settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 20

(Ngôi thứ 1: Lôi Thần)
Đã 2 năm kể từ khi em đi, tôi không yêu thêm một ai, trong tim tôi từ lúc nào đã chỉ còn có thể chứa hình bóng nhỏ của em. Em ở đâu? Sống có tốt không? Tôi luôn muốn hỏi em điều ấy. Giờ tôi vẫn nhớ như in cảm xúc lúc nhìn thấy tờ giấy li hôn. Tôi đã đảo điên tìm kiếm em, tôi si mê em đến vậy, nhưng chỉ vì một đứa nhỏ, em rời xa tôi. Cũng do tôi không tốt cả. Giấy li hôn tôi chưa từng đặt bút, tôi cất kĩ nó, chờ em quay lại và nói rằng:" Chúng ta quay lại nhé?"


Tôi năm nay đã là chủ tịch 37 tuổi. Em chắc cũng là người phụ nữ 27 tuổi chững chạp. Gia đình em vẫn rất quan tâm tôi, nói do em hồ đồ mà ra. Dạo gần đây tôi rất dễ nóng nảy, bực tức, cũng do hay làm việc quá sức. May thay lúc ấy có một công ty bên Mỹ muốn làm hợp đồng dài hạn với công ty tôi, đáng ra tôi cũng chẳng cần ra mặt nhưng cứ dành thời gian mấy tháng này thư giãn đầu óc.


Tôi có sống bên đó một thời gian, đủ để mua một căn nhà ở Washington. Thứ tôi mang đi không nhiều, hầu hết đã chuẩn bị từ trước. Xe riêng đưa tôi về lại căn nhà xưa kia. Vẫn như vậy, nó được chăm sóc hằng ngày nên không bám bụi bẩn hay mạng nhện. Ngày ấy, căn nhà bốn xung quanh không có lấy một căn nhà - rất thanh tĩnh, giờ thì nhà mọc lên như nấm, đến nhà mình còn chẳng phân biệt được, chúng cứ na ná nhau.


Tôi có tính luôn cầm theo điện thoại cũ mà em để lại, Tiểu Đóa của em tôi cũng mang theo nữa! Cô bé vô cùng nhớ em. Múi giờ khác biệt, vừa về tới nhà đã nhoài ra giường. Đến mãi tầm 8h mới rời giường vì bụng đói. Ra khỏi nhà không khí thoáng hơn hẳn, khu này yên bình hơn tôi tưởng. Điện thoại của tôi vứt đâu đối với tôi không quan trọng nhưng điện thoại của em như thói quen luôn nằm trong người tôi. Tôi nhiều lúc cũng tự cười mình như vậy, khí hậu cũng chẳng quen thuộc gì, tôi bịt khẩu trang, đội mũ áo lên, tôi không muốn cảm lạnh vào lúc này. Mùa đông bên này lạnh lắm!



Cô gái nọ chắc vì mải nghe nhạc mà chạy va vào người tôi, điện thoại em và điện thoại cô gái ấy cùng lúc rơi xuống. Sao lại giống nhau thế này? Cô gái đó xin lỗi sau đó vớ bừa lấy một chiếc điện thoại, có vẻ vội vã mà chạy đi trước. Nghe phát âm của cô ấy thì là người Trung. Tôi chẳng để ý nhiều mà đi luôn.


Tối, tôi lại mở điện thoại của em. Điện thoại em khác so với thường ngày. Ảnh sao lại trên 300? Trước đây chỉ tới 100. Lại còn có Weibo? Tôi chợt nhớ ra cô gái lúc trước. Vội xem ảnh của cô ấy. Toàn là ảnh của em, có những ảnh mới chụp.

"Ring! Ring!"

Số của em gọi vào máy. Tôi vội bắt máy. Giọng nói ấy,... sao lại thân thương đến vậy. Em nói với tôi bằng tiếng Trung:" Anh gì ơi! Tôi biết anh là người Trung. Ngại quá! Anh cầm nhầm điện thoại của tôi rồi. Mai anh rảnh không? Chúng ta gặp nhau lúc 6h tối ở đường X quán X trao đổi lại điện thoại!"


Tôi vui sao tả siết, "Ừ" một tiếng. Nghe thấy cái giọng hóm hỉnh đáng yêu đó của em, tôi vui biết bao.

Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ