settingsshare

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả Chương 2: Chương 2

Thực ra Hồ Quân không muốn đi, không phải sợ thử máu, dù sao cũng thường xuyên xuống cơ sở, cô nhóc kia không biết anh, nhưng chưa chắc những cảnh sát bên kia không nhận ra anh, làm phiền gây ảnh hưởng không tốt. Vì thế anh cười híp mắt, thương lượng với nữ cảnh sát:

"Thực sự là tôi quên, để tôi gọi điện cho bạn mang giấy tờ xe đến được không?"

Tây Tử vừa nhìn thấy anh như vậy, biết ngay anh muốn giở mánh khóe, nhưng mà vẫn gật đầu đồng ý:

"Căn cứ theo điều 95 trong Luật an toàn giao thông đường bộ của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa: Xe gắn máy lưu hành trên đường bộ chưa gắn biển số, không có chứng nhận theo tiêu chuẩn của thanh tra, không có bảo hiểm, hoặc không có giấy tờ xe, giấy phép lái xe, cơ quan công an quản lý giao thông có thể tạm giữ xe, báo cho đương sự cung cấp chứng từ hoặc giấy tờ thích hợp, và có thể xử phạt theo quy định tại điều 90 của Luật này. Nếu như chỉ không mang theo giấy lái xe thì để xe lại đây, anh quay về lấy hoặc có thể nhờ bạn mang tới cũng được. Có điều....."

Tây Tử đi một vòng quanh người anh:

"Anh còn có vấn đề lái xe khi uống rượu chưa được xử lý thì phải? Anh lại nhất quyết không thử máu, như vậy không thể không khiến tôi nghi ngờ anh đang cố ý lợi dụng thủ đoạn che giấu nhằm thoát tội."

Hồ Quân mỉm cười:

"Tôi hiểu rõ quy định pháp luật về an toàn giao thông, nhưng tôi không muốn làm to chuyện này. Thực ra tôi làm vậy là vì muốn tốt cho cô, làm lớn chuyện chẳng có lợi ích gì cho cô cả. Được rồi, tôi thổi lại một lần nữa cũng được!"

Nói xong giật lấy máy đo nồng độ cồn trong tay cô, miệng ngậm lấy, hít một hơi thật sâu sau đó thổi mạnh, má phồng lên, mắt nhìn chằm chằm vào Tây Tử, cứ như con ếch. Tây Tử thấy vậy bật cười một tiếng.

Hồ Quân đưa máy đo cho cô:

"Cô nhìn đi, 7 miligam/1 lít khí thở……Thực sự không có mùi rượu, không tin cô ngửi thử xem?"

Nói xong, anh ghé miệng sát vào Tây Tử thổi một hơi, Tây Tử đẩy bả vai anh:

"Chớ có lại gần tôi lảm nhảm lắm lời, tránh xa tôi một chút."

Có điều Tây Tử thực sự ngửi thấy mùi bạc hà, thầm nghĩ chẳng lẽ đã hiểu lầm người này. Nói thật, Tây Tử được phân tới đây chưa được mấy tháng, cũng không thể nói đã quen thuộc với tiến trình. Chỉ riêng việc ghi nhớ từng chi tiết nhỏ trong quy định về an toàn giao thông đã tốn mất ba ngày của cô, còn vất vả hơn lúc thi đại học.

Tây Tử đang phân vân, còi ô tô phía sau vang lên hai tiếng, cửa kính xe hạ xuống, một cái đầu lớn thò ra ngoài:

"Ôi! Thật sự là anh Quân. Từ xa em đã nhìn thấy anh, em còn tưởng mình bị hoa mắt....."

Nói xong, đỗ xe vào một bên, nhảy xuống xe, đi tới vài bước, liếc mắt nhìn Tây Tử, mờ ám sát vào Hồ Quân, khẽ nói:

"Sao vậy? Cục quản lý giao thông của các anh có kiểm tra nồng độ cồn thôi cũng phải tìm người quấy rầy cục trưởng nữa sao. Em cảnh sát này cũng được đấy chứ."

Quay đầu lại gọi với vào trong xe:

"Em gái, mang thuốc lá tới đây cho anh. Anh Quân của anh ở đây, anh phải nói chuyện với anh Quân đã."

Hồ Quân biết thằng nhóc này, nhưng không quen thân lắm. Ba của cậu ta được điều từ quân khu Đông Bắc đến bộ chính trị mới được mấy năm. Cậu nhóc này là Vương Đại Hổ, nhũ danh là Hổ Tử, tóc cạo húi cua, trông khỏe mạnh lại đáng yêu như tên của cậu ta. Cậu ta chơi cùng với đám thanh niên trong đại viện.

Mấy thằng nhóc này nhìn thấy mấy người các anh đều thân thiết mà gọi anh. Mấy ngày hôm trước lúc ăn cơm, Tả Hoành còn dài dòng:

"Ở quán bar mình gặp mấy thằng nhóc ở đại viện kéo bè kéo cánh đánh nhau, ném chai rượu, rất có dáng dấp của anh em ta năm đó. Đáng tiếc cô em giành được đó hơi kém xinh......."

Tả Hoành bị Quyên Tử kìm hãm quá lâu, có được cơ hội thì hăng hái nhớ lại kỷ niệm xưa. Cũng vì không thấy con hổ cái nhà anh đang bước ra từ toilet, lại con đứng ngay phía sau lưng anh, ôm cánh tay, nhìn cậu ta khoác lác.

Quân Tử thừa nhận, anh không dám chêu trọc người phụ nữ hung dữ này, bởi vậy cũng không lên tiếng ủng hộ Tả Hoành. Bữa cơm hôm đó thế nào, hai vợ chồng nhà đó thu dọn ra sao, anh không biết. Dù sao Tả Hoành cũng xin nghỉ mấy ngày không đi làm.

Thấy thằng nhóc này, Quân Tử lại nhớ đến Tả Hoành, cánh cửa bên tay lái phụ của chiếc BMW ở đằng kia từ từ đẩy ra. Đầu tiên xuất hiện là bắp đùi thon dài trơn bóng, tiếp theo là thân người, nhìn kỹ thì đúng là mê hoặc người khác.

Trên người mặc một chiếc áo sơ mi rộng, vạt áo che đi vòng ba quyến rũ, phía dưới là cặp đùi trắng nõn chói mắt, chân mang một đôi giày cao gót đen tuyền, phối hợp với đôi chân trắng mịn tạo nên hiệu quả thị giác tuyệt vời. Xinh đẹp như hoa, đúng là một báu vật.

Gương mặt trang điểm lòe loẹt không nhìn ra diện mạo vốn có, đầu tóc như tổ quạ vàng không ra vàng, xanh không ra xanh. Hơi tiếc cho báu vật.

Đều từ chốn chơi bời mà ra, Hồ Quân còn gì không rõ nữa. Anh vừa liếc mắt đã thấy họ vừa làm gì trên xe, trên người còn thoảng mùi.

Cô bé đi tới, trong áo T-shirt lớn không mặc gì, hai bầu ngực sữa rung lên theo động tác của cô, hết sức gây chú ý. Ẩn ẩn hiện hiện dưới lớp áo T-shirt, nhưng mọi người lại không thấy được gì. Cô cầm trong tay hộp thuốc lá, vươn tay định đưa cho Hổ Tử, nhưng Hổ Tử lại đẩy cô:

"Sao không hiểu chuyện như vậy? Đây là anh Quân của anh, mau mau mời thuốc anh Quân...."

Cô nàng liếc nhìn Hồ Quân, ánh mắt sáng lên, rút điếu thuốc ra, ngậm trong bờ môi đỏ, dùng chiếc bật lửa có hoa văn rất đẹp châm lửa, hít một hơi, đưa ra:

"Anh Quân, hút thuốc đi....."

Hồ Quân cười cười, lấy hộp thuốc từ tay cô rồi rút một điếu tự châm. Cô nàng hơi hậm hực giận dỗi, đưa điếu thuốc trong tay cho nhóc Hồ, quay đầu đi về xe.

Hổ Tử cười ha ha, Tây Tử cảm thấy nơi này đã trở thành chốn trụy lạc, vỗ tay lên cửa xe của Hồ Quân:

"Sao đây? Các người chạy tới đây để tâm sự sao? Trước tiên hãy làm rõ việc của tôi trước đã. Còn anh sang bên kia xếp hàng đúng trình tự, đừng dây vào, nếu không, thật xin lỗi, sẽ phải vào cục cảnh sát khai báo."

Nhóc Hồ nhíu mày:

"Ái chà! Nữ cảnh sát này thật lợi hại, cô có biết anh Quân là ai không?"

Hồ Quân nhíu mày, vẻ mặt trầm xuống:

"Nhóc Hồ, cậu không có chuyện gì sao, phải làm gì thì làm đi."

Nhóc Hồ hiểu được ý của Hồ Quân, cho rằng anh muốn đùa giỡn nữ cảnh sát này, nên không thể dây vào, cười cười:

"Dạ, em đi trước, không làm chậm trễ chuyện tốt của anh."

Nói xong, quay đầu định đi, Tây Tử gọi một tiếng:

"Người đằng sau, đây là địa điểm kiểm tra nồng độ cồn, anh muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, anh nghĩ đây là nhà anh sao?"

Hổ Tử liếc nhìn Hồ Quân, không ngờ nữ cảnh sát này lại ngang ngược như vậy, người phương nào đây, nhưng cũng không dám đắc tội:

"Đồng chí cảnh sát, tôi xếp hàng phía sau được chưa? Tôi tuân thủ đúng pháp luật, là công dân tốt của năm đó."

Thật sự quay xe lại, đậu ở phía sau, Tây Tử chỉ vào bên cạnh, nói với Hồ Quân:

"Anh sang bên này, gọi người mang giấy tờ xe đến, đừng làm cản trở công việc của tôi. Tôi không có nhiều thời gian nghe anh cằn nhằn."

Hồ Quân bị cô gái kia chặn ngang họng, lái xe sang một bên, ngồi vào xe lấy điện thoại ra mới phát hiện hết pin, bèn nhô đầu ra khỏi cửa kính:

"Nè! Cô bé, cho tôi mượn điện thoại đi, điện thoại của tôi hết pin rồi."

Cô bé? Khóe miệng Tây Tử giật giật. Đã bao nhiêu năm không có ai xưng hô với cô như vậy, ngoài ông bố hơi ngốc kia, không ai gọi cô là cô bé cả. Một gái ế hai mươi bảy tuổi, dường như khoảng cách với cái từ cô bé đó đã....Rất xa rồi.

Tây Tử rất ghét đàn ông lắm mồm, vì vậy, mặc dù nhìn từ mọi góc độ thì Hồ Quân là người đàn ông ưu tú, nhưng trong mắt cô đã nhanh chóng xếp anh vào loại đàn ông đáng ghét.

Tây Tử tức giận lôi điện thoại ra ném cho anh. Hồ Quân cầm lấy điện thoại nhưng lại thấy khó nhằn. Phải gọi cho ai đây? Cặp của anh rơi ở chỗ nhà Cẩm Thành rồi, Cẩm Thành lại uống say không còn biết trời đất là gì, đừng nói là bảo anh ta mang giấy phép lái xe tới, e rằng đánh thức anh ta cũng khó. Còn ai nữa đây?

Tả Hoành? Hồ Quân nhớ tới Tả Hoành. Nhà cậu ta cũng ở vùng ngoại ô, cũng gần chỗ Cẩm Thành, mừng rơn gọi cho Tả Hoành, đặt ở bên tai. Điện thoại kêu vài tiếng, chưa kết nối đã bị ngắt, Hồ Quân nhìn đồng hồ chỉ hai giờ, cũng không còn cách nào, lại phải làm phiền cậu ta, gọi tiếp.

Điện thoại vang lên bảy tám lần, giọng nói xen với tiếng thở gấp của Tả Hoành truyền tới:

"Mẹ nó, ai đấy? Hơn nửa đêm rồi, muốn chết à......"

Hồ Quân để điện thoại ra xa, nghe tiếng động này, Hồ Quân biết ngay hai người ở đâu kia đang làm gì, xem ra anh đã can thiệp vào chuyện tốt của họ rồi.

Hồ Quân cười ha ha hai tiếng:

"Tả Hoành, mình là Quân đây....."

"Hồ Quân, cậu bị bệnh à! Quá nửa đêm rồi, nếu cậu buồn phát chán, đi cào tường nhà cậu đi, gọi cho mình làm gì....."

Uỳnh............ Tiếng vang truyền đến từ bên kia, tiếp theo đó là tiếng kêu khẽ của Tả Hoành, mãi lâu sau mới thấy anh nói tiếp:

"Quân, cậu cố ý hủy hoại mình đúng không, có chuyện mau nói có rắm mau thả."

Hồ Quân vội vàng kể sơ qua mọi chuyện, Tả Hoành vui vẻ trở lại:

"Cậu là cục phó cục quản lý giao thông, rồi lại để cảnh sát quèn dưới trướng đi kiểm tra nồng độ cồn. Quân à, cậu được lắm, công tác cơ sở thật đúng chỗ, tự cậu hãy trải nghiệm đi."

"Tốn thời gian quá, mau qua đây đi, bị Cẩm Thành hành hạ cả đêm, đến một miếng cơm tử tế còn chưa được ăn, sắp không chịu nổi nữa rồi."

Tả Hoành quăng điện thoại, đứng lên bổ nhào lên giường như hổ đói:

"Vợ à, về sau em đạp anh có thể kiềm chế chút được không, em thực sự muốn đạp anh thành Đông Phương Bất Bại à, em sẽ phải khóc đấy."

Chụt! Hôn một cái lên mặt vợ:

"Em chờ anh, nửa tiếng nữa anh sẽ về......"

Anh vừa định đứng dậy đã bị vợ anh xoay đặt anh dưới thân, mắt Tả Hoành nhìn thẳng. Vợ anh, không một mảnh vải che thân, ngồi trên người anh, tay mò mẫm thân dưới vuốt ve nhẹ nhàng....

"Ư.......Ưm.....Quyên, Quyên em đang hành hạ chồng em....."

Theo tần suất không ngừng của Quyên Tử, hơi thở của Tả Hoành nặng nề hơn, thoáng cái đã đi vào thế giới cực lạc. Nhưng người chợt nhẹ bỗng, vợ anh thản nhiên nâng người lên, nhanh chóng tránh ra:

"Anh nhanh đi đi! Không phải bạn thân của anh đang chờ sao?"

Tả Hoành vô cùng khó chịu, quả thực lên không được xuống cũng không xong, xoay người áp vợ dưới thân, vác súng tấn công, chuyện đi lấy giấy phép lái xe cho Hồ Quân đã bị quẳng ra sau đầu từ lúc nào rồi.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ