settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 26

(Ngôi thứ 1: Lôi Thần)

Sáng sớm em đã kéo tôi dậy, em bảo đường xa, phải dậy sớm để đến đó cho kịp. Em rõ là mắng tôi dậy muộn cuối cùng lại là em chuẩn bị quá lâu nên suýt chút nữa trễ xe của đoàn. May mắn, cô quản gia của em trước khi tôi rời đi đã đưa tôi hai chiếc sandwich cứu đói không thì lúc em kêu đói lại không có gì cho em ăn.


Xe của đoàn khá đông người nên xe rất nóng, đã là chồng của em sẽ không để em vì thế mà thiệt thòi. Tôi cầm ngay quyển tạp chí trong xe quạt mát cho em! Em đói lấy bánh cho em! Em buồn ngủ sẽ làm gối để em dựa vào. Quan tâm em hết mực!


Đúng là rất lâu mới đến nơi, mọi người ai ai cũng phân việc cho mình, tôi giúp một phần. Lắm lúc lại có mấy cô gái trong đoàn vây quanh chặn đường, còn hỏi tôi:" Anh có bạn gái chưa?"


Tôi cũng không muốn dây dưa với mấy cô, trả lời thành thật:" Có vợ rồi, là cô gái áo kẻ kia." Tôi chỉ em. Đó là cách nhanh nhất để tôi thoát khỏi bọn họ.


Nhìn em giúp họ, tôi đột nhiên thấy ấm áp trong lồng ngực, em ân cần, dịu dàng rất ra dáng nữ nhân yêu kiều. Em không quản ngại khó khăn mà tới đây, làm những chuyện này, Bối Phỉ làm tôi rất tự hào!



Bỗng có một cậu bé kéo vạt áo của tôi, cậu bé người nhem nhuốc, thân gầy gò trông vô cùng đáng thương, cậu bé nói với tôi:" Em đói quá, anh ơi!"


Tôi ngồi xổm xuống, nhìn kĩ hơn đúng là một cậu bé đáng yêu, tôi xoa mái tóc xoăn đen của cậu, đưa chiếc sandwich đáng ra là bữa sáng của tôi cho cậu, cười mỉm với cậu:" Nếu còn đói tới chỗ họ, họ còn rất nhiều."
Cậu bé ngoan ngoãn nhận lấy chiếc bánh, cười hạnh phúc cảm ơn tôi. Hóa ra đây là cảm giác làm việc thiện, cảm giác an nhiên trong lòng.


Không bao lâu sau mọi người tập hợp trên xe, mặt em còn lem bùn đất, cười với tôi:" Anh hôm nay làm rất tốt! Đói rồi phải không? Lát về nhà sẽ đưa anh đi ăn!"


Nụ cười đáng yêu này cũng khá lâu rồi chưa nhìn nó, tôi thích nó. Lấy tay lau vết bẩn trên mặt em:" Được." Má em đỏ bừng, tránh mặt tôi. Em vẫn là Phì Phì hay ngại ngùng của tôi mà. Đáng yêu nhất của tôi mà.


Tôi cùng em vào quán Starbucks ngồi, bỗng một cuộc gọi máy em. Nghe được mấy giây mặt em tái xanh, tay nắm chặt mép bàn, người thấp thỏm lo âu. Điện thoại cúp máy, mắt em long lanh ứa nước mắt, khôn kìm nén được mà nức nở:" Ba tôi bị tai nạn xe đang cấp cứu trong tình hình nguy kịch. Giúp tôi với!"
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ