settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 34 - Kết

Chẳng bao lâu sau, mùa thu lại tới. Chúng tôi quyết định về nhà tổ chức lại đám cưới. Em háo hức lắm, em còn nói em rất nhớ mọi người ở nhà.


Cuộc hội ngộ của em với Mít khiến tôi tự hỏi, tại sao tôi chẳng bằng một con cún nhỉ? Đàn con của Mít và Bun lớn nhanh như thổi, mấy chốc đã con to bằng Mít. Em có vẻ rất thích chúng. Nhưng cảm động nhất vẫn là giữa em và Tiểu Đóa. Lúc đó con bé đang loay hoay dọn phòng cho em, em bước vào. Con bé nghe thấy tiếng lạch cạnh liền chạy ra, nhìn thấy Bối Phỉ, Tiểu Đóa làm rơi cái chổi trên tay, mắt đẫm lệ chạy tới ôm em, luôn miệng nói:" Chị chủ, chị về rồi, em nhớ chị chủ lắm!"

Em xúc động theo, vừa khóc vừa vỗ lưng Tiểu Đóa:" Chị chủ về rồi, đừng khóc nữa, chị chủ không đi nữa."


Người làm trong nhà ai ai cũng nhớ em, nhớ lại lúc em đi, họ rầu rĩ mấy tháng trời, không khí u ám đi hẳn. Khổ nỗi, em đã là phần thiết yếu trong cái lâu đài cô đơn này. Em như ánh nắng mặt trời soi rọi một khoảng trời âm u.


Đám cưới, em mời tất cả người làm trong nhà, em nói họ đều là thành viên trong gia đình mình. Tiểu Đóa được giao trọng trách phù dâu chính, con bé là người bạn tốt nhất của em. Lễ diễn ra ở nhà chúng ta, thành ra cả nhà tất bật, người trang trí, người loay hoay trong bếp. Em là cô dâu mà cứ hí ha hí hửng mặc váy cưới đi phụ giúp mọi người đến nỗi Tiểu Đóa phải chạy xuống kéo em vào phòng. Thành một trận cười đau bụng cho nhà mình!



Cái cảnh tượng em nắm tay anh trai e thẹn bước tới lại diễn lại một lần nữa, cái hồi em mới bước vào nhà, hồi tôi thờ ơ em. Giờ đây tôi lại cảm động khi nhìn thấy em, người con gái cùng tôu vượt bao sóng gió giờ lại về với tôi, đón lấy bài tay nhỏ nhắn của em từ anh trai, tôi và em đều hạnh phúc, tôi với em còn khóc nữa chứ, tôi gạt nước mắt cho em, nói trêu:" Em đừng khóc nữa, trôi hết son phấn sẽ xấu lắm!" Em lau lau nước mắt cho tôi, hai chúng tôi cười cười. Anh trai em - thằng bạn thân của tôi nhìn cũng cười theo, vỗ vai tôi, nói:" Chăm sóc em tôi cho tốt vào!"


Tôi vỗ vai cậu ta đáp trả:" Không cần cậu nói tôi cũng tự hiểu rồi. Anh vợ à!"


Tôi dắt tay em trên lễ đường, nói lời thề lần nữa, trao nhẫn lần nữa, tôi sẽ yêu em lần nữa. Lần này sẽ khác lần trước, giờ không còn mình em đơn phương nữa, hai trái tim chung một nhịp, mãi yêu nhau.


Đang chuẩn bị lên xe hoa, em nói buồn nôn, mọi người gọi bác sĩ tới. Bác sĩ cười hiền:" Có hỉ rồi, được 2 tuần rồi. Chúc mừng hai anh chị."


Lần này sẽ chăm em tốt hơn, sẽ không để con chúng ta như trước nữa!
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ