settingsshare

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả Chương 22: Chương 22

Yêu thích không buông tay! Đây là lần đầu tiên của Hồ Quân. Cảm giác yêu thích không buông tay đối với phụ nữ thật ra thì, nếu suy nghĩ kĩ thêm, từ lúc bắt đầu anh đã có suy nghĩ hiếm lạ như thế đối với cô gái này. Lúc nào cô gái này nhìn thấy anh cũng giống như nhìn thấy một loài sinh vật có hại nào đó, vẻ mặt căm ghét, luôn luôn phòng bị. Dường như anh không chết cũng bị nội thương, thật sự anh hơi không dám.

Vốn đang suy nghĩ, giống như Hồng Quân* chinh chiến ngày dài, leo lên ngọn núi tuyết, vượt qua rừng rậm, khổ sở trăm phương nghìn kế mới có thể thuận lợi ôm vợ anh vào trong ngực, đâu có nghĩ tới hình như đã đạt được mục đích. Nhưng mục đích này đến quá nhanh khiến cho Hồ Quân cảm thấy khá không chân thật.

*Hồng Quân: có thể là Hồng Quân công nông Trung Quốc hoặc là Hồng Quân Liên Xô – muốn biết thêm chi tiết mời đọc thêm ở google

Hơn nữa trong lòng anh cũng rất rõ ràng, gây chuyện là không tốt. Chắc chắn rằng trong rượu của tên Thường Kiếm kia có vấn đề, nếu không với suy nghĩ của vợ anh đối với anh thì cô không thể để anh thuận lợi ăn sạch sàng sanh như vậy.

Mặc dù vợ để cho anh gặm lên gặm xuống mấy lần, hận không được liếm láp tận trong xương tủy, còn tham lam hương vị kia, thật sự nghiện như nghiện thuốc phiện.

Cả người vợ anh da thịt mềm mại… cái đó trắng như tuyết… màu mỡ non nớt… hương thơm ngào ngạt… Mở đèn để nhìn, cả người không thể tìm ra được chút màu đỏ nào, duy nhất sau tai có một nốt ruồi màu đỏ, nhưng màu sắc đỏ tươi kia hòa quyện với viền tai trắng nõn của vợ anh lại là nơi Hồ Quân yêu thích và lưu luyến nhất, cũng không biết anh đã hôn biết bao lần.

Tắt đèn, kéo rèm cửa sổ, ánh trăng ở lưng chừng núi chiếu vào cửa sổ, rọi lên mặt đất, phủ lên người vợ anh, giống hệt như một khối Dương Chi bạch ngọc*, trong suốt sáng ngời, yêu cầu đầu tóc dài hơn là được rồi…

*Dương Chi bạch ngọc (羊脂白玉): hay còn gọi là “Bạch ngọc”, “Dương Chi ngọc”, là thượng phẩm trong các loại nhuyễn ngọc, cực kỳ trân quý. Dương Chi bạch ngọc đúng như cái tên, nổi tiếng với màu trắng, cùng sự tinh khiết, nếu có lẫn màu khác sẽ không được coi là Dương Chi bạch ngọc nữa.

Hồ Quân sờ sờ mái tóc ngắn của vợ mình, cái miệng không nhịn được lại đến gần cái miệng nhỏ nhắn lải nhải suốt ngày của cô. Tóm lại trong đêm nay Tây Tử say rượu hoàn toàn mơ hồ, sau đó lại bị Hồ Quân chơi đùa, căn bản là mệt mỏi đến mức ngủ mê man, vẫn còn trực giác phản ứng theo bản năng sinh lý. Đêm nay Hồ Quân hết liếm lại hôn, hết gặm rồi cắn không ngừng nghỉ, mặc dù ngủ mê man nhưng dù sao Tây Tử cũng không phải là người chết.

Thật ra Hồ Quân cũng cố gắng đến mức mệt mỏi, dù sao đàn ông trải qua chuyện tốt như vậy được mấy lần, hao tổn khí lực, có thể khỏe hơn so với phụ nữ nhưng đã đến lúc phải bỏ. Trong lòng anh vẫn biết chờ sau khi cô gái này tỉnh lại không biết sẽ gây loạn với anh thế nào? Tiếp theo cũng không biết khi nào trở về?

Càng nghĩ như thế Hồ Quân càng cảm thấy lần này phải bù đủ vốn. Vì vậy lần đầu tiên của Tây Tử thật sự bị Hồ Quân giày vò không ít. Nhưng cho dù giày vò nhiều thế nào đi chăng nữa cũng đến lúc trời sáng.

Mặt trời chậm rãi đi lên từ lưng chừng núi, từ đầu đến cuối cơ thể con người đều như một cái đồng hồ sinh học, đồng chí Tây Tử của chúng ta tỉnh dậy, vừa nháy nháy mí mắt Hồ Quân lập tức buông cô, nhanh chóng nằm xê ra nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng ánh mắt không nhắm hết, chỉ hé mắt quan sát phản ứng của vợ anh, cũng hết sức cảnh giác.

Dù sao anh cũng hiểu rất rõ vợ anh, nếu như cô thật sự giận dữ mấy hết lý trí sẽ tấn công trực tiếp chỗ yếu thế của anh. Anh cũng không thể ngồi chờ chết, anh phải suy nghĩ cho tương lai của hai người. Anh còn muốn lăn lộn trên giường với vợ, muốn sinh một tên nhóc mập mạp, cả nhà hòa thuận sống với nhau qua ngày, không thể để chuyện vừa mới kết hôn lập tức biến thành thái giám được.

Nhưng anh cũng không thể chạy ngay, rốt cuộc vợ anh sẽ có phản ứng thế nào Hồ Quân thật sự không đoán ra. Chủ yếu là do công dụng của rượu thuốc kia, anh còn chưa hiểu rõ nó đơn giản chỉ là chất tạo hứng hay còn có tác dụng khác…

Tối hôm qua mấy lần giày vò loay hoay, sau đó anh đặt cô vợ ngồi theo tư thế quỳ sấp, vợ anh cũng hết sức ngoan ngoãn phối hợp. Hơn nữa cái miệng nhỏ nhắn của cô còn ư ử… Hồ Quân suýt chút nữa đã chết trên người vợ anh, luôn cảm thấy cô có cảm giác, bởi vì chuyện phối hợp ăn ý này không thể coi là mê man được!

Còn nữa, rượu thuốc kia chỉ có cô uống, lúc đó anh còn khuyên can, sợ rượu này có tác dụng chậm. Nhưng cô vợ vung cánh tay nhỏ bé lên, trừng mắt ý là không cần anh quan tâm. Cho nên mới nói, nếu bàn về trách nhiệm Hồ Quân cảm thấy mình còn là người bị hại. Dĩ nhiên anh cũng không phải là xử nam, nhưng chuyện này không thể lấy lần đầu tiên ra để bàn ai đúng ai sai, đặc biệt là được khoe mẽ tiện nghi.

Chẳng qua tên nhóc Hồ Quân này vô cùng gian trá, thật đúng là chó ngáp phải ruồi. Tây Tử mở mở mí mắt ra, đập vào mắt là trần nhà trắng xóa với đèn trần hình sao Ngưu, không cần động người cũng cảm thấy toàn thân đau nhức, hoàn toàn không giống là cơ thể của mình.

Trong đầu cô rất rõ ràng, lúc này cô không thể làm chuyện nào khác, chuyện tối hôm qua cô không nhớ đoạn sau, nhưng cô nhớ rất rõ chuyện trước.

Sao cô có cảm giác nóng bức, sao lại cởi quần áo, sao lại trần truồng, không phải là ôm Hồ Quân không buông tay… Còn nữa sao cô lại nhiệt tình dâm đãng… A… Tây Tử giơ tay che khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, sau này sao có thể gặp người!

Vợ anh không động chân động tay như dự đoán, nhưng dáng vẻ đáng thương lẫn đáng yêu kia thực sự lọt vào trong trái tim Hồ Quân. Hồ Quân không thể giả vờ được nữa, lật người, lấy hai tay đang che trên khuôn mặt nhỏ bé của cô vợ. Nhưng sức lực cô quá lớn, không hề buông tay, vùi đầu trong tay, giọng khàn khàn: “Anh cút sang một bên, không cần phải để ý đến tôi.”

Đúng là cách nói kỳ cục, lời nói tuy không dễ nghe nhưng lọt vào trong tai Hồ Quân lại trở nên nhẹ nhõm đi rất nhiều. Tuy anh không thể đoán rốt cuộc bây giờ vợ anh đang trong trạng thái tinh thần thế nào nhưng xem ra khẳng định là cô biết cô khiêu khích anh trước.

Hôm nay xem như Hồ Quân may mắn! May mắn là vợ anh là một cô gái hết sức đặc biệt, không tùy tiện đổ lỗi oan cho người tốt. Anh vừa nghĩ như vậy, cô vợ vèo một cái nhanh xuất chiêu nắm lấy cánh tay anh, lật người trực tiếp ấn anh ở trên giường, đầu gối còn chỉa ở trên eo anh, kéo hai tay anh đặt ở trên đầu.

“A, vợ, vợ, buông tay, em buông tay! Cánh tay sắp gãy rồi…”

Hai người đều trần truồng, nếu để người ngoài nhìn thấy khẳng định sẽ cho là hai người đang ân ân ái ái. Dù sao hôm nay đều có thể có đủ mọi thể loại thưởng thức ân ái, có thể có rút roi ra, đốt sáp nến, không biết rằng nếu thật sự đánh lộn cũng sẽ không mặc quần áo.

Tây Tử chỉa đầu gối lên eo anh, dùng tay bóp cổ anh: “Nói, tối hôm qua chắc chắn là rượu có vấn đề, không phải là anh làm chứ?”

Đến lúc này Hồ Quân quá rõ, vậy thì dù có đánh chết cũng không thể thừa nhận, nếu thừa nhận thì đời này không thể tiếp tục tiến tới, không thừa nhận thì không phải là chuyện của anh. Đã có một lần là tối qua thì nếu anh kiên trì rồi sẽ có lần hai. Còn nói chuyện tối qua thật sự không liên quan đến anh.

Nghĩ đến đó, Hồ Quân hít khí biện minh: “Vợ em phải xem xét dựa trên phán đoán của cảnh sát, không nên đổ oan cho anh. Tối hôm qua anh không ngừng khuyên em uống ít thôi, nhưng lúc đó em phản ứng thế nào em còn nhớ rõ không?”

Khuôn mặt Tây Tử đỏ bừng lên, uốn éo vặn vẹo cánh tay Hồ Quân trong tay: “Ai ôi… vợ, gãy tay, gãy tay mất…”

“Xem như tôi uống say thì thế nào, anh cũng không có ý chí nguyên tắc không đẩy tôi ra sao! Anh đúng là cán bộ quốc gia, cảnh sát nhân dân vô dụng…”

Hồ Quân cười vui vẻ, ai ôi… chẳng qua còn chưa mừng xong đã cảm thấy cánh tay vô cùng đau đớn: “Vợ, em buông anh ra đã, em đã biết là do em uống say còn đổ oan cho người tốt!”

Tây Tử hừ hừ buông tay, vừa buông lỏng Hồ Quân lập tức ngồi dậy đã bị Tây Tử hung hăng đạp xuống giường, “Nhanh mặc quần áo vào, ghê tởm chết mất…”

Hồ Quân than vãn, cái eo… may nhờ có chiếc thảm ở bên dưới, nếu không sau khi phấn đấu một đêm, chiếc eo lập công lớn đã có thể phải chịu tội.

Hồ Quân ai oán liếc nhìn vợ anh, vợ anh đã khoác ga trải giường xuống đất, chậm rãi bước từng bước đi vào trong phòng tắm. Dáng vẻ kia, tư thế kia khiến Hồ Quân cảm thấy khá áy náy, nói thế nào đi chăng nữa thì lần đầu tiên của vợ anh mà anh cũng không biết tiết chế.

Nhưng vừa nghĩ tới tối hôm qua cô vợ anh cũng hết sức hăng hái, Hồ Quân nhìn xuống, vội vàng che phần dưới thân mình, ăn cả đêm mà vẫn chưa no, người anh em nên tiết chế! Nếu không về sau sẽ không có mà ăn.

Lúc Tây Tử tắm mới phát hiện cả người mình từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài đều có dấu vết xanh hồng khắp nơi. Da của cô trắng lại nhạy cảm, khi đó ở quân đội mỗi lần tụ máu đều phải chờ nửa tháng sau mới khỏi, sau này tập luyện thành quen trên người luôn có dấu máu tụ, nhưng từ khi chuyển nghề thật sự là chưa từng có. Hôm nay vậy mà cả người cô còn có phần nhếch nhác hơn so với lần đầu tiên luyện tập đánh nhau trong quân đội.

Tên khốn Hồ Quân này không biết ân ái thế nào, còn cắn người ta, cả người cô đều không chừa lại chỗ nào. Tây Tử xả nước nóng mới cảm giác được máu trong người di chuyển thật nhanh, gột rửa được một chút.

Cô mặc áo choàng tắm mở cửa ra ngoài, Hồ Quân đang đứng thẳng ở trước cửa phòng tắm chờ cô khiến Tây Tử hoài nghi, tên khốn này không chột dạ.

Hiển nhiên anh cũng vừa tắm rửa qua, tóc còn hơi ướt xõa xuống dưới khiến anh trẻ trung hơn bình thường rất nhiều. Hơn nữa trên người đều mặc quần áo thể thao màu trắng, vừa liếc mắt nhìn qua cũng cảm thấy trẻ tuổi đẹp trai, ánh mắt sáng loáng trông không giống kiểu người lương thiện.

Tây Tử tức giận trắng mặt nhìn anh, đi tới bên kia ngồi ở trên giường lau tóc cho mình. Hồ Quân vốn đang nghĩ đi lên lấy lòng lập tức bị ánh mắt sắc bén của Tây Tử bắt đứng yên.

Cô bé này thật không đáng yêu, quả thật là một trời một vực với người tối qua. Tây Tử lau tóc sau đó quàng khăn tắm trừng mắt nhìn anh, bắt đầu tiếp tục tính sổ: “Tối hôm qua tôi uống say, anh không uông say, sao không đẩy tôi ra hả?! Anh là người chết!”

Câu nói này thật sự không dễ nghe, Hồ Quân chợt phát hiện anh không thể cứng rắn như vợ anh được, anh càng cứng rắn cô càng cứng rắn, rất giống Quyên Tử. Đột nhiên Hồ Quân nhớ lại người anh em tốt Tả Hoành của anh đã dùng chiến sách đối phó với Quyên Tử nhà cậu ta, hình như anh cũng có thể đem ra dùng. Căn bản anh đã quên lúc đầu anh đã hết sức khinh thường Tả Hoành nhà người ta như thế nào…

Hồ Quân vừa nghĩ lại, chợt như được khai sáng tâm hồn, dáng vẻ oan khuất nói: “Vợ, anh cũng muốn dùng sức thật lớn, không muốn quá phóng túng, nhưng sức lực của vợ quá bản lĩnh, thật sự anh không phải là đối thủ. Lại nói hôm qua em ôm anh…”

“Im miệng…”

Mặt Tây Tử đỏ như lá cờ đỏ sao vàng, hét lớn: “Không cho nói, chuyện tối qua là do tôi xui xẻo, dù sao anh cũng không thua thiệt gì, nhưng cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không có sau đó, có biết hay không? Cũng không cho nhắc lại…”

Tây Tử ngang ngược không được tự nhiên lọt vào trong mắt Hồ Quân, đột nhiên cảm thấy chiêu này của cô bé khiến người khác yêu thích.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ