settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 33

Từ cái hôm ai cũng biết là hôm nào ấy, tôi phải mặc một bộ "bảo vệ đặc biệt" của anh mỗi khi đi làm. Vào phòng làm việc, đóng kín cửa, không có đàn ông khác mới được cởi cái bộ "bảo vệ đặc biệt" đó ra. Mặc nó bức muốn chết! anh đúng là tên xấu xa! Tôi sợ anh luôn rồi đó!


Một hôm mùa hè oi ả, anh với tôi cãi nhau ở công ty, anh bực mình phóng xe về trước. Tôi cũng bực lắm chứ! Cũng đang định bỏ về đó! Nhưng nhìn trên bàn làm việc là một đống giấy cao như núi trên bàn là khỏi muốn về... biết có hôm nay, tuần trước đã không nàn nỉ anh tăng cường công việc của mình lên cho vừa với lương được nhận...


Cắm cụi vào làm việc tới khuya mới xong, tay mỏi ra rời, mông ê khỏi biết, đứng dậy thở một hơi nhẹ nhõm! Thì... Ào!! Mưa rào ghé không đúng lúc rồi, đúng là không thể tin vào dự báo thời tiết trên điện thoại! Không sao! Gọi taxi! Tìm trong túi lại chẳng thấy ví, à... có bao giờ mình mang ví đi làm đâu... toàn là đưa đi đón về mà... bất lực rồi :(


Ở với anh lâu, lòng tự tôn cũng cao lên, tôi sẽ không gọi anh đâu! Tôi đi bộ về!


Từ công ty về nhà mấy 20 phút, 20 phút đấy đủ làm cô gái sức khỏe yếu như tôi cảm sấp mặt. Tới nhà rồi! Người run lên như cầy sấy, mở cửa, nhìn thấy anh đang đi qua đi lại ở phòng khác, mặc rõ vẻ lo âu, hối lỗi. Tay thỉnh thoảng đập lên đầu mấy cái. Biết lo cho tôi rồi hả ông tướng? Nhưng dù gì cũng là lỗi của tôi, cũng nên xin lỗi ông tướng này.



Chẳng còn sức mà cười nữa, đầu đau nhức, cơ thể cũng như hơi thở trở nên nặng nhọc hơn. Chạm lên trán, nóng bỏng! Chẳng tài nào nổi thăng bằng trong lúc này. Đành gọi anh:" Lôi Thần."


Anh nghe thấy phi như tên tới, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn tôi như mang theo xót xa, lo lắng và chút giận dữ vậy, anh đỡ người tôi, lớn giọng mắng:" Cái con bé này! Sao lại ngu ngốc như vậy! tự cao như vậy! Để tôi lo lắng như vậy! Em biết chỉ cần gọi tôi một câu, tôi sẽ phi thẳng tới đón em, để khổ thế này mới chừa hả?"


Không sao anh cũng thế sao? Sao không chịu đi đón tôi chứ? Tôi quàng tay qua cổ anh, rúc vào gáy anh:" Em xin lỗi, em sai rồi, em sai rồi."


Anh hừ mũi, bế bổng tôi lên, ôm chặt lấy người tôi như sợ tôi bay mất. Tôi cảm nhận được sự nhẹ nhõm trong anh, anh thật đáng yêu! Lôi Thần nhẹ nhàng đặt tôi xuống bồn tắm, mắng thêm một câu:" Vốn định đợi em về rồi " xử đẹp" em, cuối cùng lại về với bộ dạng thảm hại này, hôm nay tạm tha cho em."


Anh không những tắm rửa cho tôi còn cẩn thận tự tay chăm sóc cho tôi trong ba hôm ốm liệt giường. Bàn làm việc của anh trước chỉ có giấy tờ, giờ lại có thêm vài quyển dạy nấu ăn. Dù có vài món bị fail nhưng không thể phụ nhận rằng anh nấu ngon được. Có khi level về khoảng này của anh đã hơn tôi hẳn mấy bậc rồi! Tạm trao cho anh huy hiệu "người chồng damdang" :>
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ