settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 29

(Ngôi thứ 1: Bối Phỉ)
Anh và ba tôi nói gì với nhau ấy! Không nghe rõ! Tôi nhích sang ai ngờ chút nữa là lăn đất! Tay dài có lợi, anh đỡ tôi lên, lấy cái gối chặn chỗ mép ghế lại. Chê tôi béo! Nhân cơ hội cắn anh một cái! Muahahahaha! Anh lại lẩm bẩm:" cái con bé này, ngủ mà cũng cắn được. Phục em rồi."


Bộ truyện hệ liệt của tôi đã hoàn thành và xuất bản quyển cuối thành công! Các "Tiểu Phỉ" của tôi khó chiều, lại muốn mở buổi họp fan. Ôi tôi khổ quá :(. Anh ngồi cạnh tôi cũng đọc được comment, bảo tôi:" Em nghỉ làm đi, về làm tiểu thuyết gia em thích, tôi bao nuôi em!"
Kệ anh! Tôi không cần anh bao nuôi!


Ba tôi tỉnh lại, vẫn ở bệnh viện thêm vài hôm. Tôi cảm giác trong nhà tôi chỉ có mình tôi không còn coi anh là chồng tôi, còn người nhà tôi... thật là! Anh lấy lòng họ kiểu gì vậy?!


Anh đưa tôi đi xem phim, tự tin chọn phim ma. Mạnh tay bao hết rạp. Cũng may anh bao hết rạp, anh sợ tới mức tay cầm bắp rang mà ném tung tóe, cuối cùng ra ngoài "chữa cháy" bằng câu:" Biểu cảm cho phim thêm hấp dẫn... Tôi sa mạc lời với anh rồi.



May mà chơi game với anh vẫn là nhất, chủ tịch tự cao, băng lãnh đây sao? Anh chưa game bao ngầu, mặc vest cầm súng nhựa, kĩ thật cũng tuyệt, đến level cao vậy mà không cần thêm xèng. Anh đi đâu là cũng phải mấy cô đi theo, đang chơi game, anh dừng tay kéo tôi lại nói với mấy cô gái đang chụp lén anh:" Đây là người vợ mẫu mực của chủ tịch tôi. Tôi đã có vợ, đừng theo tôi nữa."
Xong còn khéo tôi đi khỏi, xa xa đám người kia một chút là ôm tay tôi:" Em yên tâm! Tôi có nghe nói một câu "người đàn ông tốt là người không để người mình yêu ghen tuông mà phải tự mình đá văng cô ta" tôi sẽ là người đàn ông tốt của em!"


Người tôi như mềm nhũn, cái kiểu đàn ông gì thế này? Thật khiến người khác mềm lòng! Tôi phải cứng cỏi lên:" A-anh thôi đi, tôi không còn là Lôi Phỉ vợ anh nữa."


Anh bỏ tay tôi xuống, gương mặt trở lên nghiêm túc hơn, nắm lấy tay tôi:" Em sẽ lại là người của tôi thôi, chúng ta chưa rừng li hôn, chỉ là giận nhau thôi."


Mải miệt nói chuyện với anh, chân tay lóng ngóng, va vào người khác. Vội xin lỗi người trước mặt, ngẩng lên mới giật mình:" Chủ tịch!"

Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ