settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 3

Anh và tôi đi ăn sáng, anh đưa tôi tới chỗ anh thích rồi bỏ mặc tôi ở đó mà đi nơi khác. Không bởi trình độ ngoại ngữ của tôi khá ổn và luôn mang theo tiền mới về được đến khách sạn. Anh ở với tôi, gọi điện cho người khác, tôi khó chịu chứ! Bạn nghĩ thử xem, khi mà bạn thích một anh chàng mà họ đã có bạn gái, cảm giác như thế nào? Tất nhiên là rất đau lòng rồi, tôi cũng viết đau lòng chứ! Tôi rời khỏi đó, lên phòng ngồi, tôi tưởng cưới được crush thì tốt lắm! Nhưng... chỉ khi cả hai đều có tình yêu thì mới hạnh phúc thôi!


Lát sau thấy anh lên phòng, thay đồ, lấy tiền, chẳng biết đi đây nữa, tôi nói tôi muốn cùng đi, anh nói không phải việc của tôi rồi đi mất. Được rồi, kệ anh vậy. Tầm nửa tiếng sau, anh dắt về một cô nàng "ngực nở, mông bong", cao phải tầm mét bảy, cao hơn tôi hẳn một cái đầu, nhưng người ta đứng tới mang tai trên của anh, trông người ta quyến rũ như vậy mới xứng với anh. Quả nhiên, người con gái đó là bạn gái anh, cô gái mà anh hay gọi facecam đó sao? Tôi ngưỡng mộ cô ta.


Tối hôm ấy, anh và cô ta ngủ một phòng, để tôi một phòng. Tôi viết xong bản thảo tiểu thuyết dở dang, thấy ngột ngạt, muốn dạo biển một vòng. Tôi cố tình đi qua căn phòng của anh và cô ta, cửa hé mở, có âm thanh rên rỉ của con gái, tôi tò mò ngó vào, hai cơ thể trần trục đè lên nhau tạo các động tác đáng xấu hổ. Cô ta nhìn thấy tôi, cười khinh một cái. Tôi ôm mặt chạy ra ngoài. Tim thắt lại đến khó thở, nước mắt ứa ra, cô không tự chủ được cảm xúc của mình nữa, cứ khóc như vậy đến khi mắt sưng đỏ. Đau lòng quá! Tôi cảm giác như mình là rào cản của cuộc tình hai bọn họ, nhìn họ ân ái mà tim đau thắt, không thể chịu được cảnh tượng này, tôi ghét điều này.


Sáng hôm sau mắt tôi sưng húp, vội lấy kem che khuyết điểm che lại, ổn rồi. Cô thản nhiên như không có chuyện gì, vẫn ăn sáng cùng bọn họ, nhìn bọn họ hôn hít, thân mật, thầm đau. Tôi luôn trốn tránh lúc họ thân mật, là không dám. Tôi cũng yếu đuối chứ! Nhưng tôi là nữ cường! Tôi phải cố gắng để công ty anh trai không phải chịu khổ cực! Tôi tự nhủ mình như vậy, khiến nó thành động lực mà mạnh mẽ.


Sau hai ngày cô ta về nước trước. Tối hôm đó anh lại về phòng tôi, anh đi đâu tôi không biết nhưng tới 1h sáng mới vác xác về, người nồng nặc mùi rượu. Tôi đóng vai người vợ mẫu mực, cởi đồ của anh, lau người cho anh, đưa anh lên giường. Anh đè tôi xuống giường, mạnh bạo lột sạch đồ trên người tôi. Tôi chẳng kiểm soát được mình nữa, lực hấp dẫn của anh còn hơn cả địa cầu, cơ thể thành thực hơn bao giờ hết, không những không ngăn cản anh còn quấn quít lấy anh chẳng rời. Miệng tôi phát ra những âm thanh rên rỉ, nghe sao thấy vô liêm sỉ như vậy. Hôm sau, anh đã rời đi từ bao giờ, tôi bật dậy, vò đầu, đưa mắt nhìn ga giường trắng vương chút máu. Toàn thân ê ẩm khó nhúc nhích, nhớ tới chuyện hôm qua mà điên đầu, tôi đã ân ái với anh sao??
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ