- ...

Nó nhìn anh thì thấy bàn tay anh khẽ nắm lại, suy nghĩ giây lát rồi anh tả lời:

- Còn tùy thuộc người đó là ai nữa... Nếu cô thích thì có thể thử.

- Anh cho tôi thử thật hả?

- Sao lại nói là cho hay không cho. Tùy cô đấy. Nghe người ta nói về cuộc đời mình một chút cũng chẳng hề gì. Miễn là sau khi nghe xong đừng vì những lời đó mà...

Nó ngồi xuống trước mặt một bà lão tóc bạc phơ. Bà đeo kính trắng có buộc một sợi dây vàng ở cổ. Gương mặt bà hiền, trông phúc hậu lắm. Bà lão nhìn nó, mỉm cười nhân hậu rồi bà đưa cho nó tờ giấy và một cây viết chì, ân cần bảo:

- Viết ngày giờ cháu ra đời vào đây cho bà.

Nó cầm cây bút lên và bắt đầu viết. Anh đứng khoanh tay bên cạnh, chỉ quan sát mà không nói gì. Xong xuôi, nó giao trả tờ giấy lại cho bà lão và chờ đợi. Bà nhìn vào dòng chữ trên mảnh giấy khá lâu rồi cúi xuống tìm gì đó trong hộc bàn. Lát sau, bà lão ngước nhìn lên và đưa cho nó một tấm thẻ to cỡ lòng bàn tay. Nó đưa tay đón lấy và bắt đầu quan sát. Trên tấm thẻ là hình ảnh một vùng đồng cỏ mờ mờ sương phủ. Trên mỏm đá cao là một con sư tử đầu rồng đang ưỡn ngực gầm vang. Không cần nói gì thêm, rõ ràng là nó chẳng hiểu gì hết.

- Tấm thẻ này nói gì thế ạ? - Nó hỏi.

Bà lão chồm người về phía trước, vừa chỉ tay vào bức tranh vừa giải thích:

- Màn sương này cho biết cháu đang sống trong một hòan cảnh mà mọi việc xảy ra cháu đều không hiểu tại sao và như thế nào.

- Nghĩa là không được tốt phải không bà?

- Không hẳn, cháu nhìn này. Ở đây có một con sư tử đầu rồng. Nó cho biết cháu sẽ được hai quý nhân hết lòng giúp đỡ. Một trong số họ mang trong người dòng máu cao qúy. Tức cầm tinh con rồng. Người nãy có thể sẽ làm cho cháu cảm thấy rung động ngay lần gặp gỡ đầu tiên. Cháu hãy cứ yên tâm và tin tưởng cậu ấy vì tình cảm của anh ta đối với cháu hoàn toàn chân thành. Còn... - Bà lão hơi chau mày - ...một người nữa, luôn ở bên cạnh để bảo vệ cháu...Sợi dây liên kết giữa cháu và con người này là bất diệt, vượt qua tất cả mọi giới hạn về không gian và thời gian...

- Bất diệt?...Ý của bà là...

- Phải, ta cũng chưa từng thấy kiểu liên kết lạ lẫm như thế này bao giờ. Giống như là...tự mấy kiếp trước hay... - Vẻ mặt bà lão đầy suy tư.

Nó bắt đầu thấy chóng mặt. Sao lại phức tạp như thế nhỉ. Bà ấy nói không hẳn sai. Đúng là gần đây có nhiều việc xảy đến mà nó chẳng tài nào giải thích được nguyên do. Nhưng việc "con rồng" và "sư tử" gì ấy nghe sao mà rắc rối thế. Nó thích những thứ đơn giản và dễ hiểu hơn.

- Thôi, chúng ta đi nào! - Anh khẽ đặt một bàn tay lên vai nó - Cảm ơn bà nhưng chúng tôi còn có việc phải đi nên không ngồi lâu được.

- Này cậu - Bà lão gọi - Tôi xem bói không lấy tiền. Chỉ muốn giúp mọi người biết thêm điều gì đó về cuộc đời mình mà thôi.

- Ồ - Anh gãi đầu - Tôi không biết.

- Không sao. Chúc hai người có một chuyến đi vui vẻ.

Nó đi theo anh mà trong đầu vẫn còn suy nghĩ nhiều chuyện lắm
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ