settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 28

Đường đường là Chủ tịch cao quý lại đi mua "urgo khổng lồ" cho vợ. Tôi sẽ vì em hạ mình!


Nhưng vào cửa hàng cũng có chút ngài ngại, tôi biết nó bán ở đâu? Mới hỏi cô nhân viên, cô nhân viên cười, chỉ tôi đến đó. Thật sự, đã mua cho em phải hỏi em hay dùng loại gì? Tôi gọi hỏi Bối Phỉ, em ngại ngùng bảo loại gì cũng được rồi cúp máy ngay lập tức! Ở đây hơi nhiều loại, thôi thì mỗi loại lấy 2 bịch đi! Tôi cho vào giỏ. Có mấy cô nữ sinh thì thầm to nhỏ:" Cô gái sướng thật! Có soái ca lại bỏ sự tự cao đi mua "thứ đó" cho cô ấy! Mình cũng thích được như vậy!"


Haha! Tưởng gì chứ cũng oai phết đó chứ! Phì Phì em cũng đúng là may mắn mà!


Chắc em cũng đói rồi! Tôi nghĩ một hồi xem em thích ăn gì, mới nhớ ra em thích ăn snack! Lấy cho em 5 gói vậy, một ít socola nữa! Mải vội chạy ra thanh toán, mấy cô, mấy chị đang xếp hành nhường tôi trước, phóng về bệnh viện. Em vẫn còn trong toilet nữ, nhìn trái phải rồi đưa cả cái túi khủng bố cho em.


Lát em đi ra, đưa túi ra trước mặt tôi:" Anh mua nhiều thứ này để tôi dán quanh nhà hả? Tôi về trước thay đồ lát sẽ lại tới. Anh ở đây chăm ba hộ tôi một chút."


Trước khi đi còn quay lại nói một câu:" Cảm ơn vì đồ ăn anh mua."


Em đi, mẹ em lại tỉnh, tôi bảo mẹ về nghỉ, tôi chăm ba được. Mẹ em mãi mới giao phó ba cho tôi, về nhà nghỉ ngơi. Lát sau em lại tới thật, mà em về đâu để lấy đồ vậy? Đồ của em ở nhà mẹ vợ đều chuyển đi hết rồi mà? Em ngồi xuống cạnh tôi, em cười:"Anh còn giữ phòng của tôi làm gì? Quần áo cũng còn đó, hơi chật một chút, tôi lại béo lên rồi."


Tôi có chút ngạt nhiên, em nhìn tôi, lại nói tiếp:" Tôi vẫn giữ chìa khóa nhà anh, tiện đường nên về xem thử còn đồ của tôi không, không ai biết cả đâu, tôi xin lỗi nhé."



Đó mới là nhà em, em về là chuyện rất bình thường, tôi thật sự rất vui, nhìn em thế này thật sự trở về là Phì Phì của tôi rồi, tôi mới trọc em:" Đúng thật, em ăn ít thôi, tôi sắp không bế nổi em rồi."


Em tay cầm snack, miệng đang nhai nhồm nhoàm bị nói trúng tim đen, bực tức xích ra xa tôi một chút:" Không cần anh bế!"


Miệng xinh vẫn dính vụn snack, bĩu bĩu xuống vì giận dỗi, nhìn em mà hận không thể cắn em! Tôi lại ghẹo tiếp :" Cũng không sao đâu, em mà béo lên tôi sẽ chỉ cần đủn em là em lăn, không cần em phải đi nữa!"


Lần này em dỗi thật rồi ._. Mặc kệ tôi luôn! Trèo lên sofa mà nằm. Tôi làm sai gì chứ? Chạy ra dỗ em, em lại đưa lưng về phía tôi, còn chê tôi ác miệng. Lại trêu em đến khi em tự ái ._.


Dỗ mãi khen mãi em chẳng thèm quay mặt lại nhìn tôi một cái. Ngó sang nhìn em, ngủ từ bao giờ rồi. Đúng là thừa thải quá! Gương mặt em khi ngủ trông an nhiên lắm! Khi em thức dậy sẽ không còn an nhiên nữa, vì xã hội xô đẩy không cho phép ta tự tại như vậy. Có phải cứ ngoan ngoãn trong vòng tay tôi, tôi che chở có phải tốt hơn không?


Chăm chú ngắm người ấy quên cả ba người ấy gọi mình. Tôi vội đi ra chỗ ba em, ba em bảo:" Là con hả? Con rể?"



Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ