settingsshare

Anh Có Sợ Em Không? Chương 3: Tình một đêm

Đường Thi bước ra khỏi công ti với những mùi hương quyến rũ còn vương lại trên người. Cô đã nhìn thấy Mac ở đằng xa, nếu anh ta mà biết cô làm việc này thì sẽ thông báo với bố cô, và thế là... công sức một ngày hôm nay đấu tranh tư tưởng với mùi hôi thối sẽ đổ bể. Chiến dịch "chơi" với Quang anh và chị em trong bang dọn dẹp (bao gồm cả bác Thanh đáng mến) cũng sẽ trôi vào hư vô. Nghĩ đến cái này bỗng nhiên Đường Thi muốn hát bài "chỉ là ảo giác" của Lynk lee. Mà thôi, quên nó đi. Có lẽ cô hơi quá đà.

- Tiểu thư!

Mác chạy lại. Anh đã đứng dưới trời nắng cả ngày hôm nay rồi. Rốt cuộc thì nhìn tiểu thư vẫn an toàn. Cả ngày để khuôn mặt điển trai này cho bàn dân thiên hạ chiêm ngưỡng chỉ để đổi lại sự an toàn cho tiểu thư. Ôi! Tiểu thư vẫn sống.

Đường Thi phớt lờ anh rồi đi về phía chiếc Maybach. cô mở cửa xe chui tọt vào trong. Đây là chiếc xe chống đạn trị gái 35 tỉ của bố cô. Haizz, đúng là ông bố lắm chuyện. Chỉ là đi làm kiếm tiền chứ có phải nhảy vào chỗ dầu sôi lửa bỏng đâu mà cần phải làm như thế này.

Chiếc xe lao vút đi. Tiểu thư Đường Thi cắm tai phone vào nghe. Đấy, vừa mới nhắc đến nhạc là cô muốn nghe. Nhưng nhạc còn chưa thấy đâu thì đã nghe giọng Mac ồm ồm:

- Tiểu thư. Cô có ngửi thấy mùi gì không?

Chả là thế này, chiếc xe bật diều hòa, cửa lại đóng kín mít như tiếp sức cho "nước hoa hạng nhất" trên người cô tung bay trong... khoang xe và chui tọt vào lỗ mũi của Mac. Đường Thi vội vàng cười trừ rồi nói nhanh:

- A ha! Mùi bánh rán. Đúng, đúng rồi. Sao tôi lại thèm ăn bánh rán thế này...Mau mau lái xe nhanh lên.

Rồi cô cắm luôn phone vào tai coi như điếc toàn phần và không để ý gì nữa.

Quang Anh về nhà.

Một ngày làm việc tức muốn chết. Tại sao đời anh cứ gặp cô ta là lại như thế này? Vốn đang rất huy hoàng, chỉ cần gặp cô ta là lại bị đày xuống 18 tấng địa ngục ngay tức khắc.

Đang tức tối thì điện thoại bỗng rung lên. Dòng chữ Sam Thái hiện lên màn hình như vẫy gọi. Ầy! Đây là một đại đại mĩ nhân của làng điện ảnh đấy. Tuy nhiên, suy cho cùng thì mĩ nhân cũng chỉ đến thế mà thôi, không thể bước qua được cửa ải chết người của chiến sĩ bóng đêm Quang Anh này được.

- Alo!

- Anh....- Giọng nói ngọt ngào bắt đầu vang lên kích thích các nơ - ron thần kinh của Quang Anh - Em muốn gặp anh...

Quang Anh cười khẽ rồi nói ngọt ngào cũng chẳng kém:

- Để mai được không honey? Hôm nay anh hơi mệt.

Tiếng thở dài thất vọng vang lên phía bên kia điện thoại. Nhưng Sam Thái vẫn giữ nguyên giọng nói nhẹ nhàng:

- Vậy... ngày mai... mình đến Dancer nhé?

- Tất nhiên rồi. Ngày mai anh có thể từ chối người đẹp được sao?

*************

Dancer lúc 9h tối.

Đông nghẹt thở. Hơi người cùng với những hơi khói thuốc hòa quyện làm con người ta có cảm giác khó chịu đến mờ ảo. Sam Thái hẹn anh 9h vì cô ấy còn phải diễn nốt cảnh cuối. Mà cảnh cuối lại là cảnh hôn nhau mặn nồng cùng với một thằng diễn viên nào đấy. Tất nhiên là nó không thể đẹp trai bằng anh được. Có lẽ hôm nay anh sẽ không thể hôn Sam Thái được. Biết đâu thằng diễn viên kia mắc bệnh mồm thối thì sao? Mà cái bệnh này có nguy cơ lây nhiễm là rất cao. Cứ nghĩ vậy là anh lại tặc lưỡi lắc đầu tội nghiệp cho Sam Thái.

Vừa lúc ấy thì điện thoại của anh lại rung lên.

- Anh Quang Anh!

Ôi mẹ kiếp! Quang Anh tự chửi rủa hôm nay là cái ngày quái gì mà lại có cả Kim thế này. À, thực ra cô nàng này là người mẫu. Đôi chân dài tít tắp của cô ấy làm sao mà anh chối từ được, điểm cộng tiếp theo còn là ở khuôn mặt xinh đẹp nữa chứ.

- Kim! Sao thế em?

- Em... Em rất buồn.

Quên nói với các bạn là cô nàng này mắc bệnh sướt mướt hạng nặng. Nói khóc là có nước mắt ngay, nói buồn là sầu ngay... Sao cô ta không chuyển sang ngành điện ảnh với Sam Thái nhỉ? À không. như thế sẽ xảy ra chiến tranh giữa các vì sao và hành tinh chính là đồng chí Quang Anh.

- Thế ư? Anh...cũng rất nhớ em. Nhưng công việc hôm nay nhiều quá anh cần nghỉ ngơi.

- Anh đang nghe nhạc sàn à?

Quang Anh quên mất là mình đang đứng đâu vội vàng giải thích:

- À! thế này nhé, anh có một sở thích đặc biệt. Khi một giải tỏa áp lực anh rất thích nghe nhạc sàn. Thế nhé.

Không đợi Kim nói gì thêm Quang anh tắt máy. Vừa kết thúc cuộc nói chuyện với Kim thì bây giờ lại đến Sam Thái gọi điện:

- Anh à! Em xin lỗi! hôm nay em không đến được đâu.

Mẹ kiếp! Quang anh tức đến nỗi chân tay lóng ngóng chỉ cần có đứa nào lượn lờ quanh anh là anh sẽ túm cổ nó mà đập ngay. Sao cô ta không gọi điện sớm hơn để anh còn nhận lời với Kim?

Còn chưa kịp nói gì tiếp theo thì đã có một bàn tay nhẹ nhàng luồn vào cổ anh. Hương cỏ dại dịu nhẹ khiến tinh thần anh sảng khoái. Một cô gái xinh đẹp đến kiều diễm. Mà nói đúng ra giống như một yêu nữ hơn. Yêu nữ có sức mê hoặc đến chết người. Thế là đồng chí Quang anh đưa ra một quyết định với Sam Thái:

- Được! Gặp em sau.

Đường Thi đã nhìn thấy Quang Anh từ xa. Dancer này là của bố cô. Và còn rất nhiều Dancer khác nữa...

Chiếc áo sơ mi màu đen đầy lịch của anh ta như mời gọi tất cả chị em phụ nữ đến vậy. Ngay cả cô còn bị anh ta mê hoặc nữa là. Rồi bỗng nhiên Đường Thi nảy ra một ý định. Con người đối với cô mà nói óc chỉ để trồng rau như anh ta thì lừa một vố cũng không phải là khó.

Nghĩ vậy, Đường Thi nở một nụ cười đểu giả rồi bước vào phòng. Ở đây cô có phòng riêng, mà ở đâu cũng thế, phòng của cô đều được bày trí giống ở nhà.

Bàn trang điểm trước mặt với bao mĩ phẩm đắt giá. Đường Thi liền trổ tài hóa trang rồi mở tủ mặc vào người chiếc áo yếm màu đỏ chói cùng chiếc quần đùi đen phản màu ngắn tầm 20 phân.

Nhìn vào gương, ít ai có thể nhận ra đây chính là Đường Thi ngổ ngáo con của Liêu Tuấn, người cầm đầu Đông Bang hội tiếng tăm lẫy lừng chứ. Đường Thi nở một nụ cười man rợ để thưởng cho mình rồi lại tự nổi da gà vị điệu cười này. Thật là kinh khủng.

Đường thi bước về phía Quang Anh. Có vẻ như là anh ta đang tức giận điều gì đấy khi nghe cuộc điện thoại kia. Không sao, như vậy cô càng có cơ hội đùa. Đường Thi đưa ta vòng qua cổ Quang anh. Cô biết là ánh đèn mờ ảo sẽ tiếp sức cho cô. Mà kể cả có đứng chỗ sáng thì cô cũng yên tâm vào tài hóa trang của mình.

Biết ngay là anh sẽ chào tạm biệt với "ai kia" trong điện thoại mà chuyển hướng đến cô.

- Muốn gì đây?

Ôi! Giọng điệu sao lại lạnh lùng thế này. Đường thi biết thừa anh ta tỏ vẻ. Gớm, chả thích quá lại còn sĩ. Thôi không sao, thì cho anh ta cái biển hiệu có chí khí đi.

- Chúng ta có thể uống rượu không?

Quang anh đưa đôi mắt nhìn Đường Thi. Cô ta đúng là "Đát Kỉ" cái thế. Mê hoặc chết người. Với những trường hợp như thế này Quang Anh từ gào thét trong lòng: "Tôi không ăn được cô thì tôi không làm người".

- Tất nhiên rồi. Được uống với người đẹp là phúc phận của tôi.

Đường Thi muốn nhổ một bãi nước bọt vào tên đểu giả ở trước mặt mình.

- Được. Vậy chúng ta vào một nơi yên tĩnh nào đó nhé?

Quang Anh vòng tay sau eo Đường Thi kéo cô về phía mình thì thầm:

- Cô em muốn ở chỗ nào? Nhà nghỉ? Khách sạn? Hay...

Còn chưa nói hết câu thì Đường Thi đã đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh. Ôi! Cảm giác thật ngọt ngào.

- Ở đây nhé? Em sẽ đặt phòng.

Tiếng mời gọi tình yêu! Quang Anh thấy con tim mình bị buộc tại một cái cọc nào đó và nó đang... ăn cỏ. Trời ơi! Anh bị ảo rồi! Anh thấy trái tim mình đang ăn cỏ kìa.

Đường Thi cười thầm trong lòng. Cắn câu rồi. Được. Để xem cô "dạy dỗ" anh ta thế nào.

Câu chuyện tiếp theo sau đó diễn ra hết sức nóng bỏng tại...phòng riêng của Đường Thi. Hai người, mỗi người một việc. Quang Anh thì bận tìm cách cởi quần áo của Đường Thi trong khi cô nàng đang tìm cách làm thế nào rút được cái ví của anh ta cho anh ta hết đường về. Chưa hết, kế hoạch của Đường Thi còn phong phú hơn nữa khi cô định sẽ cho đồng chí đang "tác chiến" cùng cô một phát vào yếu điểm. Nếu thành công thì có thể tuyệt tông giống nòi.

Tuy nhiên. Cao thủ tình trường như Quang anh sao có thể dễ dàng bị Đường Thi làm cho như vậy được cơ chứ? Một tay anh kẹp lấy hai cổ tay của Đường Thi. Tay còn lại rút bung dây áo của cô. Bước tiếp theo là đến chiếc quần. Anh làm những việc này rất thuần thục, mắt vẫn nhìn Đường Thi, môi vẫn hôn cô không cho cô kháng cự.

Đường Thi bắt đầu bị mê hoặc hơn là muốn chạy thoát. Năm cuối lớp 12, cô đã từng "vượt rào" một lần nhưng cảm giác đê mê này là không có. Chỉ cần có thế, mấy cái vụ lừa lọc của Đường Thi đã bị cuốn theo cơn khoái cảm đang dâng trào. Người con trai phía trên cô thật hấp dẫn...

Liêu Tuấn đã hai ngày không được gặp con gái. Một người đàn ông góa vợ chỉ còn đứa con gái yêu quí này thì làm sao ông không nhớ nó chứ? Bao nhiêu tình cảm đều dồn hết vào cô con gái này...

- Ông chủ...

Cảm xúc dâng trào thì bị tên nhân viên tại Dancer chen ngang. Liêu Tuấn đưa tay cốc mạnh vào đầu nó nói:

- Mẹ kiếp! Tiểu thư đâu?

Tên nhân viên chẳng hiểu lí do tại sao mình bị đánh nhưng cũng chẳng dám ho he. Ở nhà anh ta còn mẹ già và bố cũng già nốt. Làm sao có thể cãi lại chứ!

- Dạ tiểu thư ở trong phòng ạ!

Liêu tuấn đi lên tầng hai. Định đưa tay mở cửa nhưng lại nghĩ bây giờ con gái lớn rồi, 23 tuổi không phải là ít. Ông mà mở cửa không báo trước tức là không tôn trọng nó. Nghĩ vậy Liêu Tuấn đẩy Mac đang đứng bên cạnh nói:

- Mày gọi cửa đi.

Với một dân xã hội đen như Mac. "Gọi cửa" tức là như thế này.

"Uỳnh"

Cánh cửa gần như bật khỏi khung cửa, nhưng rất máy là nó còn lẳng lơ ở lại. Liêu Tuấn bất ngờ về hành động này. Ông đâu có bảo Mac làm vậy? Ý của ông là gõ cửa. Nhưng cảnh tượng tiếp theo còn khiến ông tưởng mình nhầm phòng. Đường Thi và tên nằm bên cạnh có lẽ là không mặc quần áo nằm chồng chéo lên nhau. À há! Ông biết rồi. Có phải chúng nó đang đóng phim không? Nghe Mac kể thì hình như con gái ông đang làm việc cho một công ti điện ảnh nào đấy. chắc là đúng rồi. Thế là Liêu Tuấn liền nhảy vào giả bộ che mặt như mình là minh tinh bị nhà báo chụp hình vội hét lớn:

- Đừng quay tôi, đừng quay tôi.

Mac nhìn tiểu thư cùng tên đáng ghét kia bật dậy sau khi ông chủ hét lớn là đã hiểu ra tất cả. Cậu không ngần ngại vỗ vai ông chủ và nói:

- Ông chú! Đây là cảnh thật. Không phải đang quay. Ông có thể ngẩng mặt lên được rồi.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ