settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 11

(Chap này sẽ là ngôi thứ 1 của Lôi Thần, riêng chap này ngôi thứ 1 của Bối Phỉ sẽ không thể hiện rõ nét.)

Em bất tỉnh đã 1 tuần rồi, tôi ăn ngủ ở phòng em, không rời em nửa bước. Thỉnh thoảng Tiểu Đóa thay phiên tôi để tôi ngủ. Lưng tôi ê nhức vì nằm sofa ngủ một tuần liền, cũng bởi cái sofa quá bé so với tôi. Nhưng không sao, tôi chịu được. Tôi hình như sụt đi mấy cân, sắc mặt không còn tươi tắn, chắc tại vừa lo lắng công việc công ty, vừa lo lắng em ở bệnh viện ấy mà.


Một ngày đẹp trời, tôi ngồi nắm tay em nói chuyện với em một chút. Em bỗng cử động tay, mắt em từ từ mở. Tôi vui mừng gọi bác sĩ cùng Tiểu Đóa và anh trai em vào. Em nhìn mọi người vẻ xa lạ:" Anh, hai người này là ai vậy?"


Tôi bất ngờ! Sao em lại quên tôi được chứ? Tôi mau chóng gọi bác sĩ vào. Ông ta kiểm tra một hồi, nhíu mày, lắc đầu, gọi tôi ra phòng. Ông nói:" Lôi phu nhân bị mất trí nhớ tạm thời, có sàn lọc. Phu nhân chỉ quên những gì xảy ra sau khi kết hôn. Có vẻ như tâm lí của phu nhân trong khoảng thời gian ấy không ổn định. Cần thời gian để phu nhân nhớ lại. Ngày mai chủ tịch có thể cho phu nhân xuất viện. Có thể phu nhân sẽ nhớ ra gì đó."


Tôi nghe lời đưa em về, tôi sẽ chuộc lỗi lầm của mình. Em nhìn căn nhà một vòng, có vẻ không có ấn tượng mạnh gì. Tôi đưa em vào phòng ngủ của em, đột nhiên em khự lại, em như nép lại sau tôi, em nói em có cảm giác chiếc giường đó rất đáng sợ. Cũng đúng, tôi tra tấn em trên đó, thỏa mãn mình ở nơi đó mà. Tôi nắm tay thành nắm đấm, hận không thể đánh bản thân mình, mình đã làm tổn thương em như vậy. Tôi nắm lấy bả vai em, nói với em bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể:" Được rồi, đừng sợ, em sang phòng tôi là được."



Em không ngại ngần đi theo tôi. Tôi và em ngồi lại nói chuyện. Em hỏi tôi về quan hệ của tôi và em, tôi nói:" Tôi và em là vợ chồng đã được hơn một năm. Quan hệ rất tốt, em không cần ngại khi lại gần hay nói chuyện với tôi. Em không hiểu hay không rõ gì, cứ hỏi tôi. Tôi giới thiệu lại, tôi là Lôi Thần. Năm nay 34 tuổi. Chủ tịch của Lôi Vũ." Em còn giữ kính ngữ với tôi, em thục nữ hơn trước, điều đó làm tôi có chút không quen:" Xin lỗi anh, em hiện tại chẳng nhớ chút gì cả. Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh, em lại cảm giác như có kí ức nào đó không muốn nhớ lại, có chút sợ sệt, lại có chút thân quen."


Tôi ôm em vào lòng, em cũng không kháng cự, nằm im trong vòng tay của tôi. Tôi áy náy rồi, tôi sẽ bù đắp cho em. Em khẽ đẩy tôi ra, em bảo em muốn đi tắm, được, tôi để em đi tắm.


Tôi đang xử lí đống giấy tờ của công ty bỗng nghe tiếng "Oạch!" Trong phòng tắm. Tôi chạy vào, em đang ngồi nhoài dưới sàn. Nhìn thấy tôi em lấy tay che thân ngọc. Ngắm kĩ càng vóc dáng của em đạt chuẩn đồng hồ cát. Tôi lấy khăn choàng lên người em, đúng là tính vụng về này không lẫn vào đâu được, tôi lại muốn chọc em, tôi bế em lên, nói vào tai em:" Thân thể của em, tôi đã vô cùng quen thuộc, không cần che đậy đâu." Em phản xạ lại ngay, huých khuỷu tay vào bụng tui một cái, mặt đỏ như món súp cà chua em nấu. Tôi cũng phải phì cười.


Em chắc cũng mệt rồi, nằm lên giường là lăn quay ra ngủ, không còn giữ thục nữ ban nãy nữa, một mình chiếm giữ hơn nửa cái giường. Đêm ngủ gác chân lung tung, tay đập cả vào mặt tôi. Nhưng cũng rất đáng yêu, lát lát lại lấy cái đầu nhỏ rúc rúc vào người tôi như mèo con làm nũng. Tôi lại cảm thấy có phần nào rung động bởi em hơn.
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ