settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 7

"Tôi không đồng ý."

Anh từ chối lời đề nghị của tôi, tôi cố gắng nói rằng:" đó là ước mơ của tôi." Nhưng anh dường như không để ý lời tôi nói. Anh có thể ngăn cấm bất cứ thứ gì muốn, cùng lắm tôi chỉ nói hao ba câu rủa anh nhưng ngăn cấm ước mơ của tôi thì tôi một mực không can lòng! Bối Phỉ tôi từ nhỏ đã bị ngăn cấm đủ điều, tranh đấu lấy ước mơ bao lần ý định tự sát. Tôi như con chim nhỏ bị giam cầm trong một cái lồng sắt. Chim nhỏ vốn thuộc về bầu trời xanh nhưng giờ đây lại bị ép buộc trong cái lồng to lớn, làm điều họ chỉ đạo. Tưởng như lấy chồng sẽ được tự do hơn, ai ngờ lại sa nhầm cái lồng hẹp hơn trước. Ngột ngạt, khó thở, tôi muốn tự do...


Tôi giam mình trong phòng tối 3 ngày, không nói chuyện, mở cửa cho bất cứ ai. Lên diễn đàn, xem lại tin nhắn từ mấy hôm trước ông quản lí nhắn, cô nhất định sẽ thực hiện ước mơ! Tờ mờ sáng hôm ấy, cô thức dậy, bỏ quần áo, giày cao gót, đồ trang điểm vào một cái túi, mở cửa sổ tẩu thoát khỏi cung điện vĩ đại đó. Xuống được tới đất tôi cảm giác mình như một vị thần vậy! Tôi cầm một ít tiền, tôi thuê phòng ở khách sạn rồi đánh một giấc. Thức dậy, thay đồ trang điểm cũng đã 7h sáng. Tới giờ đi gặp quản lí của họ rồi!


Chúng tôi gặp tại quán Caffee nổi tiếng nhất vùng này. Hai tách caffee tôi cùng ông ta chọn được bưng ra. Tôi đưa bản thảo mới cho ông, ông quản lí có vẻ đắc ý, phấn khích với nó. Thế là tốt! Ông ta phê duyệt truyện của tôi ngay tức khắc. Tôi đưa tiền đặc cọc 100 cuốn xuất bản đầu tiên. Ông đứng lên đi về, tôi vui vẻ tiễn ông đi. Nhiệm vụ bất khả thi này thành cồn viên mãn! Vui mừng sao tả siết! Bỗng đầu óc tôi choáng váng, bụng quặn đau, chợt nhớ đã 3 ngày nay chưa có gì vào bụng còn nốc hết tách caffee đen kia. Tôi ôm bụng ngồi phịch xuống, mồ hôi rơi lã chã, đau đến ngất đi, tôi mơ hồ nhìn thấy điện thoại rung, số điện thoại của anh bừng sáng trên màn hình.


Bừng tỉnh khỏi cơn mê, hừm, tôi lại về lại cái "lồng" ấm áp của tôi rồi. Tay đang truyền nước, một tay lại bị còng lại không thương tiếc. Hình như anh nghĩ đây là cách nhanh nhất để giữ tôi ở nhà. Ngó nghiêng thì nhìn thấy người đàn ông mình thầm thương trộm mến đang gục ở ghế. Dù là ngủ gật nhưng vẫn toát ra vẻ thần thái lãnh đạm của một tổng tài. Anh tỉnh giấc, thấy tôi đang nhìn chằm chằm, ra vẻ không quan tâm mà rời khỏi phòng. Lát lại bê bát cháo trắng nóng hổi lên, ngồi lên ghế sát giường tôi. Múc cháo đưa lên miệng tôi. Tôi quay đi, dối lòng:"Tôi không đói." Nhưng cái dạ dày không cho phép tôi làm cao, kêu ọc ọc không thôi. Vừa ngại vừa để anh đút. Tôi vừa nhai chóp chép vừa nói:" Sao còn cứu tôi? Không phải nói tôi phiền sao?"

Anh đáp:" Vì cô còn giá trị lợi dụng cao. Tôi là người tốt, không phải người vô tình, vẫn còn nghĩa vụ chăm sóc người già như cô."

Tôi bức xúc phản khán:" Tôi mà là người già? Có mà là anh mới là người già ấy.


Tôi nói xong, muỗng cháo đang giơ trước miệng của cô bị thu lại, anh buông lời vô tình:" Đừng ăn nữa."


"Cháo của tôi mà..."
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ