settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 18

Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi chả nhẽ cứ như thế này cho tới hết ngày thì quá lãng phí! Tách coffee đã nguội, cuốn sách đã đọc hết, điện thoại để trên bàn reo, tôi mở lên, Ối! Thần tượng của tôi - Hàn Tự chuẩn bị có buổi trình diễn vào lúc 4h chiều nay ở đây! Từ cấp ba đã thích giọng ca của anh ấy, như nói lên lòng người, sâu lắng đến kinh hồn. Tôi đưa điện thoại cho anh:" Anh! Anh! Cho em đi nhá! Bây giờ đã là 3h rưỡi rồi, không nhanh sẽ hết vé đấy!"


Anh nhìn một hồi:" Hàn Tự, bạn học cũ của tôi. Cần tôi liên lạc với anh ta cho em không?"
Anh quen biết rộng thật đấy! Sao có thể từ chối! Lôi Thần gọi cho Hàn Tự, nói vài câu hỏi thăm với anh ấy rồi vào trọng điểm:" Hàn Tự, vợ tôi rất muốn đi buổi trình diễn của anh. Hay là như vậy, anh sắp xếp chỗ ngồi thích hợp cho tôi và vợ ngồi, khi nào mời anh một bữa hoành tráng."
Hàn Tự đồng ý vui vẻ, anh cúp máy gật đầu một cái, vui mừng chết đi được! Chẳng đợi anh mà chạy đi mất. Tôi là người vợ hạnh phúc nhất đời! Được lão công tổng tài sủng ái!


Tôi và Lôi Thần được anh quản lí đưa tới chỗ Hàn Tự. Tôi phấn khởi nhảy tưng tưng nhìn anh, anh cười cười gật đầu. Tôi bỏ hết cái gọi là tự trọng chạy ra chỗ thần tượng:" Hàn Tự! Tôi thật sự rất thích các tác phẩm của anh! Có thể cho tôi xin chữ kí không?"


Hàn Tự đại ca cười lớn:" Được Lôi phu nhân ưa thích, tôi cũng rất may mắn!"


Tôi cùng anh ngồi trên một khu vực riêng gần ca sĩ hơn. Đằng sau là mọi người nhốn nháo chen chúc để được nhìn thấy thần tượng rõ nhất, tôi lại nhớ tới hình bóng thiếu nữ tuổi 17 ngày ấy của tôi, đường đường là một đại tiểu thư mà liều mình trốn học, xếp hàng trước ba tiếng để dành hàng đầu, nghĩ tới mà phì cười!


Hàn Tự hầu hết toàn là hát ballad, đại lão công nhà tôi thì không đi xem mấy kiểu như thế này được quá 30 phút, anh đeo kính mát, dựa vào vai tôi mà ngủ. Tôi cũng chẳng bất ngờ gì cho tới khi khẽ lướt mắt sang dòng người dưới kia bắt gặp tiểu yêu bắt nạt tôi hồi ấy. Giật mình một cái khiến đầu anh ngả về trước, tí thì ngã! Tôi xin lỗi anh, anh hỏi tôi sao mà giật mình, tôi nói khẽ vào tai anh:" Nhìn thấy cô bạn hồi sơ trung bắt nạt em hồi sơ trung ở dưới kia. Không có gì đặc biệt."



Hết buổi biểu diễn, anh bảo tôi chờ anh đi lấy xe. Tiểu yêu đi tới, vỗ vai tôi:" Bối Phỉ, lâu lắm chưa gặp. Làm sao cô leo được lên hàng vip ngồi vậy? Đi lạc hả? Lâu rồi, tóc cũng dài ra nhỉ, hồi sơ trung tôi tự tay cắt tóc cho cô vẫn đẹp hơn. Hay để tôi cắt giúp cô nhé!"
Biết thế, ngày ấy cho cô ta biết thân phận tiểu thư của tôi cho xong, để cả cấp hai tôi chịu đựng đến ám ảnh cái cô tiểu yêu này, sao hồi đấy tôi lại không đánh lại cô ta nhỉ!?


Xe nhà tôi đồng thời phi tới trước mặt tôi và cô ta, anh xuống xe hất văng cánh tay dơ bẩn ấy khỏi người tôi, không bởi anh đến đúng lúc tôi cũng có cách xử lí cô ta, anh tới rồi, bổng nương để đất diễn cho anh! Anh lạnh mặt, giọng chuẩn tổng tài:" Cô bỏ tay dơ bẩn ấy ra khỏi người vợ tôi."


Cô ta hất mặt:" Chồng hả? Cũng được đấy, lại lợi dụng được cả anh chàng này nữa. Cô càng ngày càng giỏi đấy. Anh biết tôi là ai không? Là tiểu thư Hà Phàm đấy!"


Anh cười khỉnh một điệu:" Con gái chủ tịch Hà Trần? Rẻ tiền! Công ty nhà cô, tôi chỉ cần hủy hợp đồng các người đảm bảo sạt nghiệp!"


Cô ta có vẻ dè chừng một chút:" Anh là ai chứ!"

Tôi lên tiếng thay anh:" Chủ tịch công ty Lôi Vũ- Lôi Thần. Đủ quyền lực chưa tiểu thư Hà Phàm?"
Cô ta lắp bắp mấy câu rồi uất ức rời đi! Lão công siêu ngầu!


Tôi ngồi ghế phụ than thở với anh, tôi béo lắm rồi! Anh chẳng biết ý gì cả, mua trà sữa để lên xe hồi nào, thôi thì uống nốt cốc này thôi! Để không phí lắm! Bỗng tôi buồn nôn đến khó hiểu, bắt anh dừng bên lề đường nôn ra một trận! Anh sợ tôi bị ngộ độc thực phẩm cấp tốc đưa vào bệnh viện khám. Cô bác sĩ cười trước gương mặt tái xanh vì lo lắng của anh:" Cô ấy không ngộ độc thực phẩm đâu, chúc mừng anh chị! Đứa bé đã được ba tháng rồi!"
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ