settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 31

(Độc thoại: Lôi Thần)
Vốn biết không phải em cố ý, tôi cũng chẳng giận gì, chỉ nhân cơ hội này cho em nghỉ làm ở đây luôn! Ai ngờ em lại chạy theo tôi níu áo tôi giải thích, đã diễn thì diễn tới cuối đi! Tôi gắt giọng nửa đùa nửa thật:" Vậy nghỉ việc đi! Người đã có chồng còn đi dây dưa với người khác."


Mắt em nhòa đi, tôi hơi quá đà thì phải, em gắt lại:" Nực cười, sao tôi phải giải thích với anh chứ! Anh là cái thá gì! Tôi vốn không bao giờ coi anh chồng! Đừng để tôi nhìn thấy anh nữa!" Em quay lưng bước đi, tôi đúng là quá đà rồi. Nhưng tôi cũng có tự trọng, em nói như vậy khác gì sỉ nhục tôi!? Người nóng phừng phực, bốc hỏa, tôi đóng rầm xe lại phóng thật nhanh về công ty.


Ba hôm rồi chưa nhìn mặt em, điện thoại tắt máy, có vẻ chặn số tôi rồi. Vì em tôi chẳng tập trung được vào chuyện gì. Thư kí đưa tôi viên kẹo nhân sâm ngậm cho đỡ mệt mỏi. Tôi lại để hồn trên cây vứt kẹo vào sọt rác, nhét vỏ vào miệng mà cứ ngẩn ngơ nhai như nhai kẹo. Mất hết hình tượng!


Tôi phân vân mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng quyết định phóng xe thật nhanh xin lỗi em!
Tôi thì không nói làm gì, đang phóng nhiw vậy lại gặp một tên hồn treo trên mây đâm cái "rầm" vào xe tôi. Lúc hắn ta thức tỉnh thì đã đụng ngang xe tôi. Xui chết mất! Anh ta vội vã gọi cấp cứu tới bê cái con người chán đời này vào bệnh viện. Gãy tay phải, khỏi làm việc :)



Nằm trong bệnh viện không có phòng Vip. Ba giường một phòng. Phiền phức, tôi kéo rèm vào nghỉ ngơi một chút. Bỗng tiếng người con gái quen thuộc hồng hộc chạy vào phòng. Tôi vén rèm xem thử. Đúng em rồi. Em nhìn bốn phía, cuối cùng chạy tới giường có cậu con trai bị bó kín mặt, bó bột tay chân. Em ngồi khóc nức nở tự trách:" Em xin lỗi, đáng ra phải tha thứ cho anh sớm hơn! Em yêu anh, tha lỗi cho anh rồi! Anh tỉnh lại đi! Em sẽ nghỉ việc ở công ty đó! Lôi Thần!"


Tôi nhịn cười, nhìn em vừa đáng thương vừa buồn cười. Để em khóc chán mới lên tiếng:" Tỉnh rồi nè, em nói là phải làm nhé!"


Em ngạc nhiên, hết nhìn cậu trai kia đến nhìn tôi, rồi mặt đỏ lên không biết vì xấu hổ hay giận dữ nữa, Phì Phì vội xin lỗi người ta rồi phóng vào giường tôi kéo rèm vào, mắng tôi:" Anh hài lòng chưa? Giờ em chẳng còn mặt mũi ra ngoài nhìn người ta nữa."


Tôi kéo em nhào vào người, hôn lên trán xinh:" Em không được nuốt lời đâu đấy, tôi cũng yêu em."
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ