settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 13

Tôi xuất viện, anh đưa tôi về nhà. Nghe nói Lôi Lộ cô ta đã bị anh đuổi khỏi nhà vào tối hôm đó. Tôi đứng trước mặt anh, hỏi anh rõ ràng:" Ruốc cuộc tôi và anh là kiểu quan hệ gì? Đồ chơi và chủ nhân hay Người yêu với nhau?"


Anh nắm tay tôi:" Tôi thực sự nghiêm túc yêu-"

Anh chưa nói hết câu, một cô gái xinh đẹp bước từ cửa vào, mắt đỏ hoe vì khóc, tiền tụy tựa vào cửa nhà anh, miệng gọi:" A Thần."


Anh chạy tới vẻ sửng sốt:" Chị làm sao vậy? Hắn ta lại làm gì chị sao? Tôi sẽ giết hắn!"


Cô ta gục vào lòng anh, siết áo anh:" Đừng, Anh ấy và chị đã không còn quan hệ gì nữa."


Bách khoa toàn thư Tiểu Đóa của tôi chạy tới giải thích rằng:" Đây là tình đầu của anh chủ, tên Giản Dao. Cũng là một vị tiểu thư, hai người họ có lần suýt chút nữa bỏ nhà trốn chạy cùng nhau, bị phu nhân phản đối liền phải chấm dứt mối quan hệ đó. Nhưng anh chủ luôn quyến luyến cô ta, chưa yêu ai nghiêm túc như yêu cô ta. Giờ là bạn của nhau nhưng cô ta có vẻ vẫn muốn quay lại với anh chủ rồi! Chị chủ đừng để cô ta dùng chiêu nai con dụ dỗ nhé!"


Yêu anh hại tim mạch quá, sao tôi luôn là người chịu sự giày vò đó, sự giày vò cả thể xác lẫn tinh thần. Cô ấy hoàn mỹ như vậy, lúc tiên tụy vẫn xinh đẹp, hỏi sao anh không yêu cơ chứ? Tôi biết đáp án rồi, không hỏi anh nữa. Đau lòng tới đâu tôi cũng không thể khóc nữa, nước mắt của tôi dường như đã cạn sau hai năm chung sống ấy. Tôi thẫn thờ bước lên tầng, không muốn gặp ai nữa hết.



Tối hôm ấy tôi không muốn ăn uống gì cả, sợ lại nhìn hình ảnh anh và cô ta mà ghen tị, khó chịu. Tôi dặn Tiểu Đóa âm thầm mang lên cho tôi một chai rượu vang, cô bé cũng khuyên tôi không nên uống nhưng vẫn không trái lời tôi, cô bé biết tôi sẽ chẳng nghe theo đâu. Bối Phỉ tôi đã biết thế nào là thất tình rồi, mẹ dặn tôi không nên quá si mê một người, phải nữ cường một chút, biết buông bỏ một chút, như thế mới không bị họ cho là yếu đuối mà khinh miệt, cho là rẻ tiền. Nhưng tới giờ tôi thấy yếu đuối một chút, mặt dày một chút lại có vẻ tốt hơn. Rót tràn ly, nốc cạn rượu, tôi chỉ muốn say để quên đi mọi thứ. Hôm qua còn cuốn quýt bên tôi, hôm nay đã bên cạnh người khác. Tôi nằm gục xuống bàn, hết rượu rồi, tửu lượng kém nhưng vẫn cố nốc cho quên, nốc cho hết, muốn quên anh, muốn ngừng yêu anh.


Tôi tỉnh dậy, tôi nằm trên giường của mình, quần áo đã thay, chắc Tiểu Đóa lại cất công thay đồ cho tôi rồi. Đầu thì đau nhức, bụng không ngừng kêu gào. Lật đật bò dậy xuống dưới ăn gì đó. Xuống bếp, chị gái Giản Dao đang bận bịu làm bữa sáng, chị ta có vẻ quen thuộc với nơi này, có khi lại hơn cả tôi. Chị ta nhìn thấy tôi, chạy tới, sắc mặt có vẻ tươi mới hơn hôm qua. Chị ta giới thiệu:" xin chào, chị là Giản Dao, đã 36 tuổi rồi, tiểu thư nhà họ Giản. Chị ở lại nhà em mấy hôm, rất vui được làm quen!"


Tôi vì phép lịch sự mà chào hỏi vài câu:" Chào chị, tôi là Bối Phỉ, tiểu thư nhà Bối Lục năm nay 25 tuổi."


Chị ta lại tiếp tục làm việc sau khi giới thiệu. Thường này toàn là tôi vào bếp phụ các bác đầu bếp nấu ăn, hôm nay không quen, tôi ngồi đối diện anh, không ngồi cạnh anh như trước nữa. Anh hình như cũng không quen, không nói gì thêm. Cả hai lặng im tới khi đồ ăn bưng ra. Ăn xong Giản Dao chị ta dẫn hai chúng tôi ra ngoài shopping. Tôi từ chối nhưng chị ta lại cứ nằng nặc bảo tôi đi, kết quả tôi kéo theo Tiểu Đóa đi cùng.


Tôi không hiểu tôi là vợ anh hay chị ta là vợ anh nữa, chị ta quoàng tay thân mật đến ôm các thứ, tôi hận không thể xé chị ta làm nghìn mảnh cho thú ăn! Nha đầu Tiểu Đóa nhìn sắc mặt của tôi muốn ra tay trượng nghĩa, tôi cũng muốn lắm chứ nhưng vẫn phải cản cô bé lại. Chị ta cậy Tiểu Đóa nhà tôi là nha đầu, đưa đồ của chị ta cho cô bé xách. Ai chứ Tiểu Đóa thì đừng động vào, tôi cầm đống đồ chị ta đưa Tiểu Đóa ném xuống đất:" Lần sau đi shopping mang theo nha đầu của chị, Tiểu Đóa là nha đầu đặc biệt của tôi cũng là bạn của tôi, ngoài tôi ra không ai có quyền sai bảo cô bé."


Anh chen ngang:" Bối Phỉ!"


Anh biết quan hệ của chúng tôi như thế nào mà còn bênh vực chị ta? Được! Tôi để anh bênh vực! Tôi chịu hết nổi rồi, cùng Tiểu Đóa đi giải sầu, mặc kệ anh!
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ