settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 5

Hôm nay buồn buồn, thế là tôi bị mấy đưa bạn kéo đi xem mắt cùng tụi nó, tất nhiên là chỉ đi cùng thôi! Ai chả biết cô là vợ của chủ tịch Lôi danh tiếng. Mấy anh chàng ngồi trước mặt tôi bây giờ chẳng có gì đặc biệt. Trong mắt tôi, Lôi Thần nhà tôi vẫn là nhất! Tôi chỉ ngồi chơi game, bọn họ thích làm gì thì làm vậy! Chẳng hiểu sao anh đi qua quán coffee đó, bắt gặp tôi, mặt anh như có tia ghen. Anh tiến tới nắm chặt cổ tay tôi, lôi ra ngoài. Mọi ánh mắt dồn vào anh, anh quẳng tôi lên xe. Đặt một dấu môi lên cổ tôi, tôi tức giận đẩy anh ra, hét:" Anh làm gì vậy?!"


Anh nói tôi đã có chồng rồi còn đi lăng nhăng, nói ba mẹ tôi không biết dạy tôi. Đụng tới ba mẹ tôi là quá đáng lắm rồi! Có thể lăng mạ tôi, chứ đừng lăng mạ ba mẹ tôi! Tôi tức đến bật khóc:" Anh nghĩ anh ngoan à! Anh đã có vợ còn lăng nhăng với người đàn bà khác trước mặt tôi! Anh không đủ tư cách lăng mạ tôi và ba mẹ tôi!" Chẳng muốn nói gì thêm nữa, tôi gạt nước mắt chảy nơi khóe mắt. Bật dậy, đi ra khỏi xe. Đi bộ về còn hơn đi cùng xe với anh!


Chết tôi rồi... tôi không nhớ đường về... . Tôi đi bộ tới tối muộn, đang giữa mùa đông, tự nhiên nhớ Anh Quốc quá~ ở đây đang lạnh co mông vào đây. Trên thân tôi độc một cái váy với áo khoác mỏng, ý định của tôi vốn là chỉ đi tới chiều tầm 5h là về, chiều không lạnh lắm, mặc vậy là vừa. Tối đêm sương xuống mới rét. Chỗ này ít có xe taxi. Tôi đứng trước bóng đèn cao cao, bóng mình thấp thấp phản lại trên đừng phố hiu quoạnh. Tôi không muốn lấy chồng nữa, khó quá! Kiệt quệ quá! Người chồng này quá đáng lắm! Muốn trở về trong vòng tay cha mẹ và anh trai. Nơi đó ấm áp hơn. Tôi ngồi xuống cạnh đèn, ôm chân, gục đầu mà khóc.


Sáng hôm sau, tôi tưởng tôi chết ở đó rồi chứ! Tỉnh lại thì thấy mình trong căn phòng thân thương ở nhà chồng. Bối Phỉ tôi vẫn còn sống!! Tiểu Đóa chạy tới, kể lại chuyện tối qua:" chị chủ Lôi! Chị dậy rồi! Hôm qua anh chủ Lôi chẳng hiểu đi về với tâm trạng không được vui cho lắm, cái cô tình địch của chị chủ hôm qua bị anh chủ cho ăn bơ luôn :)) đến 9h tối, tự nhiên anh chủ tồng tộc phóng xe ra ngoài, về thì thấy bế chị trong tay, đặt chị vào phòng, đặt chăn cẩn thận rồi lẳng lặng ra ngoài... nhưng lại còng chị vào giường như tù nhân ấy."


Anh chủ Lôi đi vào, Tiểu Đóa đang trò chuyện với tôi phải lui khỏi phòng. Anh khóa cửa, trên tay anh là cái bịt mắt cùng một chiếc giẻ trắng. Anh định làm gì!? Anh đi tới, cười nhếch mép:" Đến giờ trừng trị rồi." Tôi chưa kịp kêu lên bị anh nhét giẻ vào miệng, bịt mắt lại rồi xé áo quần tôi như một con cầm thú. Tôi bắt đầu sợ hãi. Anh liếm láp thân thể tôi, từ cổ xuống bụng rồi xuống chân. Dùng ba ngón tay cho ra vào nơi "ấy" của tôi. Mút cắn nhị hoa nhỏ, anh bỏ ngón tay ra, dùng "dưa chuột" cho vào "hoa cúc" của tôi. Lần này không đau như lần trước, anh thành thạo từng động tác, tôi trong trạng thái bị động không thể làm gì, thân thể tuân theo mù quáng.


Ngoài cửa, mọi người cố nhòm vào xem kịch hay.


Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ