settingsshare

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả Chương 12: Chương 12

Ngay cả nằm mơ Phạm Lý cũng không ngờ lại có thể gặp lại Tây Tử ở đây, vào lúc này. Anh không bao giờ có thể quên được lần đầu nhìn thấy Tây Tử, đó buổi đón tân sinh viên vào trường đại học. Trên sân khấu, cô mặc trang phục sặc sỡ, tay cầm kiếm múa, tư thế hiên ngang oai hùng, dáng người mềm mại đáng yêu khiến toàn trường kinh ngạc.

Sau này Phạm Lý mới biết cô là Tây Tử. Hồi đó mấy thằng bạn cùng phòng còn nói, đây đúng là bạn gái dành cho Phạm Lý của chúng ta. Chẳng phải Phạm Lãi Tây Thi là giai thoại thiên cổ sao?Về sau nghĩ lại, từ giây phút thấy cô trên sân khấu đó, anh đã yêu cô mất rồi. Lúc ấy nói cuộc đời này sẽ không thay đổi, nhưng hôm nay gặp lại, mọi việc đã thay đổi hoàn toàn.

Ánh mắt của Phạm Lý gần như như không thể khống chế được mà nhìn chằm chằm vào cô. Cô gầy hơn trước kia, đồng phục cảnh sát có vẻ hợp hơn quân trang, hơn nữa cô toát ra vẻ trong vắt và lạnh nhạt đã lắng đọng qua năm tháng, điều này khiến Phạm Lý thấy mình không mãi không thể sánh bằng cô.

Có một dạo anh còn hoài nghi không biết cô có yêu anh thật không, nếu như yêu sao lại có thể lạnh lùng như thế bình tĩnh như vậy, mặc dù anh nói chia tay nhưng cô vẫn không có lấy chút cảm xúc nào.

"Tây...... Tử, em có khỏe không?"

Tây Tử khẽ Bau mày, không có gì phản cảm hơn chuyện này. Cô tự nhận mình không chưa từng cảm thấy vương vấn không dứt được, cũng không muốn về sau có nhiều điều phiền toái không đáng có, nên đã cắt đứt dứt khoát.Bây giờ anh ta hỏi cô bằng giọng điệu này, khiến cô thấy quá giả tạo, giả tạo đến mức khiến Tây Tử hơi nghi ngờ không biết người trước mắt có phải là Phạm Lý mà cô biết không?

Hơn nữa, Tây Tử thật sự không biết bây giờ nên ứng phó với Phạm Lý thế nào,cô cảm thấy không được tự nhiên. Trước kia hai người chia tay vui vẻ dứt khoát, bây giờ lại thế này, khiến cô cảm thấy không còn ý nghĩa gì nữa.

Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên, Tây Tử nhận lấy: "Ừ, tôi đến ngay."

Cúp máy, gật đầu với Phạm Lý rồi đi lướt qua anh, quay lại chỗ đăng ký. Ra khỏi khu vườn nhỏ, không hề bất ngờ khi thấy Mộ Thanh đang đứng ở ven đường. Cô ấy rất đẹp, đã từng là hoa khôi của trường ba năm liên tiếp, gia đình giàu có, biết ăn mặc, con trai theo đuổi nhiều đếm không xuể, nhưng chỉ khăng khăng yêu Phạm Lý.

Ân oán tình thù, bây giờ nghĩ lại cứ như một trò cười. Có lẽ lúc bắt đầu đã định trước Mộ Thanh sẽ thắng, Tây Tử không có những thủ đoạn liều lĩnh và can đảm như Mộ Thanh, nên lúc chia tay, Phạm Lý đã nói:

"Tây Tử, anh cảm thấy em không yêu anh, hoặc là yêu anh không đủ....."

Không yêu anh ta ư? Cô có thể tham gia quân ngũ không hề chùn bước, cũng chỉ vì anh ta muốn đi lính. Không yêu anh ta, vậy cô đã làm gì suốt tám năm? Vì đi lính, thậm chí cô còn trở mặt với người Ba đã cùng cô sống nương tựa. Giây phút đó, cô hoàn toàn thất vọng với người đàn ông này, khuất phục trước hiện thực và chối bỏ tình yêu của cô là hai việc không liên quan đến nhau. Anh ta khuất phục trước hiện thực, vì em gái thì về tình có thể tha thứ, nhưng chối bỏ tình yêu của cô, thì làm cho Tây Tử gần như không còn hy vọng.

Đi lướt qua Mộ Thanh, Mộ Thanh giơ tay lên níu tay cô, nhìn chằm chằm vào cô tuyên cáo: "Tây Tử, Phạm Lý là của tôi, cô không quên đấy chứ?Hôm nay chúng tôi đến đây để đăng ký kết hôn, vì vậy cô đừng quấn lấy anh ấy nữa."

Tây Tử bình tĩnh nhìn cô ta hồi lâu, chợt cười, giơ tay lên giật khỏi tay cô ta: "Vậy tôi chúc hai người sống đến đầu bạc răng long. Tôi cũng rất vui vì có thể trở thành người đầu tiên chúc phúc cho hai người. Mộ Thanh cô yên tâm đi, tôi cũng đến đây để kết hôn mà."

Nói xong, cô bước nhanh về phía trước. Cô đi dứt khoát phóng khoáng, hoàn toàn không quay đầu lại, vì vậy không nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Phạm Lý đứng sau.

Trình tự đăng ký rất đơn giản, nhưng phải chụp ảnh trước. Trước phông nền đỏ thẫm in long phượng vô cùng thô tục, Hồ Quân duỗi tay ra ôm Tây Tử trong khuỷu tay mình, nhếch môi cười với ống kính.

Hồ Quân cầm tờ giấy chứng nhận kết hôn vừa mới ra lò, nhìn qua nhìn lại, đưa tay chỉ Tây Tử trong hình, không hài lòng nói: "Cô chẳng cười gì cả, để cho người khác nhìn còn tưởng rằng tôi đang ép buộc cô kết hôn đấy. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn này cứ như có ai thiếu tiền của cô vậy."

Tây Tử liếc nhìn anh: "Giống anh thôi, cười thấy hết nếp nhăn rồi, cứ như một tên ngốc."

Hồ Quân nhìn cô chằm chằm: "Đồng chí Tây Tử, bây giờ hai ta đã là vợ chồng chính thức rồi."

Nói xong, còn giơ giấy chứng nhân kết hôn trong tay lên: "Thấy không, được pháp luật công nhận rồi nhé......"

"Nói điểm chính."

Tây Tử chẳng thèm liếc nhìn mà ngắt lời gọn ghẽ, Hồ Quân hừ một tiếng: "Tôi đang nói cho cô biết, cô là vợ tôi, tôi không bảo cô phải tam tòng tứ đức gì gì đó, nhưng ít nhất cô cũng phải tôn trọng chồng cô một chút. Hơn nữa, con gái mà nói chuyện như vậy, đàn ông không thích đâu."

Tây Tử chợt vui vẻ kề sát vào gần anh, Hồ Quân cảm thấy đầu ong ong, cả người nóng ran, trái tim còn không tiền đồ mà đập thình thịch hai nhịp, đáng tiếc anh còn chưa hạ nhiệt, đã bị lời nói như nước lạnh của cô dội vào tim:

"Anh không thích càng tốt, tôi còn phải niệm Phật lạy Bồ Tát đấy. Nếu có ngày anh tự dưng yêu tôi thật, nhớ rằng dù thế nào cũng phải chịu đựng, đừng cho tôi biết, bởi vì tôi có biết cũng chẳng để làm gì, cả đời này hai chúng ta không thể nào trở thành vợ chồng ân ái được."

Cô gái này quả thật con mẹ nó không chọc người không được, nhắc tới Hồ Quân lại cảm thấy tức giận. Nhưng cô gái miệng độc địa lòng dạ dã man, không hề thân thiện này dù gì cũng đã là cô vợ có tiếng cũng có miếng của mình. Không thể không nói đời người đúng là kỳ diệu, chỉ cần không chết thì chuyện gì cũng có thể gặp được.

Vừa ngẩng đầu lên đã thấy một đôi nam nữ đứng đối diện, trợn mắt nhìn bọn họ. Hồ Quân hỏi: "Cô có quen biết hai người trước mặt không? Cô ta có vẻ xinh đẹp hơn cô đấy."

Hồ Quân không thể ưa nổi tên con trai kia. Mặc dù nhìn rất đẹp trai nhưng anh lựa chọn bỏ qua, bởi vì mắt của anh ta cứ nhìn chằm chằm vào vợ của anh. Anh cũng không phải người mù, sao có thể không nhận ra chứ.

Mộ Thanh thật sự bất ngờ, không ngờ Tây Tử kết hôn nhanh như vậy, nhưng điều còn bất ngờ hơn là người đàn ông đứng cạnh Tây Tử. Ba của Mộ Thanh là sư đoàn trưởng của lực lượng trú phòng Bắc Kinh, sao cô có thể không biết con trai của tổng tham mưu Hồ chứ. Phải nói là hầu như không ai không nhận ra bốn cậu ấm nổi tiếng trong đại viện.

Nghe nói ba người đã kết hôn rồi, chỉ còn một người chưa cưới vợ. Mộ Thanh không ngờ Hồ thiếu nổi như cồn này lại đi cùng Tây Tử đến đây. Hơn nữa, từ xa đã thấy hành động của hai người vô cùng thân mật, mờ ám, trong tay còn cầm tờ giấy đỏ......

Theo bản năng Mộ Thanh nhìn Phạm Lý bên cạnh, anh rất bình tĩnh nhìn phía trước, nhưng sắc mặt vô cùng khó coi, trong lòng đang nghĩ gì đây? Cô không cần đoán cũng biết.

Cánh tay của Mộ Thanh nhanh chóng ngoắc lấy khuỷu tay của anh, kéo anh đi về phía trước hai bước, đứng trước mặt Tây Tử và Hồ Quân:

"Tây Tử, bạn cũng đến đây đăng ký kết hôn à? Mới vừa rồi tôi còn tưởng bạn nói chơi thôi. Chào anh Hồ, ba em là Mộ Phong, cũng thường nhắc tới các anh, bây giờ ở nhà em vẫn còn hình của các anh khi còn đang đi lính. "

Lúc Hồ Quân đi lính, Mộ Phong còn là một đoàn phó nho nhỏ, bây giờ đã lên tới sư đoàn trưởng, cũng xem như cóchút danh tiếng. Dù sao tuổi tác cũng cao, mặc dù chưa từng gặp con gái của ông ta, nhưng người ta đã cất lời, Hồ Quân liền cười hỏi thăm:

"Mộ thủ trưởng có khỏe không?! Sau này có thời gian tôi và hội Diệp Trì nhất định đến nhà thăm thủ trưởng......"

Nói mấy câu xã giao, liền ôm cô vợ mới cưới của mình chào tạm biệt, đi về phía bãi đậu bên kia. Lên xe, Hồ Quân cười híp mắt nhìn Tây Tử:

"Người đàn ông mới vừa rồi không chỉ là bạn học bình thường thời đại học phải không?!"

Tây Tử nghiêng đầu nhìn anh, không hề có ý giấu giếm:

"Không bình thường, anh ta là bạn trai cũ của tôi, sao thế? Anh còn muốn biết gì nữa?"

Hồ Quân nhíu mày, gần như cắn răng nói:

"Không muốn biết."

Vặn chìa khóa xe, nhấn ga, xa gầm lên rồi lao đi.

Hồ Quân đưa Tây Tử về nhà rồi đến thẳng công ty của Diệp Trì. Dù sao hôm nay cũng xin nghỉ phép rồi, muốn được tự do thoải mái một ngày.

Kéo Diệp Trì đến quán bar, uống từ trưa đến tận tối mới thốt ra được một câu:

"Con bé kia rất đáng đánh đòn. Mình cần phải con mẹ nó chỉnh đốn lại cô ta, dám chọc tức mình, xem mình trừng trị cô ta thế nào......"

Nói đi nói lại cũng là mấy câu nói này, Diệp Trì sửng sốt một lúc, phì cười vui vẻ. Thì ra, nguyên nhân khiến Hồ Quân nốc rượu từ trưa đến giờ là đây.

Hồ Quân kết hôn chóng vánh làm ba người bọn họ giật mình. Mấy hôm trước còn luôn miệng nói không muốn lấy vợ, lời nói còn chưa chạm đất, giấy chứng nhận đã lù lù ra đó rồi. Hành động lần này còn sấm rền chớp giật hơn việc của anh hồi đó.

Dù sao khi đó anh còn có thời gian để suy nghĩ, mà Hồ Quân lại bất đắc dĩ. Mà nghĩ tới cô dâu nhỏ của Hồ Quân kia, Diệp Trì không khỏi lắc đầu thở dài.

Hồ Quân luôn nói Quyên Tử là người đàn bà đanh đá, nói thật vợ của Hồ Quân cũng không phải là hiền lương thục nữ gì. Hơn nữa, đã làm cảnh sát vũ trang được năm năm, chắc hẳn khỏi cần nhắc tới bản lĩnh của cô ta. Nếu cưới rồi mà thật sự đánh nhau đi nữa, ai chỉnh đốn ai thì thật sự khó nói.

Mà nhìn dáng vẻ kinh hoàng của Hồ Quân lúc này, chắc hẳn không thể nào dạy vợ. Diệp Trì có thể nói là người dày dặn kinh nghiệm, giữa nam và nữ, người nào yêu nhiều người đó sẽ thiệt, cả đời khỏi phải nghĩ đến chuyện tạo phản. Mấy người bọn anh không phải là ví dụ quá rõ ràng sao? Nếu Hồ Quân này không theo kịp thì không thể xem là anh em được.

Hồ Quân càng khó chịu, Diệp Trì càng hả hê. Lúc Tả Hoành và Cẩm Thành đến, Hồ Quân đã ngà ngà say rồi. Diệp Trì còn có chút lương tâm, chỉ hả hê trong lòng nhưng Tả Hồng thì không như vậy, vỗ vai Hồ Quân nói với giọng xấu xa:

"Quân, có nhớ ngày đó cậu đã nói gì không. Vợ dám làm phản thì phải đóng cửa lại trừng trị cô ta, anh em đang chờ xem cậu chỉnh đốn người vợ ra sao đây."

Hồ Quân hừ một tiếng, không quan tâm mạnh miệng nói:

"Được, còn lâu mình mới sợ cô ta, bây giờ mình tạm thời nhường con bé thôi, dám trêu chọc tức mình, chờ xem mình trừng trị cô nàng này thế nào......"
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ