settingsshare

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả Chương 42: Chương 42

Thật làm cho bà Hồ hoài nghi, hiện giờ hai mắt và mũi của con trai đã muốn phụt máu rồi. Trước kia khi vừa mới kết hôn, thấy được nhưng không sờ được, cực khổ làm sao, mà bây giờ thấy được sờ được nhưng không thể làm gì lại càng khổ hơn.

Hơn nữa bây giờ chuyện gì của vợ nó nó cũng ôm hết lên trên người, rửa chân, tắm rửa, mát xa, bảo dưỡng, giống với Lý Liên Anh hầu hạ Từ Hy thái hậu, chưa nói đến chuyện chu đáo cẩn thận , vợ xinh đẹp động lòng người bày ra trước mặt nhưng cái gì cũng không thể làm, tư vị kia muốn bao nhiêu bực tức có bấy nhiêu bực tức.

Trong lòng dục hỏa tăng vọt, giống như khi luyện công thất bại kinh mạch bị đảo lộn trong mấy bộ tiểu thuyết võ hiệp vậy, mỗi lần phục vụ vợ đều phải tự mình thỏa mãn chính mình, nhưng như vậy làm sao đủ để giải khát được! Mắt thấy vợ khỏe lại từng ngày từng ngày một, vết thương ở chân mặc dù không quá linh hoạt nhưng cơ bản đã ổn định lại rồi, anh đâu nhịn nổi nữa.

Tối hôm qua quấn Tây Tử đến nửa đêm, cảm giác khó chịu không thôi. Ba mẹ ở ngay trên lầu, phòng đối diện còn có một dì giúp việc ở, lại phải chú ý đông chú ý tây nên anh vẫn chưa được thỏa mãn. Hơn nữa da mặt của vợ anh rất mỏng, rất hay xấu hổ.

Bởi vậy, đến hết ngày thứ bảy, Hồ Quân liền thu dọn hành lý ôm vợ bỏ chạy, nghĩ cái tổ kia của mình vô cùng tự do tự tại, muốn làm như thế nào thì làm.

Xe dừng lại ở ga ra tầng ngầm, Tây Tử xuống xe chờ anh. Hồ Quân quơ lấy túi hành lý bước đến khom lưng bế Tây Tử lên, cúi đầu chụt một cái nói: “Vợ, chúng ta về nhà rồi.”

Tây tử bị anh làm cho hoảng sợ, một tay nhanh chóng ôm lấy của cổ anh, một tay đấm anh hai cái: “Anh bị bệnh à! Hò hét cái gì, nơi này có máy theo dõi, mọi người sẽ nhìn thấy đó, bỏ em xuống em có thể tự đi.”

Hồ Quân ha ha nở nụ cười: “Anh không bị bệnh, anh đang rất hào hứng, chúng ta về nhà rồi, em là vợ anh, anh vui thế nào hôn thế nào ôm ấp thế nào người khác quản được sao? Cho bọn họ hâm mộ chết luôn.”

Nói xong nhanh chóng bước đi, vào giữa thang máy, vừa vào giữa thang máy, Hồ Quân chờ không được bắt đầu cúi đầu cọ cọ lên cổ Tây Tử. Râu Hồ Quân thực cứng, một ngày không cạo sẽ ram ráp, cọ cọ trên cổ Tây Tử khiến cô cảm thấy vừa ngứa vừa đau.

Tây Tử đưa tay đẩy đẩy anh: “Anh yên tĩnh một lát không được à! Trong đầu ngoài chuyện đó ra thì anh còn quan tâm đến chuyện khác sao?”

“Chuyện này thì làm sao? Anh sẽ làm thật tốt. Vợ, tối hôm qua em đã đáp ứng anh khi nào về nhà sẽ cho anh hưởng thụ khoái cảm thật tốt, đúng không?”

Mặt Tây Tử đỏ lên, liếc anh một cái, mím môi không nói chuyện. Hồ Quân hiểu, đây là không đổi ý, dây thần kinh kích động từ trong lòng cong lên tận đỉnh đầu, không thể nói rõ là anh có bao nhiêu vội vã, vừa vào cửa liền vứt mấy túi hành lý trong tay xuống, không đợi Tây Tử tỉnh táo Hồ Quân đã đưa tay lột hết quần áo của cô vợ nhỏ.

Trời rất nóng nên vợ anh mặc không nhiều lắm. Kỳ thật từ khi Tây Tử bị thương phải vào bệnh viện điều trị một thời gian, Hồ Quân đều có việc làm. Anh cải tạo cô vợ nhỏ là từ trong ra ngoài, không mặc ra ngoài cho người khác xem, một mình anh nhìn thấy là đủ. Thực ra dáng người của vợ anh vô cùng cân xứng xinh đẹp, eo ra eo mà mông ra mông, mặc lên người đồng phục cảnh sát cũng rất đẹp mắt, ngắm cô mặc như vậy cả ngày cũng không thấy chán .

Hồ Quân đưa ra chủ ý, thì thừa dịp vợ anh hoạt động không tiện, đồng phục cảnh sát, quần áo ngoài và áo ngực cũng chưa cởi món nào. Hơn nữa cô vợ nhỏ của anh thích nhất là khi đi ngủ vẫn mặc quần áo với áo ngực, anh lập tức gói ném đi, cho nên bây giờ quần áo trên người cô cũng thay đổi vô cùng đa dạng.

Lúc đầu Tây Tử còn chưa quen nhưng vì Hồ Quân dỗ ngon dỗ ngọt, từ trong ra ngoài đều đã chuẩn bị hợp lý, nếu như cô còn không mặc thì giống như phụ lòng tốt của Hồ Quân vậy. Dưỡng thương ở nhà lớn hơn hai mươi ngày, số lần Tây tử mặc váy còn nhiều hơn số lần hai mươi mấy năm qua cộng lại.

Mỗi ngày đổi một cái, Lúc đầu cô còn cảm thấy khá xấu hổ, sao lại thế này, giống như đi biếu diễn thời trang vậy. Nhưng mẹ chồng nhìn thấy lại cười tít mắt nói: “Ừm bộ quần áo này thật là đẹp, con gái là phải mặc như vậy này, xinh đẹp hơn bao nhiêu. Tây Tử này, nhân lúc khi còn trẻ thì cố gắng ăn mặc, đừng làm tội chính mình, đừng đợi đến tuổi như mẹ muốn mặc đẹp cũng không mặc nổi nữa rồi.”

Ba chồng nhìn thấy cô cũng gật gật đầu. Ba mẹ chồng không có ý kiến, cô dứt khoát để Hồ Quân giày vò. Bây giờ cô đang mặc một cái váy dài liền thân màu xanh lá cây, bên hông cài một chiếc thắt lưng bản to, phía trên lộ ra đôi vai trần gợi cảm, quả thật rất đẹp. Từ trước đến giờ Hồ Quân vẫn luôn có mắt thẩm mĩ nên khi mua quần áo cho phụ nữ cũng không tồi.

Vừa nghĩ tới chuyện này Tây Tử bỗng nhiên cảm thấy chua xót trong lòng, đưa tay muốn đẩy cái tên Hồ Quân đang làm loạn trên người cô ra, nhưng Hồ Quân rất nhanh nhẹn, lúc cô đang phân tâm, đã kéo khóa váy của Tây tử xuống đến thắt lưng. Mọi ý thức đều bị ngăn lại, eo buông lỏng, xoạt một tiếng chiếc váy liền rơi xuống sàn nhà…

Cởi nút áo ngực ra, hai khối tròn xoe của vợ anh ngạo nghễ vểnh cao, nảy ra, trắng bóng, hồng nộn non mềm, trắng hồng xen lẫn, xinh đẹp câu hồn…

Hồ Quân liếm liếm khóe môi, cúi đầu liền ngậm chặt hồng nộn xinh đẹp, liếm láp, vòng quanh....Tây Tử cảm nhận được một loại cảm giác quen thuộc cùng khó chịu đang làn tỏa khắp cơ thể từ bầu ngực, trong nháy mắt từng ngóc ngách trong thân thể cô dần nóng lên, cả người mềm nhũn, chống đỡ không nổi liền bị dục hỏa thiêu đốt, khắp cơ thế nóng lên như đang đứng bên đống lửa......

Môi lưỡi Hồ Quân lưu loát khiến cho cô khát vọng càng nhiều, tựa như chiếc chìa khóa trăm lần đều linh, mở toang cả cánh cửa tâm hồn lẫn thể xác vì anh......

Cơ thể cô thành thật hơn, cô cũng muốn muốn anh, loại nhớ nhung này dường như đã trở thành thói quen, mặc dù là thói quen, nhưng vẫn khó nhịn như cũ… Tây Tử hơi mở mắt ra, ánh sáng mông lung hàm chứa chút động tình ướt át, rơi vào trong mắt Hồ Quân quả thực như muốn mạng của anh.

Cô bé này căn bản không biết lúc này cô quyến rũ đến mức nào, khuôn mặt đỏ rực còn vương vài giọt nước mắt, cơ thể mềm mại như bông vải, khu u cốc rậm rạp đã sớm ướt nhẹp dinh dính. Vợ anh đích thực là một báu vật…

Hơn nữa bình thường tính tình của cô luôn rất cứng nhắc, vậy mà lúc này lại mãnh liệt đối ngược khiến cho Hồ Quân cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cơ thể này chỉ thuộc về một mình Hồ Quân anh, khi ở trên người cô anh thấy bản năng độc chiếm của phái nam trỗi dậy vô cùng mạnh mẽ......

Cô là của anh, chỉ là của một mình anh mà thôi, cơ thể này, bờ môi này, cái cổ này, bầu ngực cao ngất này, tròn vểnh lên, da thịt trắng mịn non mềm này....Tay anh, môi anh giống như tham lam mơn trớn từng chút một, ngay cả nơi địa phương bí ẩn đó cũng không buông tha......

Tây Tử trầm thấp rên rỉ, như ẩn như hiện, lúc nhẹ lúc chậm, cô cảm thấy mình đang hòa giữa hoa cỏ và cây cối tạo nên một khúc nhạc tuyệt mĩ, đi theo tiết tấu lúc trầm lúc bổng của anh. Lúc trầm, đập vào mắt là hình ảnh cỏ cây buồn bã, lúc bổng, lại thấy ánh nắng chan hòa chiếu rọi khắp nơi, loại cảm giác này khiến cô không tự chủ được run rẩy..

Giống như con đê không ngăn nổi dòng nước, lắc lư từng hồi từng hồi một, đến giới hạn cực đại, nước ngập cả vùng rừng rậm…

Hồ Quân ngẩng đầu lên, ngửa đầu nhìn Tây Tử: “Vợ, thoải mái hay không… Ưm…” Vươn lưỡi liếm liếm môi, kéo ra tơ bạch sáng lấp lánh, mang theo cỗ dâm mị khó tả, kỳ quái ở chỗ, dáng vẻ anh như vậy lại khiến cô cảm động không nói lên lời.

Hiện giờ nghĩ đến, người đàn ông này giống như đang phục vụ cô vậy. Anh yêu cô, yêu từ tận đáy lòng. Tây Tử bỗng nhiên cảm thấy được người đàn ông này thực ra rất yêu thương cô, nếu không thì tại sao từ một người đàn ông cao ngạo bá đạo như vậy lại biến thành như bây giờ, vẫn rất bá đạo như cũ nhưng giữa sự bá đạo ấy là sự yêu thương với cưng chiều cô, để cho tim cô đập thình thịch.

Giờ khắc này, cao trào qua đi, bỗng nhiên Tây Tử cảm thấy được chính mình động lòng với Hồ Quân. Có lẽ giờ khắc cô giao mình cho anh cô đã động lòng, chỉ là cô không biết mà thôi......

Tây tử đột nhiên đưa tay bưng lấy mặt anh, lại gần, đem môi của mình dán lên môi anh, trước nhẹ nhàng đụng một cái, sau đó hàm răng cắn môi Hồ Quân, hơi xâm nhập, cấu kết, vướng mắc, liếm láp, sầu triền miên.....

Hồ Quân ngạc nhiên, nhanh chóng hóa bị động thành chủ động, ngậm chặt đồ ăn ngon đưa lên tận miệng, cắn....Vòng quanh đỉnh điểm, có tiết tấu nuốt nhả, một tay nâng cái mông tròn đầy cong vút của cô lên, một tay nhẹ nhàng đỡ chân bị thương của cô, nâng người để cô ngồi lên eo mình, quân hạm hợp nhau, sau khi tiến vào, cũng không chuyển động , liền như vậy ôm Tây Tử, trực tiếp đi thẳng vào.

Đi vài bước, Tây Tử liền không chịu nổi, cả người từ trên xuống dưới đều bị chấn động, dục hỏa kích thích trong cơ thể đã tắt một lần ầm một tiếng dấy lên một lần nữa. Mà lần này càng dữ dội hơn, sự nóng bỏng ấy khiến cho lục phủ ngũ tạng của cô không thoải mái…

Cô khổ sở giãy dụa, Hồ Quân kêu lên mấy tiếng đau đớn theo sự giãy dụa của cô, trầm thấp nói: “Tiểu Yêu Tinh hả? Ưm, xem hôm nay anh thu phục em thế nào......”

Vừa nói vừa hơi nghiến răng nghiến lợi, nhưng hơi thở lại vô cùng nặng nề, lộ ra sự khẩn trương của Hồ Quân. Tây Tử cảm thấy làm chuyện này cũng rất có cảm giác thành tựu , đã nói Hồ Quân, mỗi lần đều nói ra những lời lẽ vô cùng hung ác, nhưng thực sự xảy ra, thì cũng không chiếm tiện nghi gì cả.

Kỳ thật đây cũng là chuyện mà Hồ Quân buồn bực, nói như thế nào thì anh cũng coi như là từng trải qua nhiều trận! Anh cũng đã từng làm chuyện này với những người phụ nữ trước kia, không phải mê man bất tỉnh thì cũng là rên rỉ sung sướng. Nhưng còn vợ anh, rõ ràng là người tạo trứng nhưng lại là kỳ phùng địch thủ của anh.

Ngay từ đầu anh đúng trên thiên thời, hằn học thu dọn chăn mền vợ đã dùng qua, cô bé kia gắng gượng lưng với anh, cứng đối cứng. Tuy nói như vậy cũng rất kích thích nhưng Hồ Quân cảm thấy trong lòng người đàn ông có phần không thoải mái.

Nói xong với Diệp Trì, ở trên giường phải dọn dẹp phục vụ vợ mới là người đàn ông chân chính. Mấu chốt ở chỗ là Hồ Quân trong đầu ma xui quỷ khiến thế nào lại nói những lời này ra với Diệp Trì, cũng không ngờđược, người phụ nữ mềm yếu như Thời Tiêu cũng giống như Tây Tử nhà anh, thật sự là lão hổ giống thỏ con.

Đại não Hồ Quân nóng lên, tựa như phục tùng lão hổ, không cho lão hổ cắn chết, có thể nói là Tây Tử hạ thủ lưu tình rồi......
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ