settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 9

"Thanh mai trúc mã" cực phẩm của tôi hôm nay được dịp rảnh rỗi từ Canada bay về thăm tôi. Anh ấy là hiệu trưởng cực soái danh tiếng lừng lừng của trường đại học dang tiếng bên Canada - Lục Cảnh. Ngày xưa, anh ấy hơn tôi những 5 tuổi, luôn là người chăm sóc tôi, và giúp tôi giảm nhẹ tội khi nghịch ngợm, thương yêu Bối Phỉ tôi hết mực. Lục Cảnh là mẫu bạn trai lý tưởng của tôi lúc ấy. Anh ấy nhìn thấy tôi, chạy tới ôm chầm lấy tôi trước mặt Lôi Thần chồng tôi. Mặt anh biến sắc, có chút không được tự nhiên. Tôi đủn nhẹ anh ấy ra, Lục Cảnh:" Lâu chưa gặp em, Tiểu Phỉ. Em càng lớn càng xinh đẹp. Không ngại thì hai vợ chồng em đi xem phim với anh nhé!"


Tôi đồng ý rồi kéo Lôi Thần đi mà không hỏi ý anh. Anh cau có mặt mày. Lúc đầu, theo số vé là tôi ngồi cạnh Lục Cảnh, anh ấy lại ngồi cạnh Lôi tâm thần. Chẳng hiểu sao cuối cùng thành ra tôi chen giữa hai người họ. Lôi tâm thần anh lại tỏ ra oai phong, nắm chặt tay tôi, nói:" Cô sợ, nắm chặt tay tôi, có tôi ở đây."


Đột nhiên Lục Cảnh nói chen vô:" bên phải em là nước uống, bên trái em là bắp rang và anh. Em đừng nhầm lẫn. Có anh ở đây, đừng sợ."


Hai người họ nhìn nhau đến tóe lửa, lại chuyện gì vậy!? Cuộc chiến của các đại thần? Tôi cắt ngang:" Có phim rồi, có phim rồi!"


Phim chiếu được một nửa, tôi với tay lấy bắp rang lại chạm vào tay anh ấy. Tôi giật mình nhìn sang phía Lục Cảnh, anh ấy nhìn tôi với ánh mắt của kẻ si tình. Tôi rùng mình một phen. Bốn mắt vẫn nhìn nhau. Anh bỗng siết chặt tay tôi hơn, tôi tỉnh ngộ, rút tay mình lại, nhìn sang anh. Ánh mắt của anh không còn dịu dàng nữa, thay vào đó là ánh mắt như hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Tình huống này là gì đây? Làm tôi bối rối vô cùng.



Hết phim, anh ấy lại rủ tôi đi ăn, nhưng sao lại nhìn anh? Chẳng nhẽ... tôi lại là "bóng đèn" cản trở tình cảm của họ? Lại bối rối rồi.. tôi đáp lại anh ấy:" Hai người cứ việc đi ăn, em về trước." Vừa quay đầu hai cổ tay đã bị giữ chặt, họ đồng thanh:" Không, em phải đi." Lại thêm phi vụ gì nữa đây? Anh thanh đổi cách xưng hộ? Aida! Tôi tiêu hóa không kịp!


Ăn cũng chẳng còn ngon nữa, hai bọn họ nói móc nhau như vậy, toàn đưa tôi ra làm chủ đề để nói nhau. Cuối cùng Lục Cảnh nói:" Tiểu Phỉ, chiều mai hẹn em ở khu vui chơi Tuệ Châu hồi bé ta hay đi. Anh chỉ-hẹn-em, mong em đến." Cái cách anh ấy nhấn mạnh ba từ "chỉ hẹn em" nghe như khiêu khích vậy.


Anh ngay tức khắc đặt tay lên tay tôi, siết chặt như hàm ý "Em dám đi, tôi khiến em cả tuần không thể rời giường!" Tôi như thỏ con sợ hãi sói già, không hé nửa câu.


Lục Cảnh hiểu hàm ý, xoa đầu tôi rồi đặt lên đó một nụ hôn nhẹ, rời khỏi phòng ăn. Anh tức giận đập bàn cái "Bụp!" Đồ ăn rơi tứa tung trên bàn. Tức giận lôi tôi về. Vừa về tới nhà đã ném tôi lên giường, cầm xích, xích chân tay tôi thật chặt vào chân giường. Tôi vùng vẫy tới đâu cũng không kháng cự được anh. Anh chốt cửa cẩn thận, kéo dèm lại. Phòng trở nên tối tăm, chỉ có chút ánh sáng ma mị của ánh trăng yếu ớt lọt được qua dèm mỏng. Anh hung bạo xé chiếc váy yêu thích của tôi. Anh nhét vài miệng tôi một quả táo, liếm láp quả táo đỏ mọng nước. Trong màn đêm tôi chỉ nhìn thấy cơ thể cường tráng mờ ảo. Cảm giác không còn chân thật, như được lên mây vậy. Tôi hận mình không thể kêu lên, quả táo chặn tiếng kêu. Anh ghé vào tai tôi, thì thào:" Lần sau, cấm em nhìn người đàn ông khác, thân thiệt với người đàn ông khác trừ tôi ra. Hôm nay tôi tha cho em, liệt giường thì mệt lắm."
Trong màn đêm ma mị, đôi nam nữ quấn quýt không thôi.


May thay hôm sau, tôi chỉ nằm liệt nửa ngày. Chiều có thể đi lại bình thường một chút. Nghĩ nếu không gặp anh ấy, để anh ấy "leo cây" thì thật không phải. Bối Phỉ ta liều một phen đi gặp anh ấy!
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ