settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 19

Chúng tôi đi báo vui nhà hai bên không lâu sau đó. Anh hay về nhà hơn, gác lại chuyện công ty chăm sóc cho mẹ con tôi nhiều hơn. Đến tháng tư, nghe Tiểu Đóa bảo lúc này là lúc xác định giới tính chính xác nhất! Tôi cũng bảo anh, anh đưa tôi đi siêu âm. Nhìn anh nghiêm túc lắm! Nghiêm túc đến đáng yêu! Lúc nằm lên bàn siêu âm, anh nắm chặt tay tôi theo dõi máy. Bác sĩ kết luận con là một tiểu công chúa! Anh thích lắm thì phải, xoa xoa bụng tôi nói chuyện với con. Tôi hỏi anh:" Em tưởng anh thích con trai hơn?"


Anh cười duyên:" Là con trai hay con gái đều được, chỉ cần là con chúng ta là đủ." Tôi nghe mà cảm động vô cùng!


Bụng to dần to dần khiến làm những việc thường ngày trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Tiểu Đóa theo sát tôi 24/7 để giúp đỡ tôi. Aida! Con mau ra ngoài với mẹ, mẹ kể cho con sự vất vả của mẹ! Tôi ngủ với anh, đơn giản vì lắm khi nửa đêm theo cái nọ cái kia gọi anh dậy dễ hơn! Mấy hôm trước đã hai giờ sáng rồi mà tôi lại thèm ăn kem, ăn bánh. Anh không bực tức gì hay làm hành động khó chịu gì, đứng dậy thay quần áo đi ra ngoài kiếm bằng được về cho tôi. Anh chẳng khác gì người hầu bất đắc dĩ của Bối Phỉ tôi cả!


Đã đến tháng thứ 5, bác sĩ dặn tôi phải cẩn trọng, từ hôm ấy anh nghỉ ở nhà với tôi. Con gái sẽ ra đời vào mùa hạ, anh và tôi đọc bao nhiêu là sách, tìm trên mạng rất nhiều mới nghĩ ra một tên: Lôi Thanh Tú. Hoa Thanh Tú nở vào mùa hạ rất xinh đẹp! Con gái của chúng tôi sẽ đẹp như loài hoa này vậy! Bỗng sao hôm nay Giản Dao mang thức ăn xuống nhà tôi. Chắc là lại muốn làm gì lão công nhà tôi rồi. Ngồi xuống bàn ăn. Đồ ăn trước mắt cũng ngon miệng nữa! Tôi ăn rất nhiệt tình chẳng may mắc nghẹn. Giản Dao chạy vào bếp lấy nước cho tôi. Mỗi cốc nước mà lâu như vậy sao? Tôi vội vàng tu hết cốc nước đó. Uống cạn lại đau bụng dữ dội! Đau đến ngất trên sàn nhà.



Tỉnh lại trên giường bệnh, cảm giác lạ lẫm, cơ thể nhẹ bẫng. Mọi người vây kín. Tôi bật dậy, hoang mang quá! Liệu con tôi có sao không? Lôi Thần nhìn tôi ánh mắt buồn rầu. Con của tôi! Thanh Tú của mẹ! Tôi điên lên! Ôm bụng mà khóc, nước mắt rơi lã chã, tôi chỉ thẳng vào chị ta! Chị ta mưu mô hãm hại con gái của tôi! Chính chị ta! Tôi phải đòi lại công bằng cho con gái tôi! Anh lớn tiếng:" A Phỉ! Chúng ta còn chưa có bằng chứng"


Anh còn lớn tiếng với tôi! Tôi nhình anh với ánh mắt khó hiểu, bênh vực chị ta ư? Đó cũng là con của anh mà! Sao anh lại không tin tôi chứ! Đến anh còn bênh chị ta! Tôi muốn mội mình, đuổi mọi người ra ngoài hết.


Một lúc sau chị ta vào phòng tôi, hả hê, tưởng tôi đã say ngủ:" Cuối cùng cũng loại bỏ được cô! Thuốc tránh thai là tôi đã cho vào đồ ăn của cô, thêm 1 ít vào nước lọc. Cô chẳng nhìn kĩ mà uống hết, đúng là ngu si! Tài sản Lôi Vũ từ nay không cần cô cai quản hộ tôi nữa, tôi loại bỏ được cô, tự mình có thể làm được!"

May thay tôi kịp ghi âm lại đoạn độc thoại của chị ta, chuyện này dễ dàng hơn tôi tưởng, chị ta còn quá kém! Giết con gái tôi, lên kế hoạch cướp chồng tôi! Chị phải trả giá!


Không lâu sau tôi xuất viện, lòng hận thù che lấp yêu thương. Tôi cần thời gian, tôi để lại một chiếc điện thoại có bằng chứng. Nhìn lại căn phòng đầy thương nhớ này. Để tờ giấy li hôn lên bàn mà đau nhói. Anh tự tìm hạnh phúc của mình nhé. Xách vali, rón rén ra cửa. Quay lại nhìn căn nhà lần nữa. Tôi sẽ nhớ nó lắm!
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ