settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 16

Buổi họp Fan tổ chức ở công viên mà anh thu mua. Vì anh đầu tư mà, nó vô cùng hoành tráng! Nhưng lại làm tôi thêm phần căng thẳng. Trước giờ họp Fan năm sáu tiếng gì đó, tôi đã bắt đầu chọn đồ. Tự nhiên thấy phòng quần áo của mình chẳng có thứ gì hợp, thở dài một hơi. Chỉ vài phút sau căn phòng ngăn nắp trở thành cái chuồng heo, đâu đâu cũng toàn quần áo. Ngồi bệt xuống sàn nhà, mệt quá~


Lôi Thần mở cửa, hơi khự lại gương mặt có chút ngạc nhiên. Đi tới chỗ tôi, xoa xoa mái đầu rối:" Bối Phì chưa chọn được gì à?"


Tôi nằm lăn ra sàn:" Anh nhìn đi! Em chẳng chọn được bộ nào cả."


Em ngồi xổm xuống, đặt hai chiếc túi xuống:" Này, của em tất, mau mau chuẩn bị đi, bọn họ tới cũng khá đông rồi. Anh đi trước."


Kakaka! Đúng là anh hiểu tôi nhất! Đó là lí do tôu yêu anh! Luôn âm thầm quan tâm, hiểu tâm lí của người yêu chứ không phô trương như những cặp tình nhân khác. Rõ là chủ tịch tập đoàn sản xuất điện thoại lại có gu thời trang đẹp, chọn đồ rất hợp đó chứ! Còn hai tiếng nữa là tới giờ, phải nhanh chóng chuẩn bị!



Đứng sau cánh gà ngó đầu ra nhìn, Ối! Nhìn người như thế tôi nào dám ra! Anh đặt tay lên vai tôi, hôm nay anh mặc vest chỉnh tề, đeo thêm cặp kính trông rất ngầu! Anh khẽ nói với tôi:" Tôi đưa em ra, hôm nay sẽ làm bảo vệ đặc biệt của em." Tôi quay lại nhìn anh, lão công soái ca hạ mình làm bảo vệ riêng cho vợ, tôi tưởng chỉ có trong ngôn tình thôi chứ? Anh trở nên long lanh hơn trong mắt tôi. Anh nắm chặt tay tôi đi sau tôi, đưa mic cho tôi.


Mới đầu có chút run rẩy, ngại ngùng nhưng càng lúc càng quen, giao lưu với Fan thật sự rất thú vị. Một cô gái sinh viên đứng lên e dè hỏi:" Phỉ Đại Sơn Huyết, đây là chuyện ngoài lề một chút nhưng mọi người đều muốn hỏi, liệu có thể cho chúng em thấy mặt của lão công T không ạ?"


Tôi ngó anh, anh đang nén cười, tôi húych nhẹ vào người anh ngầm ra hiệu anh. Lôi Thần cuối cùng cũng tiến lên trước tôi, bỏ cặp kính xuống:" Xin chào, Tôi tên Lôi Thần, nhà tài trợ buổi họp Fan cũng là chồng của cô ấy."
Dường như tôi bị anh lấy mất sân khấu, ánh mắt của họ vào người con trai oai phong này. Đến lúc kí tặng Fan, bỗng một người đàn ông tầm trung niên lấn hàng chạy tới ôm tôi nói hâm mộ tôi các thứ, tôi sợ hãi vùng vẫy khỏi tay người đàn ông này, ông ta ôm chặt làm tôi ngạt thở, khó chịu! Anh đi tới kéo tôi vào lòng, đá vào bụng ông ta một cái đau điếng, anh còn định đánh thêm nhưng đội bảo vệ đã đến, quản lí liên tục xin lỗi tôi, hứa lần sau không tái phạm. Anh phẫn nộ ra mặt. Tôi nắm lấy bàn tay đang ghì xuống bàn:" Em không sao, em không sao. Bỏ đi anh." Tính anh nóng nảy, không vừa ý là đấm đá, tôi còn không hiểu tính anh sao? Anh nhìn tôi, lông mày giãn ra. Lôi Thần ôm lấy tôi:" Anh đáng ra không nên rời xa em nửa bước."


Buổi họp fan bị dừng nửa chừng. Anh đi tới công ty luôn sau khi trở tôi về. Vừa vào cổng đã thấy Giản Dao đang trò chuyện với ai đó qua điện thoại:" Được, được, họ chưa về, tới nhà Lôi Thần tôi đưa tiền cho ông."


Tên xàm xỡ kia là người của chị ta? Chưa thể chắc chắn được, tôi thử ở lại một chút ngó tình hình đã. Đúng là ông ta rồi! Nhưng tôi lại chẳng mang thứ gì lưu bằng chứng, chết thật!
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ