settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 12

Tôi lại tỉnh lại trên giường anh. Đã gần một tháng kể từ khi tôi mất trí nhớ. Tôi thực sự chẳng nhới gì hết. Những người khác đều không có ấn tượng sâu sắc nhưng chỉ có người đàn ông họ Lôi này, tôi lại có cái cảm giác khó tả như vậy. Tôi và anh đi ăn sáng rồi đưa tôi đi chơi, không rời nửa bước. Anh rất soái, rất sủng tôi, tôi bắt đầu có cảm giác yêu. Anh luôn đem lại cho tôi cảm giác thân quen, cảm giác như anh đang bù đắp cho tôi vậy. Hôm nay tôi và anh vừa từ công ty anh về nhà, trong nhà có khách. Lôi Thần nói với Tiểu Đóa đưa tôi lên phòng trước, tôi hiếu kỳ lắm! Vừa lên vừa hỏi Tiểu Đóa, cô bé bảo cô gái đó tên Lôi Lộ, tiểu thư ngang bướng có tiếng đồng thời là em họ của Lôi Thần cũng là "Thanh Mai Trúc Mã" của anh. Gương mặt nhìn thì cũng khả ái, dáng vóc không thuộc dạng xoàng. Tim tôi lại nhói một nhịp, cảm thấy cô ta thật khó ưa, cảm thấy hận không tách cô ta ra khỏi người anh được!


Ăn cơm cô ta cũng quấn chặt lấy anh, cô ta khiêu khích tôi ư? Anh biết ý, gỡ khéo cái cô Lôi Lộ đó ra, tiếp tục ăn cơm. Cô ta gặp thịt bò cho anh, anh từ chối cô ta, tôi biết anh không thích ăn thịt bò mà! Tôi lấy thịt bò gắp vào bát anh, anh nhìn tôi, tôi liếc sang cô ta một cái, anh hiểu ý rồi, cố gắng nuốt hết miếng thịt bò đó. Tôi cười đắc ý, trận này tôi thắng cô! Lôi Thần nhìn điệu bộ của tôi, mỉm cười rồi lắc lắc đầu, ý gì đây :) ?


Ăn xong cô ta tranh dọn dẹp, muốn ghi điểm đây mà! Tôi cũng không tranh giành gì, để cô ta xử lý, kéo anh ra ngoài. Nhìn gương mặt của đại tiểu thư kia giận dữ lắm! Bổn nương đây không tin không trị được cô!


Tôi nằm nhoài trên sofa, đầu tựa vào chân anh. Anh búng trán tôi, anh nói:" Ăn xong lại nằm, em không sợ từ Lôi Phỉ thành Lôi Phì à?"


Tôi ôm eo anh, tự đắc:" Dù là Lôi Phỉ hay Lôi Phì anh cũng vẫn yêu em thôi~"



Anh vuốt nhẹ mái tóc dài của tôi, cười hài lòng:" Rất tự tin nhỉ, Lôi phu nhân?"

Tôi chỉ biết cười cười thôi, thực sự cảm giác này thật hạnh phúc, ngày ngày được ở bên anh, nắm tay anh, được anh trao lời ngọt ngào. Tôi không muốn nhớ lại nữa, tôi chỉ muốn như lúc này, giản dị mà hạnh phúc.


Tiểu thư Lôi Lộ dọn dẹp xong xuôi lập tức về phòng, không biết có phải thẹn quá hóa giận không? Mặc kệ cô, bổn nương không quan tâm cô nữa, bổn nương đi ngủ!


Tắm táp xong lại rúc vào lòng nam nhân đó, trời lạnh thế này chỉ thế là ổn! Cảm giác được vỗ về, được che chở thật tốt! Thân thể anh bao trọn tôi, dỗ tôi ngủ, tôi dần dần chìm vào mộng ảo. Ngoài trời dù có mưa gió hay tuyết lạnh cũng không còn quan tâm tới tôi nữa rồi, tấm lưng người đàn ông này gánh hết hộ tôi rồi, tôi không muốn lo tới nữa.


Vì cơn ác mộng mà tôi tỉnh giấc, mới 2 giờ sáng. Tôi rón rén rời khỏi phòng không làm anh tỉnh giấc, tôi xuống uống ngụm nước rồi ngủ tiếp. Bỗng có bóng người đằng sau tôi, ánh trăng rọi vào gương mặt ấy, là cô nương Lôi Lộ kia, cô ta giờ này dậy làm gì? Chưa kịp hỏi tôi đã bị lực của cô ta đẩy thẳng xuống cầu thang, đầu óc tôi quay cuồng lộn xuống hai tầng liền. Hình ảnh dần mờ nhạt, xuống quanh toàn máu đỏ...


Tôi tỉnh lại trong bệnh viện, anh nằm bên cạnh tôi. Đầu bắt đầu đau nhức dữ dội, ký ức cứ thế ùa về, sợ hãi, đau khổ lại trở về với tôi. Anh tỉnh giấc, hoảng hốt nắm bả vai tôi gọi bác sĩ. Bác sĩ nói nhờ phi vụ này mà tôi đã bình phục hoàn toàn, ngày mai có thể xuất viện. Tôi nói anh ra ngoài, tôi phải sắp xếp lại kí ức, chuyện của anh và tôi. Anh trước ngược đãi tôi, coi tôi là đồ chơi của mình, giờ lại sủng nịnh, đội tôi lên đầu. Ruốc cuộc phải làm sao?
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ