settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 27

Tôi nhìn em đau lòng như vậy, tôi cũng cắn rứt, đau lòng với em. Tôi không thể bình thản được nữa. Tôi hỏi em:" 9 tiếng, chuyên cơ riêng của tôi. Em đi không?"


Em đồng ý ngay lập tức, điều hiển nhiên. Chuyên cơ của tôi đã rút được gần 10 tiếng thời gian rồi.
Dường như đầu em không còn nghĩ gì khác nữa, mặc tôi kéo tay, thường em đã tìm cách nới ra, cũng tốt.


Ngồi trên chuyên cơ mà em cứ đúng lên ngồi xuống, tay nắm chặt, mắt chăm chăm về phía cửa sổ. Tôi không khỏi lo lắng cho em, kéo em lại bên mình, lấy bàn tay to lớn này che mặt em lại, ân cần nhất có thể nói với em:" Ngoan, em ngủ một giấc đi, sẽ tới nơi ngay thôi."


Em nhìn thấu sự lo lắng của tôi, chủ động ngả vào lòng tôi, tay níu lấy áo tôi, chìm sâu vào giấc ngủ. Tôi ôm lấy thân thể ngủ bé ấy, cơn thể khẽ run, tôi với chăn đắp lên người em, mùi tóc em thơm mùi kẹo ngọt, bờ vai nhỏ, bàn tay thanh mảnh chỉ gỏn gọn bằng lòng bàn tay tôi. Những thứ ấy mỗi khi tôi nhìn thấy đều tạo nên cảm giác muốn bảo vệ em, muốn yêu em.


Em tỉnh dậy say 7 tiếng ngủ mê, đôi mắt vẫn sưng đỏ bởi khóc, ngẩng đầu hỏi tôi:" Tới đâu rồi?"
Tôi xoa mái tóc bù xù kia:" 2 tiếng nữa là tới nơi rồi, yên tâm."



Em gối lên người suốt 7 tiếng dài đằng đẵng, sợ em thức giấc mà không hề di chuyển. Vai mỏi rã, thắt lưng ê ẩm. Em thức giấc rời vòn tay tôi, mặt tôi mới biến sắc, sắp thành lão già rồi.


Em chẳng thèm chỉnh chu lại tóc tai, quần áo, vừa hạ cánh trên sân thượng bệnh viện em đã hớt hải chạy xuống. Tôi cũng mau chóng bám theo. Ca phẫu thuật vừa hoàn thành, bên nhà anh đã huy động bác sĩ giỏi nhất thực hiện ca phẫu thuật này cho thông gia. Mẹ tôi nhìn thấy em chạy ra đầu tiên, lo lắng cho con dâu ngoan của bà:" Con dâu, sao lại tiều tụy thế này. Mẹ xót quá!"


Em vẫn luôn là con dâu ngoan, nắm tay bà, nói:" Mẹ, con không sao, ba con sao rồi ạ?"


Bà cười hiền:" Ba con qua cơn nguy kịch, giờ vẫn đang hôn mê. Mẹ về trước, mẹ con về nhà lấy ít đồ, con ở đây chăm sóc ba con nhé!"


Em trao lại nụ cười với bà thay câu trả lời, bà về, em thở phào ngồi xuống ghế cạnh giường bệnh, nắm tay ba:" Ba, ba không sao là tốt. Con lo muốn chết đi sống lại rồi!"


Không bao lâu sau mẹ em trở lại, em và tôi ngồi một lúc thì bà ngủ mất, chắc do rất mệt. Em kéo chăn lên cho bà, đột nhiên ôm bụng chạy thục mạng vào toilet! Em làm tôi hãi đến chạy theo em. Bối Phỉ em ngồi trong đó một lúc lâu, tôi đứng chờ muốn rớt cặp giò! Em gọi điện thoại cho tôi, giọng ngại ngùng:" Lôi Thần, tôi.. bị "bà gì" ghé thăm.... anh... anh biết đúng không?"
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ