settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 8

Anh cuối cùng dù muốn hay không cũng phải đồng ý cho tôi xuất bản truyện. Một ngày rảnh rỗi anh đưa tôi ra ngoài, anh bảo không cho tôi ra ngoài, có ngàh tự kỉ, tốn kinh phí thuê người chữa trị. Hứ! Muốn đưa người ta đi chơi nói hẳn ra đi! Còn tự trọng! Chúng tôi vào khu thương mại mà anh thu mua, anh bảo vào đây cho tiết kiệm tiền. Người ta nhìn tôi với ánh mắt soi mói, da tôi trắng bởi không có cơ hội phơi nắng, người đẹp cũng bởi bướng bỉnh bỏ ăn chống đối anh. Khổ lắm chứ bộ! Anh dắt tôi vào hàng quần áo, anh bảo:" Tôi thấy cô mặc đi mặc lại mấy bộ đồ, người ta lại bảo tôi không chăm sóc cô chu đáo, mau vào cửa hàng chọn tất cả bộ nào cô thích mang ra đây, tôi chọn lọc rồi thanh toán."


Tôi thích mấy thứ đồ màu tối, anh lại thích tôi mặc đồ màu sáng. Chọc cả cửa hàng thì được mấy bộ, gói lại đưa quản gia xách. Thương bác quản gia quá! Nhiều đồ như vậy vẫn phải xách! Trước đây tôi đi mua đồ điều tự mình xách, tự lập đã quen rồi. Muốn giúp lắm nhưng cái tên Lôi tâm thần kia không cho tôi giúp. Lôi tôi đi trước! Không biết đã mua bao nhiêu là đồ nữa, túi chồng chồng chất chất lên nhau. Tôi buồn tiểu, nói hai bọn họ cứ đi trước. Đi vào toilet thì đụng mặt cô tình cũ của anh. Bối Phỉ ta không sợ trời, không sợ đất còn đường đường là một đại tiểu thư vang danh lừng lừng, khôn được sợ ả!


Tôi ngẩng cao đầu, thẳng lưng bước đi đầy uy lực vào toilet. Có vẻ cô ta không nhận ra tôi! "Giải quyết" xong xuôi, đi ra ngoài cửa lại bị cô cùng mấy cô gái cùng phe chặn tôi lại. Có vẻ cô ta nhận ra ta từ đầu rồi, đợi ta "giải quyết" xong mới hành động. Người này cũng khá tốt bụng, nếu không ta mắc tới chết mất! Tôi dõng dạc:" Phiền tránh đường."


Cô ta tiến lại gần hơn, lại là loại 1 chọi 3 hả? Ta đáng không lại là cái chắc. Chỉ còn có thể cầu cứu! May thay tôi thông minh, nhanh chóng lôi máy ra cầu cứu lôi thần. Đầu dây bên kia bắt máy. Tôi khéo léo đáp trả họ:" Ai lại động thủ trong nhà vệ sinh nữ lần 3 chứ! Ba người các cô định làm gì tôi! Cô là tình nhân cũ của chồng tôi mà nhỉ? Định đáng ghen à?" Âm thầm mách anh rồi, mong anh hiểu ra! Mau tới cứu tôi! Anh cúp máy.


May mà họ không phải loại thông minh gì. Không nhận ra ẩn ý, tôi phải tiếp tục kéo dài thời gian thôi! Nhưng làm sao đây, hai người đi theo cô ả tóm lấy hai tay tôi giữ chặt, cô ả đáp xuống mặt tôi một bàn tay rát nửa mặt, in rõ năm đầu trên gương mặt. Tiểu tam đi đánh ghen với vợ người ta, còn thể thống gì nữa! Đúng lúc ấy cửa nhà vệ sinh nữ bung ra. Lôi Thần bước vào. Tiểu tam kia giật mình ra lệnh hai người kia buông tôi ra. Tôi chạy ra sau anh, anh nhìn vết hằn trên má tôi bỗng nhíu mày.

Lôi Thần nói:" Tôi đã đưa ngân phiếu cho cô rồi, mau cút! Dám động tới người của thiếu gia, cô chán sống rồi sao?"

Cô ả nức nở chạy khỏi toilet, hai cô kia ngơ ngác chạy theo. Trên đường về nhà, anh không nói gì cả, gương mặt vẫn còn khá tức giận. Tôi được anh đưa cho túi đá, áp vào vết hằn cho đỡ đau. Chợt nhớ câu anh nói, hỏi lại anh:" Lôi Thần, anh nói "động vào người của thiếu gia" là ý gì vậy." Anh không thèm liếc nhìn tôi một cái, đáp lại:" Ý tôi là người già của thiếu gia, lúc đó quên nói từ quan trọng." Người già? Tôi mà là người già sao! Tôi húych vào tay anh một cái đau, mặt anh giãn ra chút ít, miệng chếch lên có ý cười. Tôi làm thiếu gia của các người cười rồi nhé!

Anh khẽ liếc sang phía tôi, tôi biết chứ! Anh nhìn vết thương trên mặt tôi tỏ vẻ như hận không thể ăn thịt cô ả vậy, tôi có phần vui hơn thường ngày, tình cảm của tôi và anh tăng được chút ít rồi!!
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ