settingsshare

Anh Có Sợ Em Không? Chương 23: Đối phó với các vị tiền bối tập 2

Buổi chiều, theo như lời hẹn ban sáng, Quang Anh và Đường Thi sẽ đến bể bơi ở chỗ Len. Trong khi Đường Thi còn đang chuẩn bị với đống quần quần áo áo lỉnh kỉnh thì Quang anh lại nằm ườn ra giường với điệu bộ chán nản. Đường Thi thấy vậy ném vội chiếc mắc quần áo về phía Quang anh. Cũng may là anh có một chút võ nên tránh né được. Chứ cái mắc kia mà tương thẳng vào mặt thì anh chỉ có nước bán công ti để vào viện thẩm mĩ. Quang Anh uể oải nói:

- Sao nữa đây?

Đường Thi hất hàm:

- Anh không dậy chuẩn bị đi. Xem kìa, anh đang mặc độc chiếc quần đùi thôi đấy. Định mặc cái thời trang mát mẻ ấy ra đường hay sao?

- Tí nữa anh sẽ mặc thêm một chiếc áo pull và đeo một cái kính cho hợp cảnh là được chứ gì?

Đường Thi vứt đống quần áo lên giường, cô cũng bò lên theo đó đến chỗ Quang Anh. Dùng đôi mắt chớp chớp như muốn quyến rũ nhìn anh:

- Quang Anh mà em biết không phải là một thằng cha lôi thôi như thế!

Quang Anh đẩy tấm thân đang dần dần đè lên người anh ra. Anh phải cự tuyệt cô ta ngay lập tức, tránh trường hợp chốc nữa anh lại phải chạy vào nhà vệ sinh giải quyết.

- Cảm ơn vì lời khen của em. Nhưng anh mặc đẹp là để cho ai ngắm? Chẳng phải dù có mặc đẹp thế nào thì "người ta" cũng không thích hay sao?

Đường Thi mỉm cười, một nụ cười đẹp mê ly. Đảm bảo rằng, có 10 thằng đàn ông thì có đến 11 thằng bị dụ hoặc bởi nụ cười này.

- Thôi nào. Dạo này anh như trẻ con thế?

- Anh đang ước mình được làm trẻ con đây.

Đường Thi ngồi dậy rồi nói:

- Nhưng dù sao thì em cũng không thích chồng em ăn mặc lôi thôi!

Nghe thấy câu nói này, Quang Anh lập tức nhổm người dậy. Cô ấy vừa nói cái gì? "Chồng em"? Ôi! Nghe nó mới ngọt ngào và thuận tai làm sao. Thế là, trong giờ phút quá khích, anh đã nắm chặt lấy tay Đường Thi nói trong nỗi xúc động:

- Em vừa nói gì? Em không thích ai ăn mặc lôi thôi?

Chỉ là một câu nói thôi mà đã khiến công tử phong lưu đa tình, hằng ngày nghe mấy em xinh tươi nói như rót mật vào tai mà vẫn thấy chán phải trào dâng cảm xúc như vậy. Đương nhiên là Quang Anh không hề để ý đến sự thay đổi này.

Đường Thi chợt cười thầm trong bụng. Hóa ra Quang anh chính là một anh chàng cả đời chưa được nghe lời nói quá một gram đường. Nếu không thì cô chỉ nói có mấy ngôn từ thường ngày thôi mà anh ta đã sắp vái quỳ cô rồi. Kể ra thì cũng đáng yêu đó chứ?

Đường Thi chớp chớp mắt trả lời:

- Em nói là em không thích anh ăn mặc lôi thôi.

Quang Anh vẫn kiên trì đi tìm câu nói làm mình trở nên yếu mềm:

- Không phải. Thay cái từ "anh" đi bằng cái từ lúc đầu em nói đấy.

Đường Thi giả ngu không nhớ câu nói của mình lúc đầu. Mắt cô đảo đi đảo lại như rang lạc. Khuôn mặt cô lúc đó trông đến tức cười. Khiến cho Quang Anh từ hi vọng chuyển sang tuyệt vọng. Anh hẩy tay đứng dậy và nói:

- Thôi bỏ đi. Em đợi anh, anh thay quần áo.

Bể bơi ở chỗ Len hóa ra là một bể bơi trong nhà kính chừng vài chục mét vuông chứ không phải là bể bơi lộ thiên như Quang Anh tưởng tượng. Hóa ra thì Đông Bang hội tài chính không phải là lớn...mà là quá lớn. Nó có thể đè bẹp cái tập đoàn phim ảnh của anh.

Quang Anh mặc một chiếc quần ngắn thấp thoáng đầu gối màu trắng, áo thể thao trắng, mũ lưỡi trai trắng và cái kính râm màu đen. Trông anh vừa trẻ trung lại vừa năng động. Tuy là đi bơi mà anh mặc như đánh tennis thì cũng không sao, chỉ cần đẹp là được. Với con mắt của Liêu Tuấn thì ông ta thấy rất hài lòng về gu ăn mặc của con rể. Đường Thi con gái ông ngắm người chuẩn ra phết!

Quang Anh bước đến chỗ bố vợ, ông đang ngồi trên mép của bể bơi, dường như đã bơi được một lúc rồi. Quang Anh cười cười:

- Con chào bố! - Rồi lại quay ra cả phía An Hợp - con chào mẹ!

An Hợp mặc một bộ đồ tắm hai mảnh. Bà đã bước qua tuổi 40, nhưng những đường cong trên cơ thể còn nóng bỏng hơn cả thiếu nữ đôi mươi. Làn da nõn nà không một chút tì vết của sự lão hóa. Phần bụng, dù có nhìn lòi mắt cũng không thấy chút mỡ thừa nào. Quả là một vẻ đẹp "ăn thịt người"! Khi An Hợp nghe Quang Anh chào như vậy thì mắt rời khỏi quyển tạp chí. Bà nhướn mày nhìn Quang Anh, xem ra là khá hài lòng với kiểu xưng hô vừa rồi. Nhưng sao chỉ có một mình Quang Anh?

- Đường Thi đâu con?

Quang Anh ngồi xuống một chiếc ghế cạnh đó rồi trả lời:

- Cô ấy đi thay quần áo tắm. Sẽ ra ngay bây giờ ạ!

- Con không định tắm à?

Quang Anh mỉm cười đáp lại:

- Con không.

An Hợp vẫn dò hỏi:

- Không biết bơi sao?

- Rất giỏi là đằng khác.

- Ồ! Vậy ta muốn con bơi thi với ta.

Quang Anh cứng họng không nói được gì. Anh không muốn bơi là vì sợ sẽ bị Đường Thi chơi xấu. Dù sao thì cái bể này sâu cũng phải 2m, cô ấy có ý đồ thì chắc chắn anh sẽ không thoát được cảnh uống nước no khỏi ăn cơm. Nghĩ lại, anh thấy mình đã trở lên đề phòng người vợ xinh đẹp đến gian xảo của mình từ khi nào vậy nhỉ? Còn bây giờ thì sao? Cái mồm đã làm hại cái thân anh rồi. Thà lúc đó chịu nhục một tí, nói không biết bơi thì đã thoát được. Quang Anh thở dài cái thượt. Chợt, anh nảy ra một ý định...

Quang Anh bỗng dưng kêu toáng lên:

- Ai da. Chuột rút, chết rồi!

An Hợp không thèm nhìn Quang Anh, mắt bà vẫn đảo đi đảo lại từng dòng chữ trên quyển tạo chí. Bà nói bẳng giọng sắc như dao:

- Chuột rút thì lo mà nắn chân đi. Còn ngồi đó mà kêu ca à?

Quang Anh khóc thầm trong lòng. Bà mẹ kế của Đường Thi còn dã man hơn cả cô ấy. Giờ thì anh đã hiểu tại sao vợ anh lại mang trong đầu những ý nghĩ "độc đáo" rồi. Một bàn tay vô hình chỉ vào người An Hợp và một giọng nói trong thâm tâm Quang anh vang lên:

- Đây! Nguyên nhân tại sao có những con quái thú đội lốt người là đây thưa các bạn.

Vừa lúc đó, Đường Thi từ đâu bước đến với một thân hình nóng bỏng. Bộ đồ bikini màu đỏ tươi khiến làn da trắng của cô như được thắp thêm sức mạnh. Khuôn ngực đầy đặn, nhấp nhô theo từng nhịp thở. Đôi chân thon dài đến miên man, khiến người ta không muốn rời mắt khỏi nó một giây. Vốn là muốn tìm điểm tận cùng của nó đấy mà.

Quang Anh trong phút chốc thần người ra. Tuy là thân thể của Đường Thi đã không còn xa lạ gì với anh nữa, nhưng tính ra cũng đã lâu rồi anh chưa được nhìn thấy cô ấy ăn mặc một cách nóng bỏng như thế này. Có phải cô ấy có dã tâm hại anh đêm nay mất ngủ không?

Còn Liêu Tuấn và An Hợp vì vẫn bình thản cứ như kiểu đã nhìn chán đến nỗi không muốn nhìn nữa rồi. Xem ra Quang Anh có chút tủi thân.

Đường Thi bước đến ngồi lên đùi Quang Anh để thể hiện tình yêu của hai vợ chồng mãnh liệt như thế nào với hai ông bà già. Một cánh tay cô vòng qua cổ Quang Anh kéo sát người anh lại phía mình, tay kia nắm lấy bàn tay ở trên cổ Quang Anh. Trông hai người lúc này thật là nóng bỏng. Đường Thi lắc lư trên người Quang anh, cô mỉm cười với An Hợp:

- Chúng ta bơi thi chứ?

An Hợp đặt quyển tạp chí xuống nhìn Quang anh đầy ngụ ý và nói:

- Nghe nói...đã có người muốn tuyên chiến với mẹ rồi.

Đứa nào nói? Đứa nào phát ngôn câu này thì tự lấy dao làm vài đường cơ bản vào cổ mình luôn đi.

Quang Anh hậm hực trong lòng như không biết phải bùng nổ vào đâu. Anh đành hôn chụt vào má Đường Thi để trấn an rồi cười trừ;

- Hì hì. Là anh đấy.

Đường Thi đẩy nhẹ người anh:

- Này, đừng có đùa nữa. Anh có biết có biết anh tuyên chiến với ai không?

- Cái gì mà tuyên chiến chứ? Chỉ là chơi đùa thôi mà. Thắng thua không quan trọng đâu.

Đường Thi không nói gì nữa. Cô đứng dậy rồi ngồi vào mé bể cạnh chỗ của Liêu Tuấn. Cô buông đôi chân dài của mình xuống đùa giỡn làn nước xanh trong dưới bể. Rồi cô lên tiếng rằng:

- Vậy thì để em làm trọng tài đi.

- Được. - Cả An Hợp và Quang Anh không ai dặn ai cùng đồng thanh nói.

Quang Anh lập tức cơi chiếc áo pull trắng của mình ra. Từng thớ thịt của anh nhấp nhô lên một cách săn chắc. Nước da hơi ngăm ngăm càng làm chất đàn ông trong anh tỏa ra một cách mạnh mẽ.

An Hợp nhìn thấy một thân hình tương đối bốc như vậy không khỏi trầm trồ:

- Ồ! Đường Thi à, con là người có phúc đấy.

Đường Thi giả bộ không hiểu:

- Có phúc gì chứ?

- Mỗi ngày được sở hữu một con mồi hoàn mĩ như thế này không phải là một cái phúc lớn thì là gì?

Liêu Tuấn nghe thấy thế vội vàng cấu nhẹ lên má An Hợp nói giọng giận hờn:

- Vậy hóa ra anh không hoàn mĩ.

An Hợp nói thẳng tưng:

- Vâng! - Sau đó bà mỉm cười đầy ngụ ý - Nhưng những vết thẹo đó thì em hoàn toàn thích.

Nhìn hai người tình tứ như vậy khiến cho Quang Anh và Đường Thi bỗng dưng thấy ngại. Cảm thấy mình như là con kì đà cản mũi hai người đang ân ái với nhau. Tuy nhiên, ý nghĩ vừa mới được hai người tạo ra thì An Hợp đã đấp nát nó bằng một câu nói:

- Được rồi! Quang Anh, chúng ta bắt đầu chứ?

Quang Anh chẳng nói chẳng rằng, anh nhảy ùm xuống bể khiến nước bắn lên tung tóe rồi lại gợn ra những tia sóng nhấp nhô. Quang Anh ngoi lên khỏi mặt nước và vuốt mặt. Anh vừa cười vừa nói rất tự tin:

- Bắt đầu được rồi.

Đường Thi tay cầm đồng hồ bấm giờ, ánh mắt tinh ranh chớp chớp chờ đến thời điểm nhất định. Nhìn hai vận động viên tương đối sung sức thì cô hết sức hài lòng. Khoảng một hai giây sau, cô hô to:

- 1...2...3...bắt đầu.

Quang Anh sải tay rất mạnh, cứ liên tục đập mạnh xuống nước khiến nó bắn ra tứ phía. Khuôn mặt anh đỏ ửng sau mỗi lần vận động cánh tay. Tốc độ của anh tương đối nhanh nhưng theo dự đoán thì có thể sẽ bị đuối sức sớm. Còn An hợp thì có vẻ nhẹ nhàng và uyển chuyển hơn, nhìn bà dường như là đang nhảy một điệu trong nước chứ không phải là bơi. Phần bụng và phần lưng được và vận dụng triệt để khiến cho tốc độ trở lên linh hoạt hơn.

Hai vận động viên đang ngang bằng nhau.

Đến lượt thứ hai.

Quang Anh đã bắt đầu đuối sức, anh giảm tốc độ để lấy lại sức lực. An Hợp dường như không có khái niệm mệt. Bà vẫn rất uyển chuyển và linh hoạt, phong thái như toát ra một ý cười cười. Cười với đối thủ của mình rằng: "Hãy chấp nhận thua cuộc đi".

Đường Thi quan sát Quang Anh và An Hợp. Lúc đầu, cô thấy rất hài lòng vể những gì mà Quang Anh thể hiện, anh có phẩn nhỉnh hơn so với An Hợp. Nhưng dường như càng về sau thì anh lại càng đuối. Áp lực của nước đã khiến anh ấy giảm hẳn tốc độ và sức lực. Đương nhiên, xét về cả chủ quan và khách quan, Đường Thi sẽ thiên vị Quang anh hơn. Cô nhíu mày tính toán. Chỉ cách vài mét nữa thôi là họ sẽ chạm đích. Đường Thi vội vàng lay tay Liêu Tuấn gọi lớn:

- Bố! Bố sao thế?

Chỉ cần có thế, An Hợp đã ngừng bơi và ngoi lên khỏi mặt nước. Bà lo lắng nhìn Liêu Tuấn. Chỉ tiếc rằng đã sập bẫy của Đường Thi mất rồi. Cái mà bà nhìn thấy chỉ là bộ dạng không hiểu gì của Liêu tuấn và câu nói rất chi là nguy hiểm cho người khác:

- À, ta bị muỗi đốt!

Đường thi giả bộ thở phào nhẹ nhõm rồi vỗ vỗ vai bố:

- Trời! Con thấy nốt đỏ sưng vù này lại tưởng bố bị bệnh gì.

Liêu Tuấn vẫn ngu ngơ tưởng con gái quan tâm đến mình quá sức nên trong lòng tự hào và hài lòng không kể xiết. Mặt ông cứ thế mà vênh lên để rồi nhận thấy một cái nhìn đến đáng ghét của An Hợp.

Chỉ đợi có thế, Đường Thi vội vàng hô to:

- Quang Anh thắng.

Quang anh chống tay nhấc thân hình lên mé bể. Anh nằm ngửa người ra thử hổn hển như sắp chết. Không, chỉ cần một chút nữa thôi là nhất định anh sẽ chết. Nhưng anh đang hoài nghi, có phải là do Đường Thi nên anh mới thắng không nhỉ? Sao anh chẳng thấy vẻ vang gì cả?

An Hợp bơi về phía Liêu Tuấn rồi quay ra mỉm cười hài lòng với Quang Anh:

- Tốt lắm!

Đường nhiên là bà cũng biết cái ý đồ mà ai cũng hoài nghi của Đường Thi. Bà bỏ qua cho Quang anh là vì bà đã bị mắc bẫy của Đường Thi. Người thứ hai sau Liêu Tuấn có thể lừa bà. Đúng là cha nào con nấy!

Đường Thi chạy ra chỗ Quang Anh nằm. Cô dùng ánh mắt cười cười nhìn anh, trông anh giờ đây như một con cá nhỏ bị người ta vớt lên bờ, đang cố thoi thóp phần mang của mình để níu kéo sự sống. Đường Thi ngồi xuống bên cạnh, kéo mạnh người Quang Anh dậy.

Quang Anh đang mệt lại bị Đường Thi sắp sửa hành hạ anh uể oải đáp:

- Thôi nào. Để anh nghỉ đi.

Đường Thi cười khúc khích:

- Sức lực của anh chỉ đáng như thế thôi sao?

- Em cứ thử xuống bơi như anh xem có sống mà ngoi lên đây được không?

- Được rồi. Lên thay quần áo đi, chúng ta đi ăn.

Khi nghe thấy ăn Quang Anh cảm thấy khí quản bỗng nhiên như bị nén lại, lục phủ ngũ tạng rạo rực hẳn lên. Nhưng mà tứ chi của anh thì vẫn mềm nhũn ra như cọng bún sợi mì vậy. Đây là kết quả cho việc trước khi bơi anh không khởi động. Cũng may là trong quá trình bơi không bị chuột rút.

- Kéo anh dậy đi.

Đường Thi đỡ mạnh người Quang Anh dậy. Khuôn ngực của cô thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt anh, mái tóc buông thả xuống đã che mất điểm nhìn. Hương thơm của hoa hồng vương vấn nơi cánh mũi khiến Quang Anh đáng ra là đã đứng dậy được thì đột nhiên lại quỵ xuống. Hành động này khiến Đường Thi sợ chết khiếp, cô lại tưởng anh có vấn đề gì về tim.

- Sao thế? - Đường Thi lo lắng hỏi.

Quang anh hơi nóng mặt. Anh gạt tay Đường Thi ra và tự đứng dậy. Nếu như mà nhờ cô ấy thì chẳng thà giết chết anh đi còn hơn. Để cô giúp khác gì dẫn anh đến trước mặt thần Venus mà không được thốt lên câu "Đẹp quá!" Dù gì thì anh vẫn là đàn ông.

- Không có gì. Chúng ta đi ăn.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ