settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 23

Trời đổ mưa, viện cớ tôi xin phép về trước. Anh cứ lẽo đẽo đi sau tôi. Vốn không định về nhà nên tổng giám đốc tôi đi bộ thế nhưng anh lại kéo cả thư kí lái xe ngay sát tôi. Bỗng anh mở cửa kính vương người ra ngoài che ô cho tôi. Người ngoài đường đổ ánh mắt vào chúng tôi. Tôi kéo người anh, trách mắng. Anh đúng là ngang ngược, còn nói:" Em không lên xe, tôi còn tiếp tục hành động này."


Hận không thể bóp chết anh! Tôi lên ghế sau ngồi. Anh nhanh như chớp nhảy xuống ghế sau từ hồi nào. Anh hỏi tôi:" Đi đâu?"


Tôi cự tuyệt anh, lạnh nhạt trả lời:" Gội đầu, nhà hết dầu gội rồi."


Anh thực sự muốn theo đuổi tôi sao? Nở nụ cười tựa cánh hoa say mê lòng người:" Trợ lí, phóng vê biệt thự. Tôi sẽ gội đầu giúp em, vừa tiếp kiệm tiền vừa tiết kiệm nước quán người ta."


Vế trước nói trợ lí, vế sau nói với tôi. Anh thay đổi đột ngột khiến tôi không quen nhưng trong lòng thầm ấm áp.



Anh từ bỏ cương vị chủ tịch, sắn tay áo lên gội đầu cho tôi. Anh không biết thành thạo từ bao giờ, cách anh mát xa đầu khiến người ta dễ chịu thỏa mái quên hết u sầu của một ngày bận bịu. Tí nữa thì ngủ quên tại trận, anh bước khỏi phòng tắm lấy chiếc khăn khô đưa cho tôi. Tôi cảm ơn anh rồi vội vàng ra khỏi phòng tắm. Lén đi lướt qua phòng ngủ của anh, trên bàn có chiếc ảnh mà tôi và anh chụp chung, cũng lâu lắm rồi nhỉ. Chợt nhớ những ngày tháng vui đùa không lo tới cuộc sống nhọc nhằn ấy, sao tươi đẹp đến thế.


Ngồi trên sofa nhà anh lau qua loa mái tóc mềm rồi nhanh chóng rời khỏi, nhưng ý định đó bị dập tắt khi bị anh lôi cổ lại sấy tóc, còn trách tôi:" Em cứ để thế này đi, mai bị cảm lại trách do tôi. Ai chăm cho em? Lại mất công lo lắng cho em còn trì hoãn công việc của tôi, vậy thì phiền lắm."


Tôi không cho anh toại nguyện ý đồ, ốm thì đỡ phải nhìn cái mặt thối của anh chứ sao nữa! Người cứ lắc lư sang hai bên không chịu ngồi yên. Như bị anh nhìn thấu, anh ghì chặt tôi xuống ghế, hằn giọng:" Em ngồi im! Em còn gặp tôi dài dài."
Thỏ con không dám trêu sói già, không những thế còn là sói già vô sỉ, cô đành ngồi im thin thít.


Tiện đường đưa tôi về anh ghé tiệm tạp hóa, lấy hẳn mười mấy chai dầu gội. Muốn đầu tôi không còn một sợi tóc anh mới vừa lòng hả?! Anh quay sang trả lời ánh mắt như muốn ăn thịt người kia của tôi:" Mua về để em dùng dần ấy mà. Đừng khách sáo." Sao anh không thông minh đúng chỗ một chút vậy?!
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ